YÊU QUÊN CƯỚI, CƯỚI RỒI QUÊN YÊU - Truyện Ngắn

(Truyện Hay Mỗi Ngày - YÊU QUÊN CƯỚI, CƯỚI RỒI QUÊN YÊU - Truyện Ngắn)

YÊU QUÊN CƯỚI, CƯỚI RỒI QUÊN YÊU - Truyện Ngắn

 Tôi vẫn nhớ một cuốn sách có lời khuyên các cô gái trẻ đang tuổi yêu, hãy luôn mặc bộ đồ lót lành lặn bên trong bộ quần áo thời trang của bạn.

7X mới ngày nào còn là tên gọi của một lứa mới ra đời, vừa sống trong gia đình kiểu cũ vừa phải bôn ba kiếm việc, kiếm tiền trong một xã hội thực sự mới, nhiều nghề còn chưa có tên, nhiều người thậm chí không tin nổi mình sẽ làm việc mà không có "biên chế nhà nước".

Ngoảnh đi ngoảnh lại, lứa 7X chúng tôi giờ đã bước gần ngưỡng cửa của tuổi bốn mươi, gần như điều gì trên đời cũng đã trải qua, đi cũng nhiều, gặp cũng nhiều, tích lũy nhiều mà mất mát cũng không ít.

Những khi gặp lại bạn bè cũ, thấy rõ nhất sự chênh lệch giữa những người đã có và chưa có hôn nhân. Đúng hơn là giữa những 7X thảnh thơi chưa từng được cưới và những 7X đang bận bịu gia đình, dường như cách biệt hẳn một thế hệ, cách biệt hai cuộc sống, những quan tâm khác nhau.

1. Yêu quên cưới

Tôi có rất nhiều người bạn chưa từng cưới chồng hoặc chưa hề dám cưới vợ. Thực tế, họ vẫn có cuộc sống tình cảm và cuộc sống lứa đôi gia đình hạnh phúc, chỉ là họ chưa đăng ký kết hôn mà thôi. Có người đã sống với người vợ chưa hôn thú thứ hai (!), có người đã bước qua cuộc sống trăng mật với người chồng chưa cưới tới... Năm thứ mười.

Tôi rất ngạc nhiên bởi cho đến ngày hôm nay, cuộc sống "ăn cơm trước kẻng" hoặc gọi dễ nghe là "sống thử: Dường như chỉ nghe nói nhiều ở giới nghệ sĩ đầy mình cá tính, hoặc ở lứa sinh viên, đến với nhau vì nghèo và ít điều kiện để lựa chọn cho cuộc sống. Tôi chỉ hỏi những người bạn cũ ấy một câu duy nhất: Tại sao các cậu không cưới nhau? Tại sao cậu không cưới cô ấy/ hoặc anh ấy?

Bạn bè tôi thường tránh trả lời câu hỏi ấy. Có thể câu trả lời sẽ làm tổn thương họ hoặc làm tổn thương người họ yêu. Hoặc quá dài.

Tôi thường tò mò hỏi nữa, vậy có yêu nhau không, có ý định gắn bó lâu dài không? Câu này thì tất cả đều gật đầu, nói có.

Tôi lại hỏi lại, vậy nếu thật sự yêu nhau, yêu lâu tới mức như thế, đã sống cùng nhau hoặc đã giữ quan hệ tình cảm và kinh tế y như trách nhiệm của vợ chồng với nhau, chỉ còn thiếu tờ giấy đăng ký kết hôn, vậy tại sao không cưới?



Câu hỏi này y hệt như chất vấn ban đầu của tôi, lẽ dĩ nhiên cũng không ai trả lời thẳng. Trong số những bạn bè tôi quen, chỉ có một đôi sau thời gian "sống thử" đã cưới nhau thật, đó là khi cô vợ mang bầu đứa con đầu lòng. Họ đăng ký kết hôn vì tương lai của đứa con chứ không phải vì bất kỳ điều gì khác.

Không lẽ tờ hôn thú ngày càng mất giá trị, khi những bạn bè tôi, có công ăn việc làm, có thu nhập và học vấn, đã lựa chọn tình yêu chứ không lựa chọn tờ hôn thú? Hay họ yêu nhau lâu quá rồi, lâu tới mức không buồn cưới nhau nữa?

Lần này thì khá nhiều anh bạn tôi đồng ý, bạn tôi nói, sống chung ba bốn năm rồi, cái gì cũng đã biết hết về nhau, ngay cả thói xấu nhất cũng như bộ quần áo rách nhất, vậy thì cưới chỉ còn là thủ tục, thích cưới lúc nào chả đuợc, vì cưới xong cũng chả có gì thay đổi trong cuộc sống cả!

Còn người bạn gái học chung cấp ba với tôi, đã duy trì tình yêu suốt bảy năm trời thì nói, chồng (chưa cưới) của tớ nói y hệt như thế đấy. Sống thế này khác gì đã cưới, mà lúc nào cũng ở trong tuần trăng mật, chưa có gì chắc chắn nên tớ cũng không dám sinh con, nhưng ông ấy cũng thấy như thế lại rất thuận lợi cho sự nghiệp phát triển, tiệc tùng buổi tối đưa vợ đi cũng không bận bịu gì, nên chính ông ấy cũng cho rằng, kết hôn là thủ tục sẽ làm vào lúc chẳng đặng đừng.

Tôi rất muốn hỏi lúc chẳng đặng đừng là lúc nào? Bạn tôi chỉ kể thêm, người yêu bạn bây giờ, ngay từ thời sinh viên đã sống chung với bạn gái suốt ba năm, thế mà rồi sau còn bỏ, chỉ vì cô kia không đợi được, ra trường cứ đòi cưới, rồi cuối cùng bỏ đi lấy chồng. Còn bạn tôi, bạn tôi không đợi đám cưới.

Tôi hỏi tại sao, cô bạn nói, gia đình cô cũng luôn gây sức ép nặng nề, nhưng hiếm gì gia đình lục đục bất hạnh, hiếm gì những đứa con sinh ra không đuợc bố nó đoái hoài, cưới mà chấm hết thì thà không cưới mà hạnh phúc còn hơn. Mà mình là phụ nữ có học vấn, có hiểu biết, tự chủ độc lập, chỉ cần chồng mình bớt yêu đi một chút, thờ ơ một chút là mình đã đau khổ. Có những người, không cưới mới là có trách nhiệm với đời mình. Cho dù miệng lưỡi thế gian cũng cay nghiệt lắm - cô công nhận! Và thực ra bạn tôi cũng muốn có được... Một bộ ảnh cưới đẹp lung linh, muốn lắm chứ!

Ông xã của bạn tôi đi tới, mỉm cười, nói đùa rằng, trên tay em cũng đã có chiếc nhẫn kim cương của anh, em vẫn còn cảm thấy thiếu hay sao? Nếu anh và em cưới nhau bảy năm rồi, thì liệu ngày hôm nay em có yêu anh như thế này không, hay lúc đó em sẽ ngồi nói kể tội chồng và than vãn gia đình?

2. Cưới quên yêu

Đó là sự thật. Người vợ sau đám cưới bảy năm sẽ ngồi khen con và chê chồng giữa đám bạn bè, như tôi và lũ bạn đàn bà cùng lớp cũ, chứ khó có thể như cô bạn tôi thon thả xinh đẹp và hạnh phúc trong tuần trăng mật lứa đôi.

Thật khó nói được những gì chúng ta được và mất từ trong hôn nhân. Có nhiều người sau đám cưới mới được nhìn thấy toàn bộ thân thể người yêu, cũng như nhận ra toàn bộ cuộc sống thật đời thường của người mình vẫn yêu.

Tôi vẫn nhớ một cuốn sách có lời khuyên các cô gái trẻ đang tuổi yêu, hãy luôn mặc bộ đồ lót lành lặn bên trong bộ quần áo thời trang của bạn. Bởi biết đâu, bạn sẽ gặp người đàn ông bạn yêu tối nay và... Sẽ cởi đồ trước mặt chàng. Mà không gì làm chúng ta vỡ mộng thê thảm hơn việc, phát hiện đằng sau vẻ đẹp đẽ hấp dẫn, cô ấy (hay anh ấy) thực ra có một vết thủng trên quần đùi, hoặc một chiếc áo lót ố vàng cũ kỹ.

Hôn nhân thực chất là một cuộc cởi đồ toàn diện, cả về tính cách, thói quen sống lẫn kinh tế. Sau cưới, người đàn ông và người đàn bà sẽ trần trụi trước nhau, không phải chỉ khi tắt đèn trong phòng ngủ. Và những ngõ ngách của cuộc sống khi bị phơi trần ra, không còn thơ mộng như lúc ta chỉ gặp nhau đôi phút trong ngày, uống cùng một tách cà phê, trao cùng nhau một nụ hôn, rồi ai về nhà người nấy.

Cưới rồi, quên yêu là vì thế. Và tất cả những bạn bè cũ chúng tôi, lứa đã chồng con hay vợ con đuề huề đều ít nhiều trở thành nhân chứng cho điều đó. Không phải vì tình yêu không quan trọng trong cuộc sống gia đình, mà là vì chúng ta phải nhớ quá nhiều nghĩa vụ, mà quên dành ra thời gian hôn nhau.

(ST)



CHÚC CÁC BẠN & GIA ĐÌNH BUỔI TỐI ẤM ÁP, YÊU THƯƠNG

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Tự sát

Máu, phun từng dòng đỏ lòm ra từ cổ tay, đau rát, cái cảm giác đau và sợ hãi dâng trào đến tận cuống họng, mùi tanh tưởi xộc lên tận mũi, bóng tối đen quạch ào ạt ôm chầm lấy toàn bộ cơ thể, toàn bộ tầm mắt. Hơn bao giờ hết thì cái mong muốn vùng vẫy ra khỏi khoảng không này còn ...

Xem tiếp
Sợi dây định mệnh

Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu. Lúc đó, Tú không hiểu vì sao Châu lại muốn có một mối quan hệ mới, hay phải chăng do Tú ích ...

Xem tiếp
Thư mục Kỉ niệm

Đâu cần phải cố quên, cũng đâu cần phải hối tiếc hay ghen tuông, chúng ta chỉ cần nhớ về mọi chuyện đã qua, như một kỉ niệm đẹp, phải không? *** Đêm, thành phố nhập nhoạng ánh đèn. Phương ngồi tựa đầu vào thành ghế salon, tay quẹt quẹt Ipad. Na ngồi kế bên lật giở, ngắm nghía ...

Xem tiếp
Tình yêu của anh lính trẻ

John Blanchard đứng dậy, chỉnh lại bộ quân phục và nhìn đám đông người đang qua lại nhà ga trung tâm. Anh tìm một cô gái mà anh chỉ được biết trái tim cô, chưa biết khuôn mặt cô, cô gái với bông hoa hồng. *** Anh bắt đầu quan tâm tới cô từ 13 tháng trước tại một thư viện ở ...

Xem tiếp
Bến đỗ

Nó. Một con bé 22 tuổi. Hồn nhiên. Yêu thơ văn. Thích những con chữ. Giàu cảm xúc. Hay khóc. Ngốc nghếch. Trẻ con. Nhưng không hề muốn lớn. Nó. Thích bám đuôi. Và cái đuôi thì luôn bị người ta 'không thích'. Thế nhưng, cuối cùng, nó cũng tìm ra người thích cái đuôi. Ấy là Béo. ...

Xem tiếp
Để anh yêu em lần nữa

Anh có thể làm gì? Giải thích với cô rằng tất cả những thứ kia chỉ là hiểu nhầm, rồi sau đó lại nói với cô anh hiện giờ sẽ chẳng thể lo cho cô một cuộc sống tốt?  *** Buổi chiều gió nhẹ và yên ắng, Quỳnh Như ngồi lặng lẽ ở một góc thoáng của quán trà, theo vài gợn nắng yếu ớt ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top