Yêu mãi đến kiếp sau

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Yêu mãi đến kiếp sau)

Yêu mãi đến kiếp sau

"Mừng sinh nhật anh" – nhìn cái bánh kem nhỏ có đề ngày 18 tháng 3, em nhớ anh lắm, cảm giác da diết đến nao lòng anh à...

***



Đời sinh viên của em gắn liền với từng cánh hoa vàng óng – hoa hoàng hậu, em thích hoa bởi vì sức sống mãnh liệt, có thể chống chịu được mọi điều kiện khí hậu khác nhau – cũng như em – nổi đau của một cô gái trong tình yêu. Tình yêu ấy mỏng manh như cánh hoàng hậu, tưởng như chỉ một làn gió thoảng có thể làm rơi rụng hết, thế mà sức sống của nó lại mãnh liệt vô cùng. Càng nắng gió khắc nghiệt, hoa càng khoe sắc thắm. Hoàng hậu dù không quý phái như hoa lan, không toả hương sực nức như huệ nhưng sắc vàng của nó gợi lên trong lòng người thoáng chút nao nao, một chút xao xuyến.

Mới đó mà đã sáu năm trôi qua, mình quen nhau sáu năm rồi phải không anh? Ba năm bên em, ba năm xa em vĩnh viễn. Người ra đi coi như kết thúc, người ở lại mới là người đau khổ nhất.

 

Những ngày đầu của tình yêu, em hạnh phúc nhất, mấy đứa bạn cứ chọc em, nói em chẳng khác nào hoàng hậu, được anh cưng chiều, chăm sóc và yêu thương hơn cả bản thân anh. Anh bảo "bạn gái anh, anh cưng, anh chiều, có gì sai đâu". Sáng, anh làm đồng hồ đánh thức em; em có thói quen hay bỏ bữa sáng, anh biết nên dù bận rộn cở nào, anh cũng nhất quyết để em ăn sáng cho xong; bản tính em hậu đậu, anh là người luôn bên cạnh nhắc nhở em. Bàn chân em lạnh mỗi khi trời mưa xuống, anh luôn nhắc em giữ ấm, mua kem bạc hà thoa bàn chân cho em. Chưa bao giờ anh la mắng em, cho dù em có làm gì quá đáng. Em thì lúc nào cũng trông chờ, ỷ lại vào anh. Anh đưa em về ra mắt ba mẹ anh, ai cũng khen hai đứa mình đẹp đôi, ba mẹ anh hứa, khi nào em ra trường sẽ cho mình cưới nhau. Em cứ ngỡ mình là người con gái hạnh phúc nhất trên thế giới này. Nếu như không có ngày định mệnh đó.

Ngày anh ra đi, em không tin vào điều đó, cho đến khi tận mắt mình thấy anh nằm im và ngừng hô hấp. Ngày định mệnh em nhận được tin dữ. Tim em ngừng đập khi giây phút anh buông tay em. Em không tin, không tin đâu. Mình vừa mới nói chuyện điện thoại cùng nhau, mắt em nhòe đi, em ngã xuống.

Lúc tỉnh lại, một màu tang tóc dội thẳng vào trái tim em, em không thể khóc. Em không thể mất anh, em không tin, không tin đâu – nhưng tại sao? Tại sao anh lại ở đó – trên bàn thờ, anh mỉm cười nhìn em.

Anh tỉnh lại đi..... Tỉnh lại đi. Em cần anh mà! Em cần anh. Không có anh, em sống sao đây? Trái tim em gào thét, gào thét trong tuyệt vọng.

Tuổi 23 dừng lại cả cuộc đời, dừng lại lời anh hứa bên em đến suốt cuộc đời, chỉ có điều cuộc đời sao ngắn quá. Ba năm hạnh phúc, một lời hứa chưa tròn. Em hận, hận cái gọi là tai nạn giao thông, cái đã cướp mất anh của em, chồng tương lai của em, cướp mất đi hạnh phúc của em; để lại cho em và cả gia đình anh một nổi đau cả đời không sao xóa sạch.



Suốt những ngày sao đó em vẫn không rơi nước mắt. Ngày anh về với đất mẹ, cũng là ngày em không còn trụ vững nữa, em gục khóc, khóc như cơn mưa hôm đó. Thế là cả cuộc đời này em vĩnh viễn mất anh. Em không cam tâm, không cam tâm đâu anh.

Anh đi rồi để lại mình em trên thế giới cô đơn này cũng đã được ba mùa hoàng hậu. Cứ mỗi mùa hoàng hậu, em lại nhớ về anh, nhớ có lần, hai đứa ngồi ngắm hoa, anh hỏi sao em thích hoa hoàng hậu? Em chỉ cười, "hoa đẹp mà anh", rồi tinh nghịch nói vào tai anh "em muốn làm hoàng hậu của anh". Anh mỉm cười chạm vào má em "hoàng hậu nhỏ của anh". Hạnh phúc ấy – giây phút đó, hoa hoàng hậu cũng reo vui mừng cho hạnh phúc.

"Anh à, hoàng hậu nở rồi kìa anh". Ba năm rồi, anh ra đi ba năm rồi anh biết không, không một chàng trai nào chạm vào trái tim em được, bởi họ là những người chẳng bao giờ thích hoa hoàng hậu như anh.

"Khi nào cây hoàng hậu này nở hoa, mình sẽ cưới nhau". Lần đầu tiên cây hoàng hậu hai đứa trồng nở hoa, em đã khóc, em đã đứng ngoài mưa và khóc rất lâu, lâu đến nổi em không nhớ là qua bao lâu nữa, lần đó, em nhìn thấy anh, thấy anh đứng phía bên kia cầu vồng nhìn em, em la hét và tỉnh dậy trong bệnh viện, lần đó em nằm viện gần một tuần vì bị sốt. Ba mẹ anh, ba mẹ em không ngừng nắm lấy tay em và khóc. Em thương họ lắm anh à. Em biết rằng họ không thể mất em. Ngày đó, ba mẹ anh bảo họ đã mất anh, giờ không thể mất luôn em nữa, họ không thể chịu đựng thêm nổi đau này lần nữa. Kể từ đó, em không còn nhìn thấy anh nữa.

Ba năm rồi, thời gian làm con người mạnh mẽ hơn anh à, em không còn ngang bướng nữa, em trưởng thành hơn, nhưng em không thể quên được anh. Em quyết định kêu ba mẹ anh bằng ba mẹ, nhưng không phải ba mẹ chồng mà là ba mẹ nuôi. Em hứa sẽ chăm sóc họ, chăm sóc cả vết thương lòng của họ nữa.

Anh à, hôm nay sinh nhật anh. Anh thích nhất là bánh kem, em tặng anh nhé. Có cả ba mẹ của hai đứa mình nữa nè anh.

Hôm nay, em muốn nói với anh, em sẽ giữ mãi hình ảnh, tình yêu và cả ký ức về anh trong tim. Mãi mãi. Nếu thật sự có kiếp sau, mình sẽ yêu nhau, cùng nhau hạnh phúc đến già. Anh, anh có hứa với em không?

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm
GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Vùng trời ở lại

Trong mắt mỗi người thì vùng trời mỗi lúc mỗi khác, mỗi nơi mỗi khác. Chỉ có vùng trời ở lại là mãi mãi vẹn nguyên... *** - Ăn gì đấy? - Lá cây. - Lá cây ăn được hả? sao không giống - Không tin mày ra ngoài kia bẻ lá mà ăn thử xem ... Đó là cuộc đối thoại của 15 năm về ...

Xem tiếp
Khi người ta trẻ 2

(Lấy cảm hứng từ 'Khi người ta trẻ' của Phan Thị Vàng Anh) Bố bảo sẽ phải đưa tôi đi giám định tâm lý, điều trị tâm thần, tao không thể chấp nhận con mình bị gay được! Tao thật vô phúc!; Tôi cười thầm trong bụng, bố sẽ đưa tôi đi gặp Freud hay Jung đây? Chậc! Ai cũng tốt thôi, ...

Xem tiếp
Nơi có hoa dã quỳ

Tình yêu của họ bắt đầu từ những cánh đồng hoa dã quỳ ở nông trường trên cao nguyên Mộc Châu xinh đẹp. Nắng mùa đông le lói nhưng vàng ươm, hòa với sắc vàng bình dị của những bông hoa nhỏ xinh luôn mang cho bất cứ ai khi ngắm nhìn những cảm giác thật bình yên. *** 'Dã quỳ mùa ...

Xem tiếp
Đôi bờ hạnh phúc

'Có những sai lầm mà khi nhất thời phạm vào, phải dành cả cuộc đời để trả giá.' *** Tựa vào vai anh cô đầm đìa trong nước mắt. Dù chẳng phải lần đầu hai người vụng trộm nhưng cảm giác tội lỗi vẫn chưa thôi vây lấy. Hai hàng nước mắt nối dài, cô thu người lại để vừa trọn vào ...

Xem tiếp
THƯ TÌNH CHO VỢ CÓ SỢ BỊ... HÂM

Cuộc sống bận rộn lại thêm “bình cũ rượu cũ” khiến các đức lang quân kiệm dần lời nói ngọt ngào âu yếm. Họ cho rằng những lời nói “mật ngọt” ấy chỉ có trong những tháng ngày yêu đương trước hôn nhân, còn sau hôn nhân thì không cần thiết vì đôi bên cũng “tỏ đường đi lối về” của ...

Xem tiếp
Con mèo lười ngủ trong quán cafe - Phần 2

Từ ngày con mèo đến, Tiêu thấy không khí trong căn phòng bốn bức vách của mình đột nhiên thay đổi. Nó là thứ không khí man mát nơi đầu lưỡi, nhất định phải dùng hết thảy toàn bộ các giác quan của một con người mới có thể cảm nhận hết được. Con mèo đen ấy ngoan đến lạ, nó giường ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top