hinh nen long phung hinh dong

("hinh nen long phung hinh dong") - Người đàn ông bên ngoài cửa sổ

Người đàn ông bên ngoài cửa sổ

"Này anh ơi đừng đi, xin đừng đi khi nơi đây chỉ có mỗi em với em đang chờ mong..."

 

("Anh đừng đi" – Sĩ Thanh)

 

Nếu còn thương, xin ở lại, hoặc, đừng đi...

 

...

 

***

Người đàn ông ấy hay đứng phía bên ngoài cánh cửa sổ có tấm rèm hai lớp trắng vàng cũ kĩ ngả màu. Người ấy đến vào lúc chiều muộn, khi những con chim chẳng buồn bậu trên mái nhà, khi những đứa trẻ nô đùa kéo tay nhau chạy ngang cánh cửa, người ấy cứ đứng đó, mắt nhìn vào đây đau đáu những niềm đau.



 

Hôm nay người đàn ông ấy cũng đi qua nơi đây, cũng lại đứng phía bên ngoài cửa sổ, nghe âm thanh của một bản tình ca nhẹ nhàng lách mình qua tấm rèm cũ, chạy về phía con đường ngập nắng tàn. Đây là lần đầu tiên người ấy nghe được tiếng nhạc từ phía sau cánh cửa sổ luôn mở hé, những ngón tay dài chạm nhẹ vào mép tấm rèm đung đưa, vô tình chạm nhẹ một bàn tay trắng ngần, thon thả đang đưa ra:

- Anh là ai?

Giọng cô ngọt như nắng, những cánh chim bay đi rồi lại quay về, trên mái nhà, tiếng quạ kêu chiều như kéo theo những vong linh xa xôi về ngang con đường này. Người đàn ông ấy đứng quay lưng về phía mặt trời, bóng tối phủ đầy gương mặt anh, cô nheo mắt, vô thức đưa tay lên che bớt ánh nắng, khẽ hỏi nhỏ một lần nữa:

- Anh là ai?

...

Ngang lối này.

Từ sau buổi chiều ấy, cô gái phía sau cánh cửa sổ thường cố ý mở to âm thanh của chiếc radio cũ, để cho những khúc tình ca men theo những con nắng đi tìm người đàn ông phía ngoài cánh cửa sổ. Có những chiều anh ghé qua, nhưng đôi tay không còn gạt nhẹ tấm rèm để tìm những khúc tình ca nữa. Anh chỉ đứng đó, vẫn quay lưng về phía mặt trời để cô nhìn thấy khuôn mặt anh. Có những ngày mưa, nắng thôi về ngang lối này, cô vẫn mong chờ một bóng dáng quen thuộc, vì hôm nay không có mặt trời, dáng người cao gầy ấy sẽ chẳng thể che được nắng, có thể, cô sẽ biết anh là ai.

Cô gái nhỏ cứ ngây ngẩn đứng chờ anh bên khung cửa sổ có tấm rèm cũ kĩ, những giọt nước mưa đua nhau tìm vào phòng, vượt qua ranh giới cô tự vạch ra để ngăn mình với thế giới ngoài kia. Những con chim cũng không về dưới cơn mưa tầm tã ấy, vậy mà anh lại tới, anh lại đi qua đây, anh đứng phía bên ngoài cánh cửa, chiếc ô đen che hết khuôn mặt anh nhưng cô biết anh cũng đang nhìn về phía này. Anh đến chỉ để nghe một khúc tình ca dang dở, chỉ để thấy cánh cửa sổ chưa bao giờ đóng, anh quay lưng, cơn mưa nhấn chìm bóng anh về cuối phố, cánh cửa ấy vẫn chẳng đóng lại, cô vẫn chờ những lần khác nữa người đàn ông ấy ghé ngang lối này.

...

Anh là ai?

Trong những giấc mơ hàng đêm cô gặp, cô cũng thấy người đàn ông ấy nhưng cũng chẳng thể nhìn rõ anh là ai. Người ấy vừa lạ lại vừa quen, vừa xa cũng vừa gần, vừa đủ yêu thương cũng vừa đầy đớn đau. Cô nhớ những lần thấy anh qua khung cửa, cái ham muốn chạy qua ngưỡng ranh giới ấy để nhìn rõ anh là ai nó chảy ngược trong từng mạch máu, nhưng đến một ngóc ngách nào đó sâu trong tim, cô sợ anh chỉ như một tia nắng chiều, hoặc như một cơn mưa vội, sợ nếu lỡ may chạm tới, anh sẽ tan đi nhanh hơn cách anh đến mà thôi.

Khúc tình ca vẫn mềm mại quấn quanh từng nơi trong căn phòng này. Cô gái nhỏ ngồi trên chiếc ghế gỗ, đôi chân thon dài buông thõng đung đưa theo tiếng nhạc, cánh cửa sổ vẫn mở, ánh nắng vẫn về trong căn phòng này. Những chiếc lọ đựng đầy nước nhưng chẳng cắm hoa, những chiếc khung nghiêng nghiêng trên mặt bàn nhưng không có ảnh, những ngón tay trắng trẻo với những sợi len đỏ quấn quanh nhưng không có que đan, cô đang đan những chiếc khăn giữa trời hè oi nồng đến ngột ngạt. Được một lúc, cô gái chìm dần vào giấc ngủ, cô lại nằm mơ thấy người đàn ông hay đứng phía ngoài khung cửa sổ, một nỗi đau chảy chầm chậm trong tim, dâng lên thành hai hàng nước mắt, lăn dài xuống gò má cao gầy. Giật mình tỉnh giấc, cô nghĩ rằng mình vừa mơ thấy khuôn mặt người đàn ông ấy nhưng chẳng thể nhớ nổi anh là ai.

Những ngày qua cứ trôi như một bài hát được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nắng chiều, tiếng quạ kêu, người đàn ông, khung cửa sổ và những giấc mơ. Cho tới một ngày, khúc ca ấy lỡ đi một nhịp, chiếc lọ đầy nước nhưng chẳng có hoa ấy rơi xuống vỡ tan tành, bàn chân nhỏ nhắn bước lên những mảnh vỡ còn ướt nước, máu nhuộm màu những mảnh thủy tinh sáng, hôm nay, anh ấy không đi ngang lối này. Những con quạ đen rời khỏi mái hiên nhà bên kia, bay đi mãi chẳng thấy quay về, những đứa trẻ không còn cười đùa nữa, con nắng tắt vội khi còn chưa kịp chiếu đến cánh cửa sổ đang chờ anh, tấm rèm cũ ố vàng im lìm chẳng thèm đung đưa dù có gió, khúc nhạc chạy mãi một nốt nhạc, thét lên một tiếng chói tai rồi tắt lịm. Cô hất tay cho những sợi len đỏ rối chặt vào nhau, rơi xuống những mảnh thủy tinh nhuộm máu, cô ném những chiếc khung ảnh trống rỗng vào tường, chúng bật ra rồi lại rơi xuống đôi bàn chân nhỏ. Một nỗi đau không tên như cào như cấu, như bẻ từng khúc xương trong cơ thể mảnh mai, gầy gò, trái tim như bị bóp nghẹn, cô không thở nổi.



Cô ngã quỳ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy ngực, nước mắt lã chã rơi, miệng cố mở ra để hít lấy từng ngụm không khí một cách khó khăn, khổ sở. Giữa những tiếng nấc nghẹn tới thảm thiết, cô nhọc nhằn thì thầm trong vô vọng:

- Anh... đừng đi...

...

Điên.

Cánh cửa mở toang khi cô gái nhỏ ngất lịm đi, giữa căn phòng trắng toát, cô nằm dưới chân giường, cuộn len đỏ rối tinh rối mù quấn vào đôi cổ chân mảnh khảnh, bộ quần áo bệnh nhân xộc xệch trên cơ thể gầy gò, trắng xanh. Các bác sĩ đưa cô vào phòng cấp cứu, làm một vài thao tác cấp cứu cho đầy đủ thủ tục rồi lại khiêng cô về trong căn phòng chỉ có bốn bức tường trắng với chiếc giường bệnh và cuộn len đỏ nằm trơ lì dưới đất.

Cô được đặt lên chiếc giường trắng, tay chân bị khóa xích vào bốn thanh sắt ở bốn góc giường, mắt cô mở to, nhìn lên ánh đèn đung đưa trên trần nhà. Đây không phải lần đầu tiên cô đập phá, la hét rồi bị ngất, sau mỗi lần như thế cô đều nằm như ngây như dại rồi sẽ tìm cách tự vẫn. Qua một, hai lần đầu, các bác sĩ sau khi cấp cứu cho cô đều khóa chân tay cô lại cho tới lúc cô hoàn toàn bình tĩnh. Họ như phát chán với công việc lặp đi lặp lại hàng tuần ấy nên những ca cấp cứu cho cô đều thực hiện rất chóng vánh. Câu chuyện về cô gái điên mới hai mươi mốt tuổi ở phòng cuối cùng của hành lang ấy chẳng ai biết, chỉ biết đôi lần trước khi cô ngất lịm, cô van xin rất khổ sở một người nào đó đừng đi.

Đôi mắt to tròn nhìn chiếc bóng đèn lắc lư không chớp, khuôn mặt cô vô cảm đến mức người khác nhìn vào chỉ thấy một nỗi đau day dứt.

...

Tuổi thơ.

Năm cô mười bảy tuổi, cô nhát tới mức chẳng dám cầm tay các bạn nam, vẫn còn đỏ mặt khi xem những cảnh hôn nhau trên phim truyền hình cho tới ngày cô gặp anh.

Cha mẹ cô mất vì tai nạn, cô được đưa đến nhà bà bác không chồng và ghê gớm. Sau những buổi sáng phụ việc quần quật ngoài hàng ăn của bà bác, cô phải trở về nhà dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo và chuẩn bị cơm nước cho mụ già gàn dở. Mụ bác cô vốn là người ít nói, cả ngày chỉ lầm lầm lì lì như sợ ai ăn chạc tiền của bà ta, nhưng đặc biệt, bà ta rất thích uống rượu. Bà thích ngồi ở cái đình đầu ngõ, uống một mình cho tới say mèm rồi tối muộn sẽ về đòi cơm ăn. Khi rượu vào bà ta nhiều lời kinh khủng, những câu chửi đổng, chửi thề, những lời nguyền rủa độc địa nhất trên đời bà ta đều đổ lên đầu cô gái nhỏ. Cứ như thể những đớn đau bà ta chịu trong suốt mấy mươi năm cuộc đời này cuối cùng cũng tìm được chỗ xả nên phải xả cho bằng hết thì thôi.



Ban đầu chịu những lời mắng chửi của bà bác, cô thấy sợ và tủi thân kinh khủng, cô hay trốn sau bếp rồi khóc một mình. Nhưng lâu dần, cô thấy thương bà bác nhiều hơn là ghét. Bà ấy từng yêu một người đàn ông, ông ta khiến bà có con rồi bà mới biết ông ta có vợ ở nơi khác rồi, đến đây lừa dối bà. Dù hận nhưng bà ấy vẫn quyết sinh ra đứa bé, chịu bao nhiêu điều tiếng của xã hội, họ phỉ nhổ vào cuộc đời bà, nói bà là thứ đàn bà bẩn. Cái thời ấy, người ta nào biết mở lòng mình ra cho những cuộc đời khác được bao dung cơ chứ? Ấy thế mà, ông trời vẫn chưa chịu buông tha cho bà bác tội nghiệp của cô, hàng ăn của bà bị cháy, người ta cứu được cả hai mẹ con nhưng về sau đứa bé không qua khỏi. Cuộc đời như đóng hết các cánh cửa quanh bà lại, bà điên cuồng, bà gào khóc nhưng sau đó bà lại im lặng. Bà mở lại hàng ăn, ngày ngày lầm lũi bán hàng ăn, chẳng mở miệng nói với ai một câu nào. Và bà tìm đến rượu, nhưng chỉ khi cô gái nhỏ về sống với bà, bà mới hay chửi bới. Sau một thời gian thành quen, mỗi lần bị mắng cô chỉ ngoan ngoãn dọn cơm cho bác mình, không khóc, khuôn mặt vẫn nguyên nét ngây thơ, yêu đời.

...

Anh.

Cô hay ngồi bên chiếc cửa sổ có tấm rèm cũ kĩ úa màu chờ bác về ăn cơm, dạo đó hay có chàng trai nhà cuối phố đi ngang khung cửa sổ. Chàng trai ấy hay nhìn vào đây, hay mỉm cười với cô gái ngây ngốc nhìn theo mình, khuôn mặt ửng đỏ đáng yêu. Cô nhớ rất rõ chàng trai ấy có dáng người cao gầy, hay theo chiều nắng nên cô chẳng nhìn rõ khuôn mặt anh, cô chỉ thấy nụ cười anh rất đẹp, nó theo cô vào tận trong những mộng mơ tuổi thiếu nữ.

Cô không biết mối tình đầu là cái gì, cô chỉ biết có một niềm vui nhỏ nhỏ mỗi lần anh đi qua đây và mỉm cười với cô. Cô tự tạo thú vui cho mình bằng việc hàng ngày ngồi chờ anh. Cho đến một ngày, khi từ hàng ăn của bác trở về, cô bắt gặp anh cùng một người con gái khác đứng nói chuyện với nhau. Giây phút đó cô khắc ghi thật kĩ những đường nét trên khuôn mặt của anh, từ đôi mắt một mí, sống mũi cao, đôi môi mỏng, tất cả như chạm, như khắc vào trí nhớ của cô. Cô cố ý đi ngang qua đó để nghe lén câu chuyện của họ, cô biết thế này thật xấu tính nhưng đôi chân chẳng chịu nghe theo lời cô gì cả. Cô gái lạ mặt kia tỏ tình với anh của cô, cô chẳng thể nghe được anh nói gì, chỉ thấy một sự im lặng mãi cho tới khi cô ngẩng mặt lên mới biết anh nhìn về phía mình. Hốt hoảng vì bị phát hiện, khuôn mặt cô đỏ lựng, cô chạy vội qua chỗ họ đang đứng, đi thẳng về nhà.

Hai, ba ngày sau, cái trái tim nửa ngây ngô, nửa bướng bỉnh của cô gái nhỏ thúc giục cô khiến cô chạy ra chắn đường anh. Anh nhìn cô, mỉm cười, lại vẫn là nụ cười của nắng, anh hỏi:

- Em có gì muốn nói với anh sao?

Ấp úng tới nửa ngày cô mới có thể thốt ra một câu không đầu không cuối:

- Thích... à, à... nếu có thể, anh đừng thích chị ấy được không?

- Tại sao?

- Vì...vì...vì em thích anh! – Đôi mắt cô nhắm tịt lại như để rút hết can đảm nói ra ba từ này.

- Ừ, được.

- Thật chứ? – Nụ cười trên môi cô gái rạng rỡ hơn bao giờ hết.

- Vì anh cũng thích em.

Thật ra, lúc ấy, những lời cô chuẩn bị cô đều không nói ra, những lời hoa mỹ cô học trong sách vở, chỉ vì năm chữ "Vì anh cũng thích em" mà biến mất. Cô đã định nói với anh, không thích cô cũng được, chỉ cần anh đừng đi, đứng tại chỗ đó để cô có thể ngày ngày trộm nhìn anh cô cũng thấy thỏa lòng rồi.

...

Hạnh phúc.

Năm cô hai mươi tuổi, anh cầu hôn cô và đưa cô đi khỏi căn nhà có bà bác đáng thương ấy. Ngày anh đến đón cô, bà đã khóc, bà ôm lấy cô mà khóc như thể tiễn đứa con đẻ của mình đi về nhà chồng. Bà nắm chặt tay anh, bắt anh hãy hứa cho cô một đời an yên, bởi trái tim cô như một đứa trẻ nhỏ, nếu một ngày cô vì anh mà khóc, cả đời này cô vẫn cứ phải khóc vì anh.

Anh đưa cô đến một thành phố xa lạ, chàng trai của năm ấy giờ đã là người đàn ông trưởng thành của cuộc đời cô. Cô yêu anh bằng tất cả trái tim, tuổi trẻ, khát vọng của mình. Cô hay ước mơ, cô ước mơ những ngày trong tương lai, cô và anh có thể ngồi bên nhau, nhìn về những ngày của quá khứ, mỉm cười và nói thật may mắn vì đã tìm thấy nhau. Anh có một công việc ổn định, mức lương đủ để cho cô ăn tiêu và trưng diện. Anh chăm sóc và cưng chiều cô như một con mèo nhỏ. Anh thích nhìn con mèo của mình đùa nghịch với những cuộn len, đặc biệt là những cuộn len đỏ. Cô đan cho anh rất nhiều thứ từ mũ, áo, găng tay, khăn, tất cả chỉ với màu len đỏ. Cô thích chiều chiều ngồi bên cửa sổ, đan len, chờ những cánh chim bay từ mái hiên nhà bên kia về tổ, chờ những đứa trẻ con trong phố dắt tay nhau cười đùa đi học về, bởi lúc đó, anh sẽ trở về trong căn nhà đáng yêu này.

Trong căn nhà nhỏ ấy, lúc nào cũng tràn ngập hoa tươi trong những lọ thủy tinh đầy màu sắc, những chiếc ảnh được cho vào khung thật cẩn thận, những khúc tình ca chiều nào cũng réo rắt gọi anh trở về.

Có những ngày cô nằm trong vòng tay anh, nói với anh đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cô sẽ nói cô ở bên anh cả đời này.

- Nếu chúng ta bắt buộc phải xa nhau thì sao? – Anh hôn nhẹ lên mái tóc của cô.

- Sẽ không...

- Anh chỉ nói nếu như thôi mà.

- Nếu bắt buộc chúng ta phải xa nhau...lúc ấy phải tùy vào anh.

- Sao lại tùy vào anh?

- Nếu anh còn thương em, anh hãy ở lại, còn nếu không, anh cũng đừng đi. Em sẽ không lại gần bên anh nữa, nhưng anh phải ở một nơi em có thể nhìn thấy, em sợ một ngày không thấy anh, em sẽ phát điên mất.

Cô đã từng nghĩ rằng cái ngày "nếu như..." ấy sẽ chẳng bao giờ đến, bởi cô biết anh thương cô tới nhường nào, cho đến một ngày...

...

Vỡ tan.

Hôm nay anh trở về nhà muộn hơn mọi hôm, không cần nhìn đồng hồ, chỉ cần dựa vào thói quen cô cũng biết anh về trễ so với mọi ngày bao nhiêu lâu. Anh trở về với nét mặt mệt mỏi cô chưa bao giờ nhìn thấy, cô chạy lại phía anh, đưa bàn tay ra nhưng bị anh gạt đi. Anh đi nhanh vào phòng, thu dọn quần áo trong tủ vào va li, mặc kệ cô chạy theo đầy hốt hoảng:

- Anh sao thế?

- Có chuyện gì thế?

- Anh đang làm gì vậy???

- Anh định đi đâu???

Cô hớt hải đuổi theo anh, cô cứ lại gần lại bị anh đẩy ra, anh chẳng nói với cô lấy một lời. Trong phút chốc, nước mắt cô lăn dài hai bên má, đã bao lâu rồi cô không khóc? Chiếc váy trắng ngắn liền thân vì bị anh đẩy ngã mà bẩn nhem nhuốc. Đóng nắp va li, anh không nhìn cô, từ lúc bước vào anh chưa hề nhìn cô lấy một lần, anh nói nhanh trước khi bước đi:

- Chúng ta chia tay nhau đi, căn nhà này là của em, anh sẽ chuyển tiền trợ cấp cho em vào tài khoản.

Cô nghe hết nhưng không thể hiểu hết những lời anh vừa nói. Quệt vội hàng nước mắt, cô đuổi theo chân anh, bám chặt vào tay anh, anh nắm lấy rồi lại hất mạnh ra, cả người cô ngã sõng soài dưới đất. Trận giằng cô cứ diễn ra không lời như thế, cô níu, anh đẩy, cô ngã, anh bước đi. Tới cuối cùng, cô quỳ nằm xuống, ôm chặt lấy chân anh, thổn thức không thành tiếng:

- Anh, anh đừng đi, đừng đi mà, van xin anh, đừng đi, đừng bỏ rơi em, đừng...

Trong giây lát, tiếng nức nở của cô làm anh sững lại, nhưng chỉ là trong giây lát thôi, anh dứt khoát nhấc chân lên, đạp mạnh xuống để cô rời ra, anh bước nhanh ra xe, biến mất.

...

Cô nằm trên hiên nhà từ lúc anh đạp cô ra cho tới tận gần sáng hôm sau. Đầu tóc cô rũ rượi, quần áo bẩn thỉu, mặt mũi nhem nhuốc vì nước mắt, cô bước như một cái xác không hồn vào nhà. Đứng trong căn phòng tan hoang từ lúc anh trở về và bỏ đi, cô rút hết những bông hoa trong những chiếc bình thủy tinh, tháo hết các bức ảnh của hai người ra khỏi khung gỗ, lấy que đan ra khỏi cuộn len đang dang dở, cô đốt hết, những gì vương vấn hình bóng anh, cô đốt hết.

Cô còn chưa kịp nói với anh, hôm nay, trước lúc anh trở về, người ta báo bác cô suy tim mất rồi. Cô như chết sững, không thể nặn nổi một giọt nước mắt ra khỏi khóe mi khô. Đôi mắt to tròn cứ nhìn ra phía cửa, chờ anh trở về, chờ chỗ dựa duy nhất cuộc đời cô trở về đây.

Cô rời khỏi căn nhà ấy, chiếc váy trắng liền thân cứ phất phơ theo từng bước đi ngây dại. Ai cũng ngoái lại nhìn, ai cũng lắc đầu ngán ngẩm, ai cũng tránh xa. Cô gái nhỏ có đôi vai gầy, mái tóc rối bù, chiếc váy nhàu nhĩ bẩn thỉu, đôi chân trần lê đi trên từng con phố, miệng cô cứ lẩm nhẩm một khúc nhạc không tên. Những con phố cô đi qua dài đằng đẵng như nỗi đau cô không có điểm dừng. Yêu thương còn chất chồng nơi ấy, những khát khao còn đầy vơi ở đó, thế mà anh đi. Anh đem cái "nếu như..." ngày nào đến, độc ác bắt cô nhận lấy, không cho cô thời gian chuẩn bị, còn đem đến vào lúc trái tim cô không đủ lành lặn. Nỗi đau mất người thân chưa kịp nói ra, cô đành nuốt vào thêm nỗi đau mất anh. Cô mất anh một cách trắng trợn, bàng hoàng mà đến giờ cô vẫn chẳng dám tin.

Bước qua những con phố dài, cô nhìn thấy những đứa trẻ nô đùa, thấy những con quạ đen réo rắt kéo những vong linh phương xa trở về, thấy nắng trải dài trên lối ấy, thấy cánh cửa sổ chưa bao giờ khép. Đi một vòng cô lại trở về nơi đây. Cô đã rời khỏi đây bao lâu rồi? Cô không nhớ, cô mệt mỏi tựa đầu vào cánh cửa, nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt lại len lỏi qua hai hàng mi dài, chậm rãi chảy xuống nụ cười buồn.

...

Hiện thực.

Ánh đèn lắc lư trên trần nhà vụt tắt, cô mệt mỏi nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt len lỏi qua hai hàng mi dài, chậm rãi chảy xuống nụ cười buồn. Trong giấc mơ xa xôi đến hoang hoải, cô lại mơ thấy cánh cửa sổ ấy, thấy những chiếc bình đầy nước mà không có hoa, thấy những chiếc khung gỗ không có ảnh, thấy những cuộn len đỏ không có que đan, một bản tình ca vươn mình ra ngang phố, những con chim đi mãi chẳng về, ngoài ấy, người đàn ông đứng quay lưng về phía mặt trời đang cười với đôi mắt đau đáu những niềm đau...

...

Kết thúc.

- Anh có đi cùng người nhà không? Tại sao anh không đi khám sớm hơn?

- Bác sĩ cứ nói với tôi là được rồi. Tôi nghĩ mình chỉ mệt mỏi do làm việc quá nhiều.

- Ung thư máu giai đoạn cuối.

...

Anh cầm tờ giấy kết quả khám bệnh vò nát trong tay. Ba tháng, người ta nói anh chỉ còn ba tháng. Vậy cô gái bé nhỏ của anh thì sao? Nếu anh ra đi, cô sẽ thế nào?

Anh bước từng bước mệt nhọc trở về trên con phố quen thuộc, anh nhói tim thấy cô ngồi đó, đôi mắt thất thần sau khung cửa sổ, nhìn về một tương lai chỉ còn những thương đau...

Uyên Nguyễn



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm
GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm::



Xem Nhiều

Có cần những lý do

Quán vắng. Và chỗ ngồi quen thuộc. Tôi chậm rãi đốt từng cây nến, cẩn thận cắm lên ổ bánh kem to xụ. Hai mươi cây. Tất cả đều đang cháy dần. Rực rỡ và lung linh dưới ánh đèn mờ ảo của quán. Bản nhạc “No promisses” vang hoài vang mãi, rồi dừng hẳn. Tôi nhìn màn hình điện ...

Xem tiếp
Một phút trải lòng cho tâm hồn nhẹ như bông…

Ai mà chẳng có nỗi buồn, hay nỗi đau, đôi khi muốn vứt quách nó đi để cho tâm hồn được thanh thản, mà lí trí lại không nghe lời, vẫn cứ ôm trọn cả nỗi đau vào người, có những nỗi đau thấu sâu vào tâm hồn, một vết nứt thời gian không ngừng rỉ máu và sẽ chẳng bao giờ ...

Xem tiếp
Chờ ngày nắng lên

Chưa bao giờ chị cảm thấy tuyệt vọng như lúc này, chưa bao giờ chị cảm thấy cuộc đời lại bất công với mình như lúc này, chị bật khóc, nấc lên thành tiếng, chỉ mong rằng những giọt nước mắt nóng hổi này sẽ cuốn trôi đi tất cả những khổ đau phiền muộn. ***   Thy mệt mỏi lê đôi ...

Xem tiếp
Hãy cho tôi bước vào thế giới của em

Cậu là người  hàn gắn một nửa thanh xuân vụn vỡ của tôi. Là người đã tôi dũng khí giúp tôi được làm lại chính mình. Gặp được cậu là điều tuyệt vời nhất trên đời này. *** Một cậu con trai kém hơn tôi một tuổi, một người mà tôi không thể dùng được từ ngữ khi xưng hô và dường như ...

Xem tiếp
Giàu, nghèo không phải yếu tố quyết định bản lĩnh của một người đàn ông.

Chốn hoa lệ này, có lẽ không dành cho họ. Nơi dành cho họ là mảnh đất nơi họ sinh ra, có vườn cây, có con gà con lợn, có khói bếp mỗi chiều, có tiếng cười chứ không phải những giọt nước mắt, rồi mai này sẽ có thêm tiếng gọi Bố ơi, Mẹ ơi của một đàn con. *** Cách đây hơn một ...

Xem tiếp
CHUYỆN TÌNH MỘT CHIẾC Ô

Khi anh quen cô, cô đã có ý trung nhân. Và vì yêu nên anh không muốn khuấy động cuộc sống riêng tư của cô. Anh chỉ âm thầm ở bên, lặng lẽ quan tâm, giống như một không gian vô hình vậy, luôn tồn tại xung quanh nhưng không gây cho ai bất cứ áp lực gì. Thoáng chốc ba năm trôi ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top