tớ nhớ cậu

("tớ nhớ cậu") - Tớ nhớ cậu!

Tớ nhớ cậu!

"Tớ nhớ cậu. Vậy cậu có nhớ tớ không?"

Một chiều cuối đông, cái lạnh rét buốt tan biến, thay vào là làn gió lạnh ngọt ngào như mùi vị của kẹo bông. Lướt qua những trang blog nổi bật, lòng tôi như bỗng dừng lại trong khung trời của những con chữ, những con chữ chứa đựng cảm xúc ngập tràn. Hòa vào những cảm xúc ấy, tôi bất chợt nhớ đến người bạn thân, rất thân, người đã xa tôi mãi, đã trở thành một kí ức đẹp trong chiếc hộp kỉ niệm tuổi thơ.

***

Ngày cuối hạ, cậu bước vào lớp, lúc đầu cứ nghĩ rằng cậu"kiêu" nhưng thật ra không phải vậy. Cô giáo giới thiệu cậu ta với cái tên lạ hoắc chưa bao giờ tôi nghe và dĩ nhiên là tôi cũng chẳng để ý đến nó, chỉ ngồi thừ ra, nhìn trầm khuôn mặt khá ưa nhìn ấy. Cậu xuống ngồi cạnh tôi, đặt cái cặp lên bàn, cậu quay sang tôi:

- Này cậu!

- Hở?

- Cho tớ làm quen nhé!!!

Tôi chẳng hiểu gì nữa, cậu chợt nở nụ cười ngây ngô, đôi mắt híp lại, trông yêu lắm, nó xóa tan những thành kiến tôi dành cho cậu. Sau vài giây ngỡ ngàng, tôi cười:

- Được thôi...Nhưng làm bạn của tớ khó lắm đấy.


- Khó tới mức nào cơ?- Cậu ngây thơ hỏi.

- Cậu phải giúp tớ làm bài tập này, phải trực giúp tớ khi tớ thấy mệt, còn phải chép bài phụ khi tớ nghỉ học nữa...còn nhiều nhiều nữa cơ

- Tưởng gì chứ dễ òm à, cậu chỉ cần làm bạn tớ thôi, còn mọi việc để tớ lo. ^.^

Đến bây giờ thì tôi đã thực sự trở thành 1 con ngố. Cậu ấy...đáng yêu thật!!

Từ đấy, à không, chẳng biết từ bao giờ, tôi và cậu trở thành bạn thân, rất rất thân.

Cậu lúc nào cũng là người bắt chuyện với tôi trước và chưa bao giờ không hoàn thành nhiệm vụ của người bạn cả. Khi tôi cười, cậu làm tôi cười nhiều hơn. Khi tôi khóc, cậu dùng bàn tay vụng về của mình lâu nước mắt cho tôi. Từ khi nào mà tôi phụ thuộc quá nhiều vào cậu và tự bao giờ cậu lại quan trọng với tôi đến thế. Từng chiều tan học, cậu cứ lẽo đẽo theo tôi, luôn miệng nói:" tớ sẽ bảo vệ cậu". Và tôi không biết được đó là gì nữa, tình bạn hay tình yêu. Để rồi khi mất cậu, tôi đau thật nhiều...

Một năm với nhiều vui buồn mà tôi trải qua cùng cậu, một năm-một năm là tất cả những gì tôi có cùng cậu. Chia tay nhau sau một năm học tập-ngày cuối năm luôn là ngày vui nhất với một số người và là ngày buồn nhất với nhiều người. Cậu vẫn cười, vẫn ngu ngơ như thế, vẫn động viên tôi như việc cậu thường làm:

- Này, sao nhìn cậu buồn thế- Cậu hỏi.

- Thì tớ buồn thôi.

- Sao lại buồn chứ, nghỉ hè thì vui chứ sao buồn.

- Vì không được nhìn thấy cái mặt đáng ghét của cậu nữa đấy.

- (Cậu cười) Thì năm sau lại thấy mà.

- Cậu có chắc không, lỡ như năm sau cậu chuyển trường?

- Tớ không bỏ cậu đâu, lo gì.

- Chắc không?

- Chắc

- Ngoéo tay nhé!!

- Chuyện nhỏ................

Cuộc vui lại bắt đầu, ngày bế giảng vẫn trải qua... Chúng tôi về lớp, bỗng cậu kéo tôi lại một góc.

- Cậu này! (cậu dúi vào tay tôi một cuốn sổ nhỏ) Nhớ giữ nhé, khi nào nhớ tớ mới được mở ra đấy, cậu mà mở trước là tớ "ằm" cậu ra luôn đấy.

- Nhớ rồi mà...

Tan trường, cậu lặng lẽ đi bên tôi, chẳng luyên thuyên như cậu hàng ngày. Đến ngã tư, cậu rẽ sang bên kia đường. Vẫy tay chào tôi, rồi xoay lưng lại mà bước tiếp, dường như cậu sợ phải nói lời chia tay, lời tạm biệt với tôi... Cậu đã biến mất trước mặt tôi, thật nhanh để tôi không thể nhận ra rằng cậu đã đi, đi xa, thật xa.

Cậu đã không giữ lời hứa ấy với tôi, không thể thực hiện nó, cậu nuốt lời, cậu bỏ tôi mà đi, đi mất, chẳng về nữa. Cậu ác- cậu không để tôi nhìn thấy cậu cười, chẳng để tôi được nghe tiếng cậu, chẳng bao giờ và không còn nữa. Cậu chẳng mở mắt dù là thêm một lần nữa. Nơi cuốn sổ cậu gửi tôi, cậu đã nói, nói rằng cậu thích tôi, nói rằng cậu quý tôi đến dường nào. Nhưng tại sao cậu lại cứ thế mà đi chứ, tại sao nói thích tôi rồi lại bỏ đi, để lại trong lòng tôi một thương chẳng thể chữa lành. Và một câu nói chẳng thể thốt ra nữa, rằng "tôi, tôi thích cậu, thích cậu rất nhiều". Cậu ác lắm, ngốc à!!

Tôi đau, đau vì mất cậu, để nước mắt tôi chẳng thể chảy ra ngoài, nó cứ tuôn vào bên trong, tôi chẳng thể, chẳng thể cảm nhận mọi thứ xung quanh nữa. Cậu bỏ tôi lại, để tôi cô đơn, để tôi lại phải đi về một mình trong cơn gió, trong dòng người ngược xuôi nơi đưởng phố...

"NHỚ CẬU, TỚ NHỚ CẬU"



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm
GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm::



Xem Nhiều

Tháng cuối cùng trước khi ra trường

Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào cuốn nhật kí đặc biệt. *** Là bạn chơi thân với nhau thì hầu như lúc nào cũng có nhau. ...

Xem tiếp
Hành lang tầng hai

Gió thổi lau khô những giọt nước tự bao giờ.... *** Hành lang tầng hai ngày đầu tiên của mùa thu 6h5p. Ông mặt trời hé mắt thấy ngoài kia nắng vẫn mềm dịu dàng. Mà trong một khung cảnh đẹp như thế có điều hoa phượng đã tàn vì mùa hè đi mất. Tôi đang đứng ở một độ khá cao so ...

Xem tiếp
Yêu thương vẫn giữ âm thầm...!

Đôi khi tuổi trẻ cũng cần có chút gì đó dại khờ, có chút gì đó bồng bột, có chút gì đó ngốc nghếch để đến khi già rồi còn có thứ để mà ngồi ngẫm nghĩ, để mà cười vu vơ về một thời. Một thời mà ta sống với tất cả những nhiệt huyết, một thời với trái tim đang ấp ủ biết bao những ...

Xem tiếp
Mùi của gió

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện 'Rồi sẽ qua hết, phải không?') 'Cậu vẫn luôn ở bên mình phải không?' Tôi nhìn lên bầu trời, thì thầm khi đứng trên bục nhận giải thưởng, khẽ ngửi mùi hoa trong gió. *** Đó là một ngày nhiều gió. Và thơm. Vì tôi đang đứng ...

Xem tiếp
Chàng Guitar

Tôi đã luôn tự hỏi nhiều lần rằng sẽ thế nào nếu tôi gặp lại Nam? Tôi sẽ vui cười hay lại buồn đau, sẽ nhìn thẳng vào cậu hay lại im lặng trốn tránh. Sẽ như thế nào... *** Tôi không biết, cho tới lúc này, lúc Nam đang ngồi đối diện tôi trong Lisa Café, nơi từng là góc quán quen ...

Xem tiếp
Chiếc hộp kí ức

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng, hồn nhiên và dốc lòng dốc sức để giúp đỡ nhau. Và cũng 18 tuổi, chúng tôi suýt nữa đánh mất tình bạn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top