Vườn Trầu Nhà Ngoại

Vườn Trầu Nhà Ngoại

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 5,395 Ratings

Vườn Trầu Nhà Ngoại

Vừa mở cửa ngõ, bước vào, tay xách, vai mang, chợt nhìn thấy ngoại tôi đang mân mê chiếc lá trầu xanh trong thật là tuyệt đẹp như một bức ảnh thiên nhiên đang hiện trước mặt mình

-Bỏ giỏ xách xuống đất, thưa ngoại cháu mới về.

-Ô ! Cái thằng Chó con, lâu dữ mới thấy mầy về thăm ngoại. Rồi choàng tay ôm chặt thân tôi, rưng rưng nước mắt.

-Ngoại khoẻ hả ngoại?

-Ờ, ngoại vẫn khỏe, thôi bà cháu mình vào nhà đi. Đi cháu, đi cháu.

-Dạ ! Nhìn bà ứa lệ mà lòng tôi không khỏi xót xa.

 

Bước vào nhà chưa kịp hỏi câu nào, bà lăng xăng đi nấu ấm nước trước đã như đang tiếp một người khách lạ. Tôi với theo và nói. 

-Thôi được rồi ngoại, con cháu trong nhà chừng nào khát thì uống, ngoại để yên cho cháu, lát nữa cháu sẽ nấu thế bà.
-Mẹ cháu và các em có khỏe không?

-Dạ, tất cả đều khỏe cả. Còn ngoại dạo nầy ra sao?

-Bà thì rề rề vậy đó, khỏe thì không khỏe, bệnh thì không bệnh, tuổi già mà cháu, thôi vậy bà cũng mừng rồi. Lâu rồi bà cũng muốn lên thăm gia đình cháu, nhưng rồi tính tới, tính lui mà có đi được đâu, ku ki một mình, vườn cau, vườn trầu cũng chiếm hết ngày rồi cháu ạ. Nay cháu về thăm bà, bà mừng và vui lắm, các cháu bây giờ lớn cả rồi, đứa nào về thăm bà được lúc nào bà mừng lúc nấy. Bà biết bây giờ ai ai cũng bận rộn cả.
 
-Hằng ngày ngoại thường hay làm gì ngoài việc ăn uống, nghỉ ngơi?
-Thì quanh quẩn bên liếp cau, luống trầu. Ngoài ra già yếu đâu có làm gì thêm được đâu cháu. Trầu thì bà tự hái và xếp lại thành chục bày ra trước cổng nhà để bán cho những người trong xóm. Riêng Cau thì bà mướn mấy đứa trẻ hàng xóm leo hái hộ rồi cắt gọn gàng làm sạch sẽ và mang ra chợ Huyện bán, bao nhiêu đó cũng đủ quần quật cả ngày và nó là mầm sống  hàng ngày đó cháu, đồng thời nó cũng là người bạn tri kỷ, quý mến hai buổi sáng chiều bên cạnh bà. Trầu xanh lá, cau trổ đầy quày là niềm vui sướng vô biên của bà sau những giây phút làm việc vất vả, mệt nhọc.
 
Lâu rồi vì bận việc, không trở về quê thường để thăm ngoại.
 

Lần nầy về thấy bà khỏe ra nhiều, nghe bà kể sự sinh hoạt hằng ngày, nhìn thực tế mới thấu hiểu được tình ngoại đối với luống cau, liếp trầu thật là cao cả. Mỗi sáng sớm bà mút từng thùng nước giếng để tưới, nhổ từng cọng cỏ, bắt từng con sâu, nâng niu lá trầu thật là kỷ lưởng, bà thương nó hơn cả thân mình. Vì nó vừa xinh đẹp, vừa là bạn an ủi lúc tuổi già và là mầm sống của bà trong những ngày còn lại của cuộc đời.

 

Về quê được một tuần ngày nào sáng sớm, trưa, chiều cũng đều thấy bà ra vườn đi tới, đi lui như thì thầm với cây, với lá trong rất huyền bí. Mỗi khi có cây trầu, cây cau nào xấu số bị sâu phá và cắn chết. Cầm cái búa đốn, cầm cá cuốc, cuốc bỏ đi là dường như bà rưng rưng nước mắt, cảm giác như mất đi cái gì gần cạnh bên mình trông thật cảm động vô cùng.
 
Cây cau, cây trầu. Tuy, là loại cây như bao loài cây khác đơn sơ, mộc mạc, nhưng nó khá đặc biệt và có ý nghĩa trong cuộc sống bình dị của chúng ta như : Khơi đầu câu chuyện, đám cưới, đám hỏi và là món ăn truyền thống cũa người phụ nữ Việt Nam nói riêng và một vài nước châu á nói chung như: Tích Lan và Ấn độ. Ngoài ra, nó còn là câu chuyện cổ tích, niềm vui thích của người trồng lúc tuổi già, vừa đẹp xinh, vừa nhận được những huê lợi nho nhỏ hàng ngày giống như ngoại tôi ngần chục năm nay khi ông mất bà chỉ một mình lây lất với nó, thế mà ngày nào bà cũng có cơm ăn và không cần đến sự tiếp tay của người khác.
  
Thủy Điền
12-11-2016

 

 

 

keyboard_arrow_up