Vợ và bão

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Vợ và bão)

Vợ và bão

Nhà tôi và vợ cùng thành phố. Nhà vợ bề thế, kiên cố. Nhà tôi chỉ là nhà cấp 4 trong một con hẻm nhỏ bên sông. Bố mẹ tôi mất từ lâu, những tháng năm trước đây nhà chỉ một mình, cảnh buồn liêu tịch. Từ khi có vợ về, nhà như được hồi sinh. Dù là nhà nghèo đơn sơ chan chứa.

Mai bão về thành phố. Đài nói đó là cơn bão mạnh, có thể nhà tôi sẽ không trụ nổi. Tôi bảo vợ “em và con về nhà ngoại đi nhé, ở đây không được…”



Vợ nhìn vào mắt tôi “có đi thì cả nhà cùng đi, anh tưởng anh là ai chứ?”

Tôi tính nói thêm, nhưng nhìn vẻ quyết tâm của vợ, đành thôi.

Nửa đêm, tôi thì thầm vào tai cô ấy “Mai cả nhà mình cùng về ngoại nhé”. Rồi mai chúng tôi đèo nhau về nhà ngoại, ngoài đường phố mưa bắt đầu làm đau mặt người.

Khi cô ấy ru thằng Mỏ ngủ trưa trong ngôi nhà khang trang của bố mẹ, tôi trốn đi. Tôi thương vợ con mình, cũng không muốn bàn thờ bố mẹ tổ tiên lạnh tanh, bị mưa bão quật đổ. Tôi phóng xe như điên về nhà. Mưa rát mặt. Gió rót vào từng góc phố hoác hơ.

Bão tới thật. Nhà tôi đã yếu lắm rồi, nhỏ bé lắm rồi, trước sức mạnh cuồng dại của thiên nhiên. Nhà dột tứ tung, tôi hì hục căng bạt để che bàn thờ, hương hỏa. Một viên ngói rơi trúng đầu, máu chảy lênh láng. Tự băng xong, một mình tôi lại quật với gió với bão. Che chắn cho phòng ngủ của vợ con, nhưng mà đành bất lực, gió mở đường cho nước, tưới ướt hết cả cơ ngơi. Một mình không thể làm xuể, buộc đầu này lại tuột đầu kia. Tôi bất lực thực sự. Không những bất lực trước thiên nhiên. Mà còn bất lực trước nỗi cô đơn, nghèo yếu của đời mình.

Tự nhiên thương bố mẹ, thương vợ con mình vô hạn. Tôi ngồi một mình dưới tấm bạt che bàn thờ, cố gắng quẹt lửa một điếu thuốc và không chịu nổi tôi đã khóc.

Trong tiếng gió gào tôi nghe tiếng vợ mình kêu lên “anh bị điên à, có muốn chết không, sao lại bỏ về đây một mình”. Vợ tôi ướt mèm, thả xe máy đổ ra sân chạy lại ôm tôi. Cô ấy khóc, cô ấy sờ lên đầu tôi đang rỉ máu.

“Anh bị điên à, anh bị điên à, em chẳng cần nhà cửa gì cả, anh biết không hả, em chẳng cần……”. Cô ấy đánh vào người tôi, nói đi nói lại như thế.



Tôi vội quẹt đi dòng nước mắt đang chảy dở, rồi nói như hét vào tai cô ấy “em bị điên thì có, em yêu à, em ấy, em có bị khùng không hả? ”. Tôi giấu cảm xúc chực trào của mình trong gió trong mưa. Ôm siết lấy cô ấy, như sợ bị tạo hóa vồ mất. Sao cô ấy lại ngốc nghếch thế chứ, nhỡ cô ấy có chuyện gì thì sao. Thì tôi biết làm thế nào đây? Mất nhà có thể làm lại, nhưng mất đi người thân yêu thì…..

Tôi không hiểu sức mạnh nào, mà mưa bão thế, vợ có thể chạy về với tôi. Nhưng tôi hiểu, trên cõi đời này, không gì có thể chiến thắng nổi tình yêu thương được cả.

Rồi bão cũng đi qua, nó phá tan nhiều thứ của chúng tôi. Nhưng tình yêu thì vĩnh viễn không thể nào. Làm gì có sức mạnh nào hơn thế. Phải không vợ của anh ?.....

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Mẹ Con Rái Cá Cảm Động

Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá. Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá. Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn sống lên một bãi cỏ. Buổi tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng lại kiếm không được con rái ...

Xem tiếp
Duyên nợ

Dì lấy chú cũng đã được hơn 30 năm, ngày đó ai cũng bảo dì ăn phải bùa mê thuốc lú. Bà ngoại khóc lên khóc xuống đòi tự tử mà vẫn không ngăn cản được dì. Ông ngoại thì bảo: “Nhà này, coi như nó đã chết”. Mẹ và các bác vừa tức vừa thương dì. Đám cưới của dì không có cỗ bàn rình ...

Xem tiếp
Con nhớ mẹ, nhớ cả nhà

Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi… Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. “Muộn rồi ai còn nhắn tin giờ này không biết” – nó càu nhàu. Thì ra chị dâu nhắn tin à. - Em ơi! Cuối tuần em có ...

Xem tiếp
Vì bố là….

Bố nhớ ngày chào đời, con rất nghịch ngợm, không bao giờ chịu nằm yên trong nôi. Vì bố là người cha như tất thảy những người cha khác,bố yêu thương con gái mình bằng tất cả trái tim. Con lần đầu biết đi vào năm 3 tuổi. Bố ở phía bên kia, nóilại đây con, lại đây con!. Con chạy ...

Xem tiếp
Nhan Sắc...

Em đã ngủ với chồng chị chưa ? Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ: - Em đã ngủ với chồng chị chưa? Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên ...

Xem tiếp
Tách cà phê muối

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương… Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top