YÊU ANH ĐỦ RỒI GIỜ EM PHẢI TỰ YÊU MÌNH THÔI

YÊU ANH ĐỦ RỒI GIỜ EM PHẢI TỰ YÊU MÌNH THÔI

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 4,459 Ratings

YÊU ANH ĐỦ RỒI GIỜ EM PHẢI TỰ YÊU MÌNH THÔI

Em tự hỏi một năm qua, em là gì trong anh? Tại sao mang đến cho em nhiều hi vọng, rồi cuối cùng dập tắt đi không chút vướng bận? Anh có từng nhìn lại khoảng thời gian hai ta đã trải qua. Phải chăng anh chỉ cần người để lắp đầy cuộc sống thiếu thốn tình cảm của anh, không phải là em thì cũng là một người khác.

Chuyện tình mình rồi cũng đến hồi kết. Em tự hỏi một năm qua, em là gì trong anh? Tại sao mang đến cho em nhiều hi vọng, rồi cuối cùng dập tắt đi không chút vướng bận? Anh có từng nhìn lại khoảng thời gian hai ta đã trải qua.

Nếu ngay từ đầu đã xác định công danh sự nghiệp quan trọng hơn tình cảm, thế thì đừng nói anh cần em. Phải chăng anh chỉ cần người để lắp đầy cuộc sống thiếu thốn tình cảm của anh, không phải là em thì cũng là một người khác.

Nếu chỉ là đùa giỡn thì đừng mang vẻ mặt chân thành đầy tội nghiệp đến và nói với em những lời đường mật đó. Dù sao đi nữa, em cũng là con gái. Em rung động trước sự quan tâm, chăm sóc nơi anh. Anh từng hứa sẽ không bao giờ gạt em, thế nhưng giờ đây em thấy mình như người mất trí khi tin vào những lời giả dối nơi anh. Người ta thường bảo có cho sẽ có nhận. Em cho đi niềm tin để rồi nhận lại sự giả dối. Anh đã bảo rằng thương em, tại sao lại để em phải chịu những tổn thương như vậy? Liệu anh có từng rơi giọt nước mắt nào vì em? Có từng hối hận về những gì đã làm? Có từng day dứt khi đạp đổ hi vọng trong em?

Nếu ngày đó, em kiên định hơn một chút, không dễ dàng tin vào những điều anh nói thì hôm nay, em đã không phải thất vọng đến vậy. Đã biết trước không nên hi vọng, không nên đặt niềm tin quá nhiều. Thế nhưng con tim lại chẳng hề nghe lí trí. Dù có dặn lòng không được phép tin, không được phép thương thì tim em vẫn lỗi nhịp mỗi khi bên anh. Em không hi vọng anh xem em là tất cả, chỉ mong anh vẫn dành chỗ trong trái tim mình cho em. Nhưng sự thật tàn nhẫn, mình chưa từng là điều đặc của nhau. Anh chưa từng xem trọng em, chưa từng xem em là đặc biệt. Chỉ riêng em vọng tưởng, ngộ nhận rằng đã được anh yêu thương.

Chắc có lẽ hôm nay đây cũng chỉ có em nhớ về những kí ức ngày xưa ta có. Em sẽ không níu kéo anh về bên em. Ngay giây phút này đây, em buông tay anh ạ. Chúng ta rẽ đôi đường, anh sẽ đi theo con đường của anh, em bước trên con đường của em. Yêu anh đủ rồi, giờ em phải tự yêu mình thôi.

(ST)

keyboard_arrow_up