Vội Vàng

Vội Vàng

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 4,506 Ratings

Vội Vàng

Có những thứ cứ ngỡ như là mãi mãi nhưng thật ra nó lại chẳng bao giờ tồn tại lâu cả,tình yêu cũng vậy,khi mới bắt đầu thì cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi hết đoạn đường,nhưng ai ngờ đến 1 ngã rẽ,ng ta lại vội vàng rẽ sang hướng khác... Tôi và anh cũng vậy,lúc bắt đầu tôi cứ ngỡ anh sẽ mãi bên tôi,nhưng sau 1 thời gian,dần dần anh cũng lạnh nhạt dần,đến 1 tin nhắn hỏi thăm hằng ngày a cũng k buồn hỏi.Uhm,có lẽ là tôi đã yêu anh quá nhiều nên anh mới như vậy với tôi.Anh luôn bảo tôi con nít,k biết có thay đổi được k?nhưng thật ra,k phải tôi con nít mà là anh quá người lớn.Mỗi lần đi cạnh anh,có lúc tôi cảm nhận được anh yêu tôi giống như tôi đã yêu anh hết mình vậy,nhưng có lúc thì anh lạnh hơn cả buổi sớm lúc mùa đông vậy.... Yêu anh,nhưng tôi đã không nhớ tôi nói chia tay anh bao nhiêu lần rồi nữa,lần nào cũng vậy,anh chỉ nói tính anh như vậy,uhm,có lẽ là vậy.Nhưng yêu mà như vậy hình như tôi đã nhầm,yêu nhau mà đến 1 chút time dành cho nhau cũng không có thì tôi có thể tin anh sao?Với anh,gia đình,bạn bè luôn quan trọng,còn tôi?anh luôn để khi nào anh buồn anh tìm đến sao?anh ak,tôi cũng là con người,tôi cũng có trái tim,cũng có cảm xúc.Anh biết tôi nhận từ anh những gì không?có lẽ là sự tổn thương từ sự hờ hững của anh nhiều hơn hạnh phúc đó. Tôi vừa mất ba đã là nỗi đau tôi đang phải gánh chịu từng ngày,từng giây phút,nhưng tôi luôn cố cười,cố gắng mạnh mẽ để mẹ tôi có động lúc sống tiếp.Còn anh,đã không hiểu mà còn xát thêm vào nỗi đau của tôi nhiều hơn như vậy.Ngày 1.4,bạn tôi điện thoại anh,anh bảo anh đang ngủ với gái và những câu thật sự tôi không thể tưởng tượng được nó lại có thể từ anh mà ra,lúc đó tôi điên,tôi đã không kiềm chế được cảm xúc,chỉ biết vào phòng tắm và đứng dầm mình dưới vòi nước,anh biết lúc đó là mấy giờ không?gần 12h khuya đó,anh biết tôi đau đến mức không nói được gì ngoài việc đập tay vào tường tự trách sao tôi lại yêu anh nhiều đến vậy.Để rồi qua 12h anh lại bảo tôi con nít không hiểu gì.... Có lẽ những gì anh nghĩ là tôi chỉ biết theo anh thôi đúng không?đúng,nhiều lúc tôi muốn chia tay lắm,nhưng sao tôi không thể làm được,khó khăn lắm tôi mới có thể yêu lại 1 lần nữa,nhưng sao lần nào người đau cũng là tôi?Tôi đã làm gì sai chứ?Bất công thật,nhưng không sao,hôm nay buông tay,không cố gắng nắm 1 bàn tay không nắm lấy tôi,1 bàn tay lạnh.Tôi cần sự ấm áp chứ không cần sự lạnh lẽo từ anh,dù chia tay anh,anh im lặng,nhưng tôi biết anh đồng ý.Tôi cũng đau,đau lắm nhưng cố gắng cười nhiều hơn,cười như 1 con ngốc........ Tạm biệt anh...

keyboard_arrow_up