Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?)

Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?

Nếu ai đó nói với bạn rằng họ chỉ thích một cô gái ngoan hiền dịu dàng thì bạn đừng vội tin. Xã hội này không dành cho những cô gái như bạn đâu.

***



Khi tôi học lớp 6, tôi được cử đi thi học sinh giỏi văn. Đội tuyển của trường có tới 13 người nhưng lại chỉ chọn 2 người đi thi. Tôi cảm thấy mình may mắn vì ở lớp tôi không phải là học sinh xuất sắc nhất. Và niềm vui chẳng được bao lâu. Cuối buổi học, nhóm bạn của Hồng Linh – cô bạn chung đội tuyển với tôi chặn tôi trước cổng trường. Họ kéo tôi vào một góc và bảo: "Loại con gái đần độn như mày sao lại có thể được cử đi thi được. Chỉ là cô giáo nhầm lẫn giữa cái tên Diệu Linh và Hồng Linh thôi. Ngày mai mày cấm được đến trường nghe không? Nếu không mày biết tay tụi tao". Hôm đó tôi đã rất sợ nhưng vì vào được đội tuyển của trường đi thi cấp Quận là điều vô cùng may mắn và là sự nỗ lực không ngừng của tôi nên tôi vẫn quyết định đi học. Ngay lập tức "lời nguyền ác ma" được thực hiện. Suốt mấy tiết học tôi như ở địa ngục khi mấy cô bạn cùng lớp hết giật tóc, viết lên sách, vẩy mực lên áo. Cuối giờ xe đạp của tôi cũng bị tháo hơi. Tôi quyết định không thể im lặng mãi nên báo cáo với giáo viên chủ nhiệm. Cái tôi bất ngờ hơn cả chỉ là lời nói vô trách nhiệm của cô: "Bụt không trêu gà sao gà mổ mắt. Cô cũng đâu có hiền lành. Chuyện của các cô tự giải quyết với nhau. Đừng có lúc nào cũng làm phiền giáo viên. Tôi không phải quan tòa hay bố mẹ cô mà chiều cô mãi được". Lần đầu tiên tôi nhận thức rõ rằng sự công bằng đã mất vì sự vô cảm của người tôi cảm thấy tin tưởng nhất lúc đó.

 

Năm tôi học lớp 9, lần đầu tiên tôi được tặng hoa hồng vào một ngày lễ rất đặc biệt. Khi ấy tôi ngồi ngay phía cửa sổ. "Chàng trai bí ẩn" – người tặng hoa hồng cho tôi chỉ xuất hiện trong có vài giây sau khung cửa và nói hai từ: "Tặng Linh". Rất nhanh. Khi tôi chỉ mới vừa định hình được sự tồn tại của cậu ấy thì cậu ấy đã chạy ra phía rìa ngoài sân bóng trường. Cậu ấy đội mũ phớt và mặc chiếc áo len kẻ. Tôi nhìn theo bóng dáng cậu ấy và mường tượng lại. Chàng trai bí ẩn có một đôi mắt to màu nâu hạt dẻ. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ được. Tôi chưa kịp cảm ơn chỉ đứng bất động một hồi trước khi mấy cậu bạn cùng lớp giật lấy bông hoa trong tay tôi. Ngay lập tức họ có màn đấu bóng chuyền với bông hoa tội nghiệp. Cuối buổi những gì tôi nhận được chỉ là bông hoa đã trụi cành. Đấy là lần thứ hai tôi cảm thấy mình đã bị đối xử tệ chỉ vì đã không dám đứng lên đoạt lấy quyền lợi của mình. Tôi sợ rằng sẽ lại ở trong thế giới cô độc như hồi tôi học lớp 6. Và tôi vẫn cứ tiếp tục bị bắt nạt ngay trong chính lớp học của mình. Tôi vẫn cứ là bình phong cho mọi tội lỗi của các cô cậu bạn trong lớp gây ra: Diệu Linh quên mang sách bài tập, Diệu Linh không mặc đồng phục, Diệu Linh nghỉ học không phép...Ngay chính thầy cô cũng chẳng nhớ nổi mặt tôi mà vẫn phê tên tôi trong sổ đầu bài với vô số tội. Tôi trở thành học trò cá biệt lầm lì trong khi chỉ tôi biết rằng lỗi của tôi chỉ là tôi quá hiền lành. Rồi không biết từ đâu tôi có biệt danh là rùa. Cái biệt danh này rất đúng với tôi. Tôi đã tự khép mình lại trong chiếc bóng của chính mình, nhỏ nhoi và đơn độc. Tôi cứ ẩn mình trong chiếc mai sần sùi đầy vết xước nhưng nó cho tôi một cảm giác an toàn.

Lên cấp III, tôi tình cờ quen một cậu bạn học chung trường. Tôi không có nhiều bạn ở lớp nên cậu ấy trở thành bạn thân nhất của tôi. Khi học thêm ngoài giờ chúng tôi luôn chọn chỗ ngồi cạnh nhau. Đăng Dương xuất hiện trong cuộc sống của tôi giống như một định mệnh được sắp đặt. Ở bên cậu ấy tôi luôn cảm thấy vui vẻ và an bình. Không dưới một lần tôi đã muốn nói với Đăng Dương điều ấy. Nhưng tôi đã không có cơ hội làm vậy...

Thùy Anh là bạn cùng lớp với tôi. Cô ấy cũng thích Đăng Dương như tôi. Cô bạn chủ động làm thân với tôi để tiếp cận Đăng Dương. Chúng tôi thành bộ ba khá thân thiết. Cho tới khi Thùy Anh nói với tôi rằng: "Tớ biết Diệu Linh thích Đăng Dương. Nhưng cậu đừng thích Dương nữa. Dương không phải người hợp với cậu. Hãy giúp tớ và Đăng Dương thành một cặp". Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Đăng Dương chưa từng nói thích tôi. Một chàng trai mạnh mẽ và cá tính như cậu ấy chắc không thể nào thích một con bé nhút nhát như tôi được. Cuối cùng, tôi rút lui và tìm cách vun vén cho hai người thành một cặp. Khi họ yêu nhau cũng là lúc tôi lại trở về với sự cô đơn của riêng mình.

Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi những ngày tháng đáng sợ và thi đỗ Đại Học. Học Đại học không giống như cấp III, ít nhất bạn bè cũ – những người bắt nạt tôi cũng không còn học chung. Một chân trời mới đã mở ra thế nhưng tôi vẫn là đứa con gái nhút nhát vô cùng. Tôi biết mình không thể sống mãi như thế được nên đã cởi mở hơn với mọi người. Cuối học kì một năm thứ II Đại học, lần đầu tiên tôi cảm thấy thích một cậu bạn cùng lớp. Tôi chủ động làm quen và bắt chuyện. Chúng tôi trở thành bạn thân từ lúc nào không hay. Cuối cùng tôi quyết định tỏ tình. Cái tôi nhận được chỉ là sự từ chối: "Kiên không thể thích Linh được Linh ạ. Linh rất xinh, rất dịu dàng. Nhưng Kiên chưa bao giờ thích những cô gái giống như Linh. Nói sao được nhỉ? Kiên muốn cô gái mình yêu mạnh mẽ và cá tính. Linh quá hiền lành. Đừng như vậy nữa Linh ạ. Phải thay đổi thôi".

Năm tôi 24 tuổi, tôi có người yêu. Một người tôi luôn yêu thương và kì vọng rất nhiều. Anh giúp tôi vượt qua sự nhu nhược của bản thân. Chúng tôi quyết định ra mắt gia đình anh. Buổi nói chuyện không suôn sẻ như tôi nghĩ. Ba mẹ anh nói với anh: "Con bé này hiền nhưng không nhanh nhẹn. Con dâu gia đình ta phải khôn khéo. Có ghê chút cũng tốt chứ không nên lành quá con ạ". Anh đã quyết định chia tay tôi không lâu sau đó. Tôi lại lần nữa thất vọng về mình. Vì sao tôi luôn nhường nhịn, luôn chịu đựng nhưng lại chưa bao giờ được một kết quả tốt. Phải chăng tôi không nên hiền lành như thế? Hiền lành ở xã hội này liệu có phải là một điều tốt?

 



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?

Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... *** Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ nói không là kẻ nói dối. Lúc nhỏ khi xếp hàng thì ...

Xem tiếp
Thư gửi bố mẹ của con!

Thư gửi bố mẹ của con!! Thời gian trôi qua nhanh quá, chớp mắt thế mà con gái đã xa nhà được một năm rồi. Một năm qua có biết bao nhiêu cảm xúc. Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con biết người ta đi là để lớn khôn, người ta đi là để trưởng thành hơn... ***   Cuộc sống ...

Xem tiếp
Một chữ duyên

Gặp là duyên may còn lại là sự lựa chọn, thành phố nhỏ bé với ai còn với anh thì rộng lớn lắm, rộng lớn vô cùng mà chúng mình lại quen nhau, nhìn từ trên cao xuống duyên gì mà anh chọn em để say đắm, cớ gì mà em đặt vương vấn nơi anh rồi giữa trăm ngàn mối nợ chưa thành ta thoáng ...

Xem tiếp
Từ những điều tuyệt vời nhất

Em - Người con gái bé nhỏ, với mái tóc đuôi gà thật ngịch ngợm. Em luôn luôn mỉm cười thật tươi mỗi khi nhìn thấy tôi.  Em có một đôi mắt rất đẹp nhưng mang nỗi buồn miên man. Tôi thực sự rất thích vẻ đẹp có một chút buồn. Khi tôi gặp em thì ...

Xem tiếp
Người ở lại

Em xa tôi cũng đã được 6 mùa thu. Mỗi một mùa với biết bao là kỉ niệm. Cũng từ lần cuối cùng ấy cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa một lần gặp lại em. Ngày ấy tôi ra đi mà không dám nhìn lại phía sau lưng mình. Có lẽ mãi mãi tôi cũng không ...

Xem tiếp
Đại Cù Lần.....

Bắt đầu từ quá khứ..... Hồi đó Nó học lớp 5. Đó chính là lúc Nó biết yêu. Nó yêu một con nhỏ cùng lớp, và Nó cũng có rất nhiều kỉ niệm với nhỏ. *** Năm học lớp 2, người chủ nhiệm lớp Nó là mẹ của nhỏ. Và rồi ngày 20-11 đến, cô chọn khoảng 20 đứa đi múa, trong đó có Nó và nhỏ ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top