sự vô cảm trong cuộc sống

sự vô cảm trong cuộc sống - SỰ VÔ CẢM TRONG CUỘC SỐNG HIỆN ĐẠI

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 1,325 Ratings

sự vô cảm trong cuộc sống

Vô cảm chính là sự trơ lì cảm xúc, dửng dưng, thờ ơ, "máu lạnh" với những hiện tượng đời sống xung quanh, chỉ quan tâm đến quyền lợi của bản thân. Ra đường gặp cái đẹp không mảy may rung động; gặp cái tốt không ủng hộ; thấy cái xấu, cái ác không dám lên án, không dám chống lại...

Trước đây, vô cảm chỉ là những hiện tượng đơn lẻ, nhưng bây giờ đang có chiều hướng lây lan, nếu không có những biện pháp ngăn chặn thì có thể trở thành một căn bệnh có tính xã hội. Trong cơn lốc toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế, cùng với việc tiếp thu những tinh hoa của văn minh nhân loại thì lối sống hưởng thụ và mặt trái của nền kinh tế thị trường đang tác động mạnh đến tâm lý xã hội, dần dần hình thành lối sống thực dụng trong một bộ phận người Việt Nam.

Tại sao người ta không can thiệp? Bởi người ta vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Bởi người ta sợ liên lụy, mang vạ vào thân.

Vô cảm trước nạn nhân TNGT

Mỗi ngày trên cả nước xảy ra hàng trăm vụ va chạm và tai nạn giao thông. Sự vô cảm của một bộ phận người tham gia giao thông đang là thực trạng đáng báo động trong xã hội hiện nay, khi lòng nhân ái và sự sẻ chia đang bị lấn át bởi tính vị kỷ, chủ nghĩa cá nhân. Tuy nhiên, có nhiều người sẵn sàng giúp đỡ khi gặp các nạn nhân nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, hoặc thiếu kỹ năng sơ cấp cứu...

6h sáng ngày 22/9/2014, một xe ô tô 4 chỗ chạy từ thị xã Kiến Tường về Thành phố Tân An, tỉnh Long An đã bất ngờ mất lái lao xuống ao ven đường tại km51, quốc lộ 62 thuộc địa bàn huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An.

Sau khi lăn nhiều vòng, chiếc xe bị ngập dần trong nước, 4 người trong xe đều chết ngạt, trong đó có vợ chồng một bác sỹ. Những người có mặt tại hiện trường vụ tai nạn đã không tránh khỏi bức xúc khi đã cố gắng chặn 2 xe khách để đưa nạn nhân đi cấp cứu nhưng 2 tài xế vẫn nhấn ga bỏ đi. Chỉ đến khi chiếc xe khách thứ 3 chịu dừng lại cứu giúp thì đã quá muộn.

Đây chỉ là một ví dụ điển hình cho sự vô cảm của người tham gia giao thông. Chúng ta hẳn không quá xa lạ với hình ảnh xúm đông xúm đỏ mỗi khi xảy ra các vụ va chạm hay tai nạn giao thông trên đường. Hàng chục người vây quanh nạn nhân, chỉ trỏ, bình luận nhưng không ai đứng ra gọi xe cấp cứu, cơ quan chức năng hay hỏi thăm, kiểm tra tình trạng sức khỏe của nạn nhân.

Chính sự hiếu kỳ không đáng có đôi khi làm ảnh hưởng đến công tác cứu giúp các nạn nhân và là nguyên nhân gây ra các vụ ùn tắc giao thông, gây mất trật tự an toàn xã hội. Nhiều trường hợp, nạn nhân kêu gọi sự giúp đỡ nhưng vì tâm lý sợ trách nhiệm, ngại liên quan nên nhiều người vẫn bỏ ngoài tai. Trong khi một số cá nhân lại sợ người nhà nạn nhân hiểu lầm, có thể gây ra những rắc rối không đáng có.

Vô cảm trong học đường

Trong mấy năm qua, tình trạng học sinh bị đánh hội đồng xảy ra khá phổ biến. Mới đây là học sinh Trường THPT Tử Đà (Phù Ninh – Phú Thọ) bị một số nữ sinh đánh và căng thẳng tâm lý đến mức mất đi giọng nói, hay sự việc nữ sinh lớp 7 ở tỉnh Trà Vinh bị đánh hội đồng lại một lần nữa gióng lên những báo động nhức nhối về tình trạng bạo lực học đường. Dư luận thật sự bất bình trước cảnh nhiều bạn nam, nữ đóng cửa lớp học đánh và ném ghế tới tấp vào một nữ sinh yếu ớt. Mặc cô gái kêu gào trong đau đớn, mặt mày rũ rượi, máu chảy nhưng nhóm học sinh này không tha.

Điều đó cho thấy tình trạng bạo lực học đường đã ở mức quá nghiêm trọng. Điều đáng nói là các em tham gia vào các vụ bạo lực ấy không bao giờ nghĩ đến hậu quả. Nhiều học sinh mặc nhiên quay lại cảnh xử bạn, sau đó đưa lên mạng để chứng tỏ sức mạnh của một tập thể, phe phái... Có muôn vàn lý do dẫn các em đến bạo lực học đường: không thích: đánh; bạn học giỏi hơn: đánh; nhìn thấy ghét: Đánh...

Trước vấn nạn này, nhiều chuyên gia cho rằng, việc tổ chức đánh hội đồng hay tham gia vào đánh hội đồng chứng tỏ tâm lý a dua, hiếu chiến manh nha trong học trò từ rất sớm. Về vụ việc nữ sinh lớp 7 bị đánh hội đồng ở Trà Vinh, thạc sĩ Lê Thị Lan Anh - Phó Viện trưởng Viện Phát triển Giáo dục và Trí tuệ Việt (IEDV) phát biểu: “Xem clip, xét từ góc độ tâm lý học trò, tôi có những băn khoăn: học trò lớp 7 đã có nhận thức rõ về hành vi tốt - xấu, thế mà khi tận mắt chứng kiến một nhóm đánh bạn lại không ai đi báo thầy cô giáo, không ai can ngăn. Phải chăng tâm lý “bạo lực đám đông, a dua” đã khiến học trò trở nên vô cảm trước rủi ro của bạn?”.

Vô cảm trong gia đình

Những status vô cảm, tục tĩu của một số bạn trên đây dành cho chính "người thân yêu nhất" của mình đang là "căn bệnh lạ" lây lan ngay trong đời sống học đường, báo động cách suy nghĩ ích kỷ, đạo đức suy đồi và lối sống thiếu văn hóa dần nhen nhóm ở một bộ phận giới trẻ hiện nay.

Một câu “chửi bà ngoại” của một cô gái đang được truyền đi với tốc độ chóng mặt. Chỉ vì bị ép học trong kì nghỉ hè mà cô gái này sẵn sàng dùng những từ ngữ kinh khủng để nói về bà ngoại như: “hãm”, “xàm”... Và hàng loạt những câu chửi thề mà người bình thường nghe đến cũng rợn người.

Trước đó cư dân mạng cũng được một phen sửng sốt khi đọc bài viết “vì thần tượng chửi bố mẹ” của một bạn trẻ hâm mộ đến cuồng Kpop, chỉ vì bố mẹ ngăn cấm việc mê thần tượng của con. Hay trường hợp một bạn cũng lên mạng để “xả giận”, xúc phạm mẹ nhưng là vì lý do “không cho tiền mua điện thoại di động” và chửi người yêu của mình.

Điểm chung của những bài viết hay câu nói này, đó là chỉ vì những lý do chẳng đâu vào đâu, thậm chí là “lãng xẹt” mà các bạn sẵn sàng dùng những câu nói vô tâm, vô cảm, thậm chí là thô tục để nói về chính những người đã sinh thành và nuôi nấng mình.

Vô cảm từ thế giới mạng

Sự vô cảm còn được thể hiện rõ nhất ở thời điểm hiện tại khi mạng xã hội ngày càng phát triển, người ta có thể “ném đá” không thương tiếc bất cứ ai. Chính những lời nói xúc phạm của một bộ phận cư dân mạng đã “gián tiếp”gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Đỉnh điểm là sự vô cảm của thế giới mạng đã góp phần làm cho một nữ sinh tên T,15 tuổi quê Đồng Nai phải tự tử cách đây ít ngày. Cô bị bạn trai tung clip nóng của hai người. Ngay lập tức clip được truyền đi với tốc độ chóng mặt và thu hút hàng triệu lượt xem. Nhiều người còn tải hoặc chia sẻ cho bạn bè cùng xem. Những lời dè bỉu, chế giễu, thậm chí là những lời bình luận mạt sát tục tĩu của cư dân mạng dành cho cô và gia đình. Họ vô tư giết chết em bằng những lời lẽ cay nghiệt mà không biết rằng khi họ đang tích cực chửi mắng em, thì gia đình đang mang em đi khắp các BV để cầu cứu sự sống cho em sau khi em uống thuốc diệt cỏ. Cuối cùng thì T cũng không qua khỏi vì chất độc quá mạnh, em chọn cái chết để trốn tránh sự dè bỉu của dư luận đang đè nặng lên cuộc sống của mình.

Trường hợp giống như T không phải chuyện hiếm. Trước đây đã từng có rất nhiều người rơi vào trầm cảm, bế tắc, tuyệt vọng khi đột nhiên bị công kích bởi một nhóm người trên mạng xã hội.

Có lẽ trong xã hội sẽ còn rất nhiều câu chuyện về “văn hóa” vô cảm của con người. Cuộc sống xô bồ, có nhiều hành động lừa đảo, cướp bóc, giết người,... Khiến nhiều người luôn sống trong sự nghi ngờ, dè chừng. Ra đường, họ không bắt chuyện, không làm quen chứ chưa nghĩ đến chuyện giúp đỡ người khác. Nhiều người lại biện minh rằng người khác không giúp đỡ, mình không giúp cũng không sao hết. Tâm lí “ngại” giúp đỡ cứ thế lớn dần trong mỗi người và nhiều người. Thế nên các việc tốt có khi lại trở thành hiện tượng “lạ” khiến người ta không tin đó là... Sự thật.

Cần lắm một “phương thuốc”

Để chữa trị “căn bệnh ung thư tâm hồn” này, cần phải kết hợp đồng bộ nhiều giải pháp. Phải tạo cho xã hội một “sức đề kháng” cao với bệnh vô cảm. Đó chính là mặt tích cực trong xã hội, một môi trường xã hội tốt sẽ tạo được sức đề kháng với căn bệnh này. Trong một môi trường xã hội xấu, trong một môi trường xã hội mà những tiêu cực mạnh hơn tích cực thì bệnh vô cảm sẽ lây lan. Cùng với việc tạo nếp sống văn hóa, đời sống tinh thần phong phú, mà ở đó các giá trị của tinh thần, đạo đức của xã hội phải được xác lập rõ ràng, thể hiện mạnh mẽ, để ai làm những điều xấu cũng phải sợ, cũng phải ngại. Nếu có nhiều người tốt lấn át, chắc chắn cái xấu, sự vô cảm sẽ mất đi.

Bây giờ đời sống của người Việt Nam mình khá hơn trước rất nhiều nhưng tại sao bệnh vô cảm lại nhiều hơn trước. Không phải cứ nghèo là vô cảm, không phải cứ túng là làm liều. Thuốc chữa bệnh vô cảm nằm ở sự truyền phổ sâu sắc những giá trị truyền thống của dân tộc, làm sao để thẩm thấu vào trong đời sống xã hội. Xã hội càng hiện đại thì những giá trị đó lại càng cần nhân rộng, không được để cho những làn sóng lai tạp, xô bồ của xã hội hiện đại che lấp, lấn át những giá trị truyền thống. Khi bệnh vô cảm trong xã hội lây lan thì lúc đó sự gắn kết, tình người đã bị mai một. Một xã hội không thể gọi là tốt đẹp nếu thiếu tình người. Xã hội cần có ngọn lửa nhân ái lan tỏa, những người hoạn nạn càng cần ngọn lửa nhân ái phải soi đến họ, sưởi ấm họ, đó chính là tiêu chí của một xã hội văn minh, một xã hội có đạo đức.

(ST)

CHÚC CÁC BẠN & GIA ĐÌNH TỐI CUỐI TUẦN AN VUI, HẠNH PHÚC

keyboard_arrow_up