em là hoa trứng cá

(Truyện Ngôn Tình - "em là hoa trứng cá") - Em là …. hoa trứng cá

Sài Gòn ồn ào, tấp nập thường nhật trở nên trong veo yên tĩnh vào sáng ngày nghỉ lễ, con hẻm nhỏ khu phố sáng nay nhà nhà rực rỡ bởi ánh sao vàng nổi bật trên sắc đỏ thắm màu cờ tổ quốc. Nơi đầu con ngõ nhỏ vừa treo bảng khu phố văn hoá còn hăng mùi sơn mới, nhà vợ chồng cô giáo Hiền cũng phất phới lá cờ đỏ sao vàng khuất sau tán lá cây trứng cá trước nhà. Cây trứng cá với những tán lá xanh mượt mà tỏa mùi hăng hắc , thân mọc chi chít nhánh ngang và xoè tán rộng che phủ cả một khoảng sân mát rượi. Lá cây trứng cá nhỏ, mặt trên phủ lớp lông tơ mườn mượt, cây ra trái quanh năm nên lúc nào trên cây cũng nở đầy những cánh hoa trắng xòe cánh mỏng manh lớt phớt nhụy vàng.

Chị Hiền, người dong dỏng cao, không mập không ốm trong dáng người phụ nữ trung niên mà hình thể như gái thanh xuân vì chưa từng bị biến đổi sau những lần sinh đẻ như các đồng nghiệp nữ khác. Chị còn rất đẹp dáng trong tà áo dài mỗi sáng lên lớp. Theo thói quen ngày thường vẫn dậy rất sớm, chị quay ngang thỏng chân xuống giường, hai tay thuần thục đưa ra sau gáy vấn nhanh mái tóc dài thành búi gọn gẽ trên đỉnh đầu. Người đàn ông mái tóc hoa râm nằm trên giường cũng đã tỉnh ngủ từ bao giờ nhưng cơ thể còn muốn lười biếng nghỉ thêm, lăn người một vòng chụp lấy cánh tay vợ mình, ỉ ôi

Em là …. hoa trứng cá

“Em thức sớm làm gì, nằm thêm chút nữa đi, hôm nay nghỉ mà”

“Em quen giấc rồi, không ngủ thêm được nữa đâu anh. Vả lại, em ra mở cổng quét cái sân cho sạch, cơn mưa đêm qua có lẽ làm rơi rụng vô số lá cây trứng cá xuống sân rồi đấy”

Vẫn không buông tay người vợ hiền, anh nói như trách yêu

“Anh đã đề nghị chặt nó đi bao lần rồi em nhỉ, lá nhỏ rụng nhiều quá sáng nào cũng quét dọn mệt thân em”

Nhìn anh chồng đang cò kè, chị Hiền mỉm cười để lộ khoé mắt in hằn vài ba nét dấu chỉ thời gian.

“Quét vài ba nhát chổi là xong cái sân có nhọc nhằn là bao, cứ để đấy cho bọn trẻ trong xóm nó đến chơi cho vui cửa vui nhà. Chiều chiều, tan học về là chúng lại chạy sang công kênh nhau lên bẻ những trái tròn tròn chín đỏ, rồi vui mừng cho vào miệng nghiền ngẫm cái vị ngòn ngọt. Trông thế mà vui lây anh ạ”

Chị nói xong đứng dậy bỏ mặc anh trầm ngâm trên giường, ra đến cửa chị ngoái đầu lại nói vọng vào

“Anh dậy đi, em pha cho ly cà phê nhâm nhi rồi chở em đi chợ mua con vịt về nấu nồi cháo kêu mấy đứa nhỏ trọ phía sau nhà lên hát hò cho hết ngày nghỉ lễ”

Anh cười nhẹ, niềm vui vợ chồng già chỉ thế này thôi.

Cơn mưa đêm qua không lớn nhưng  gió lại to, những cánh hoa trắng nhỏ lìa cành rơi rụng xen kẽ một màu xanh của lá phủ lên một chiếc làn nhựa che chắn cẩn thận bởi một lớp khăn lông rẻ tiền màu cam nhạt. Chị Hiền dáo dác nhìn xung quanh con hẻm vắng vẻ buổi sớm mai không một bóng người, có lẽ giống như chồng chị, cho phép cơ thể lười biếng vào một ngày nghỉ. Mảnh vải cam nhè nhẹ lay động, chị sợ sệt dừng tay chổi bất động đưa mắt chăm chú nhìn vào, dưới lớp vải đang lay động kia là gì, chị không dám manh động tiến lại gần, chỉ đứng xa xa mà chậm rãi quan sát. Bỗng từ dưới lớp khăn ấy phát ra tiếng khóc trẻ con, tiếng khóc khát sữa, tiếng khóc giật mình vì cảm nhận mất hẳn hơi ấm mẹ, tiếng khóc to như ai oán trách hờn khiến đôi chân đang bất động của chị Hiền vụt linh hoạt, chị nhào tới nơi phát ra tiếng khóc trẻ thơ, nhanh chóng lật tung lớp khăn lông bao phủ. Hiện ra trước đôi mắt khao khát tiếng bi bô trẻ nhỏ của chị là đứa bé gái, làn da đỏ hỏn còn loang lổ lớp màng che chắn bảo vệ của mẹ trong ba trăm ngày thân tròn ôm gối, đợi chờ ngày góp mối chung vui với đời. 

Dù hiếm muộn nhưng không phải là chưa lần nào tiếp xúc với trẻ sơ sinh, chị Hiền vẫn thường bế ẵm những đứa trẻ con của các em gái trọ ở dãy nhà phía sau sát vách nhà chị. Một cách thuần thục, chị luồn tay vào chiếc làn nhựa nhanh chóng ẵm đứa trẻ đang khóc ngằn ngặt lên tay, hai cánh tay nâng niu, hai bàn tay áp sát cơ thể đứa trẻ vào lòng mình vỗ về. Âm thanh dịu dàng của người phụ nữ rót vào tai đứa trẻ như những tia nước âm ấm toả ra từ vòi sen xối lên cơ thể nhỏ xíu đó, bàn tay chị Hiền xoa vào lưng đứa trẻ vỗ về nhẹ nhàng như cách cô y tá làm mát làn da mỏng nhẹ của trẻ nhỏ, xoa dịu nỗi đau mẫu tử chia lìa. Như duyên phận mà mẹ nó đã sắp đặt cho nó gặp chị Hiền, nó ngưng bặt tiếng khóc, yên ả nằm trong tay chị Hiền như rằng phải thế, chấp nhận thế, từ nay sẽ cùng thở chung bầu không khí nơi đây với người phụ nữ này. Chị Hiền rưng lệ, nghẹn ngào trước sự ngoan ngoãn dễ bảo của đứa trẻ
"Anh Tùng ơi, anh Tùng ơi, mau ra đây nhanh lên" chị Hiền gấp gáp trong giọng nói còn nghẹn nước
"Việc gì mà em gọi anh giật ngược vậy", chồng chị tiếng nói phát ra nhanh hơn bước chân, từng chữ lọt thỏm vào tai rồi thì con mắt chị mới thu được bóng anh từ trong nhà bước ra cổng.
"Anh xem này, con cái nhà ai mà cưng quá đi mất"
Anh Tùng to tròn đôi ngươi lớn tiếng làm bé con giật mình lại khóc nấc lên
"Đứa trẻ này ở đâu ra vậy, con cái nhà ai mà em lại ẵm bồng thế kia"
"Anh bình tĩnh nghe em nói nè. Em ra sân quét rác thì đã thấy ai đó đặt con bé phủ khăn cẩn thận dưới gốc cây trứng cá nhà mình rồi nè. Em nghe tiếng nó khóc rồi chạy lại bế nó lên rồi kêu anh đó. Anh lại xem trong làn còn có gì khác không"
Chị nói mà đong đưa đôi tay dỗ dành đứa bé đang khóc vì giật mình bởi tiếng la lớn của chồng mình.
Anh Tùng chừng như hiểu ra cớ sự, vội vàng lục tìm trong chiếc làn, ngoài vài ba bộ đồ sơ sinh còn thơm mùi nắng chứng tỏ người mẹ đứa trẻ này cũng là một cô gái cẩn thận, hai bình sữa nhỏ có màu đục lờ mờ trong trong chứ không đậm đặc như loại sữa công thức anh vẫn thấy mấy đứa em gái công nhân pha cho bọn trẻ con trong xóm uống hằng ngày. Một mảnh giấy với những dòng chữ viết tay, những con chữ dường như đã nhảy múa trên đôi tay run rẩy lem nhem loè nhoè bởi những chấm tròn loang vệt nước.
"Em là đứa con gái nhẹ dạ lỡ làng khi chớm vào đời. Sinh linh bé nhỏ này em không thể bao bọc, được biết anh chị là người hiền lành tử tế lại hiếm muộn đường con cái. Duyên phận con em sinh ra nhưng sẽ được anh chị nuôi dưỡng. Công sanh không bằng công dưỡng dục. Em kính mong anh chị mở lòng từ bi nhận bé làm con, xem như cưu mang mẹ con em bước đường cùng này"
Kèm theo là giấy tờ xuất viện, giấy chứng sanh của bệnh viện, hay đúng hơn là của một trạm xá khác phường nhà vợ chồng chị giáo Hiền.
Hai vợ chồng giáo Hiền tâm tư vui buồn xen lẫn hoang mang ngỡ ngàng. Yêu nhau từ thời sinh viên, cưới nhau khi ra trường đến nay sau mười tám hai mươi năm giảng dạy cho ra trường biết bao thế hệ học sinh mà vẫn chưa có một đứa "học trò ruột nào" để chỉ bảo và truyền đạt cho cặn kẽ hết bí quyết. Ấy vậy mà nay bỗng đâu xuất hiện một đứa trẻ ai đó nhờ cậy nuôi dưỡng. Hạnh phúc là hạnh phúc muộn màng. Hoang mang là nỗi lo không biết cha mẹ đứa bé đáng thương này là ai, ngoài cái tên người mẹ Trần Thị Thanh Trúc trên giấy chứng sanh. Nhưng khi nhìn ánh mắt trong veo, đôi môi bé xíu chem chép vì khát sữa trong đôi tay vợ mình, anh Tùng không ngần ngại khoác vai chị Hiền, tay xách làn nhựa lui khuất vào trong nhà
"Cho con bé bú sữa cái đã em ạ"
Phía bên kia đường đối diện con hẻm nhỏ, lấp ló sau thân tròn lạnh ngắt hơi sương bao bọc bên ngoài lớp bê tông của cây trụ điện, bóng dáng một cô gái gương mặt non xanh trong làn da trắng như bông bưởi, nơi tập trung các ống của tuyến sữa dưới sức ép căng cứng của bầu ngực nhô cao trên cơ thể nhỏ bé bắt đầu phun trào những dòng sữa dư thừa đầy dinh dưỡng thấm ướt và loang lổ trên bề mặt chiếc áo thun mỏng. Cô gái trẻ hai tay ôm chặt ngực mình, mím chặt môi kìm nén cơn đau, cơn đau vì ngực căng cứng sữa, cơn đau vì ngực đè ép trái tim đau đáu vì tội lỗi cô vừa gây ra. Chứ biết làm sao được, mình nghèo quá mà sao nuôi nổi con đây.

Từng bước thất thểu vô hồn cô gái đó quay trở về khoảng không  ngột ngạt nhỏ thó như chiếc hộp trong con hẻm nhỏ bên này đường, đối diện khu hẻm cờ hoa đỏ rực thoáng mát bên kia. Một con đường lớn chia cắt hai khu phố, một bên đường đất cao ráo phủ lớp hắc ín đen thẫm vững chắc nâng đỡ những vòng quay  của bánh xe tải trọng lớn, một bên là khu đất trũng lấp đầy ao tù chứa nước đọng sau những cơn mưa. Nước mưa ngọt trong hoà lẫn nước cống hôi đục thi nhau từ bên kia tràn qua mặt đường lớn đổ hết về bên này. Xóm trũng, xóm ao tù, xóm cho những cá thể thân cô thế cô, xóm nghèo.

Đưa tay tra chìa vào chiếc ổ khoá nhỏ xíu móc ngang cánh cửa bằng thép mỏng, âm thanh khô khốc vang lên như tiếng nứt gãy của một mảnh đời trôi dạt. Căn phòng xộc lên mùi ẩm mốc do nước tràn qua khe cửa đọng lại sau cơn mưa chưa được quét dọn ba ngày nay. Bước trong dòng nước đen lõng bõng tồn đọng, cô gái nặng nhọc lê thân mình lên cái gác gỗ ọp ẹp bằng chiếc cầu thang treo nhỏ hẹp nối từ mép gác xuống đất. Buông dài tấm thân mỏi mệt lên sàn gác, những tia sữa mạnh không có lực hút ra, không có nơi tiếp nhận ứ đọng khiến bầu ngực người mẹ căng tròn đau nhức, nước mắt mặn chát tuôn tràn trên gương mặt đỏ hồng vì thân nhiệt tăng cao do tức sữa.

Cô gái nhỏ mê man, trong giấc mơ hiện về hình ảnh cánh đồng mùa lúa trổ hạt thóc chín vàng tươi, hình dáng quanh co của con đường đất đỏ phù sa lầy lội mỗi khi mưa về dẫn lối vào một căn nhà nhỏ, nơi chỉ toàn âm thanh trong veo của người phụ nữ không biết sinh con trai  và bốn cô con gái cách nhau tròn năm mang tên các loài hoa của bà, Mai-Lan-Cúc-Trúc.

***@@@***

Mùa hè năm trước, Thanh Trúc kết thúc kỳ thi trung học với số điểm cũng thuộc dạng kha khá, thế nhưng cái khá đó lại là cái ưu việt nhất trong bốn chị em nhà nàng ấy. Cơ mà, với ngôi nhà không có đàn ông nằm trong hẻm nhỏ thôn làng này thì kết quả đó là một kỳ tích bởi sự vun đắp và gầy dựng bởi những bàn tay sớm hôm tảo tần của mẹ và các chị dành cho nàng út trong nhà. Ba bỏ đi lấy vợ khác theo sắp xếp của bà nội từ khi út Trúc vừa tròn năm. Mẹ Út cay đắng gạt hết nước mắt bỏ lại sau lưng lời đay nghiến của mẹ chồng “cái thứ đàn bà không biết đẻ con trai”, dắt díu bầy con gái leo nheo lóc nhóc về ủ ấm trong căn nhà lá ọp ẹp nơi mảnh sân sau nhà bà ngoại. Rồi thì có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, rồi thì cũng xin được xuất gia đình nghèo neo đơn hỗ trợ cho mấy chị em nhà Út theo học trường làng, rồi thì lần lượt các chị Út chỉ học hết trung học cơ sở thì ngưng và đi làm việc cho các cơ sở chế biến bánh kẹo xung quanh vùng. Riêng út Trúc đẹt lét nhất nhà, đẹp nhất nhà cũng thông minh nhất nhà không muốn bỏ học giữa chừng vì muốn tốt nghiệp rồi thi vào trường điện ảnh, muốn làm diễn viên xinh đẹp lung linh như cô Cúc Hoa trên phim mà út đã từng được xem. Mọi người vẫn luôn nhìn út, khen út xinh, út đẹp, út giống chị Trịnh Kim Chi trên màn ảnh. Ừ, thì út xinh, út đẹp vì út giống ba. Giống lắm từ khuôn mặt đến bàn tay bàn chân, lớn lên giống cả tướng đi tướng đứng. Ngày mẹ sinh út, út thiếu tháng, út nhỏ thó, út ăn hoài mà không lớn, út ốm lên ốm xuống chứ không dễ nuôi như ba chị lớn. Ba thấy út đẹt ba thương, thương nhiều lắm nhưng ba sợ nội buồn nội rầu mà bỏ ba đi. Ba theo nội, theo sự xếp đặt của người nhà giàu ba lấy vợ khác kiếm cháu đích tôn cho bà nội. Ba út sống với vợ trên tỉnh, nhà vợ ba giàu lắm, vợ ba gái tỉnh nhưng xấu hoắc lại dữ dằn không nết na dịu dàng như mẹ út, bả mê nét đẹp trai lãng tử của ba ngay từ lần đầu trông thấy, bả không cần biết ba đã có vợ có thêm bầy con gái leo nheo bên mình. Ây da, là bả muốn độc chiếm cái đẹp cho riêng mình mà thôi. Đẹp trai như ba thế kia mà suốt ngày lam lũ ruộng đồng lấm lem sình đất, rồi bu xung quanh là cả một bầy con gái thế kia, bả không cam tâm. Rồi ba cũng thuộc về bả, ba tắm dầu thơm, ba khoác áo mới, ba ăn cao lương mỹ vị. Ba lem luốc ngày nào thành ba lãng tử đẹp trai, thâm trầm. Vợ ba đã mê càng si, giữ rịt khư khư. Ba nhớ đã lâu chưa về thăm nhân tình út đẹt bé nhỏ của ba, ba nhớ nó, nhớ đứa con gái ba thương nhất nhà. Sáng nào đó, vợ ba cùng thằng con trai đi công viên nước mới khai trương, ba kêu có hẹn với mấy thằng bạn làm ăn đối tác của bả rồi nên không đi chung được. Ba về xóm cũ, lấp ló ngoài bờ rào ngoắc ngoắc con gái cưng ra ba gặp. Út đẹt dậy thì thành thiếu nữ rồi nay lớn phổng phao, đứng cao ngang vai ba rồi chứ có còn đẹt nữa đâu. Nghe út kể muốn thi vào trường sân khấu, muốn trở thành diễn viên, trời, sao ngay cái ước mơ này cũng giống với ba nó vậy chứ. Ba hát hay, ba đàn giỏi ba cũng muốn theo nghệ thuật, nhưng bà nội cấm, rồi ba sợ nội, ba thôi. Ba đèo út lên chợ tỉnh, sắm cho nó vài bộ quần áo mới, vài ba đôi guốc mới. Ba cho út ghé quán kem, hai ba con hàn huyên về tương lai, dự định của út, ba mong ước ngày nào đó thấy út diễn trên truyền hình. Đột nhiên một bóng, người phụ nữ hiện tại của ba che khuất ánh nắng đang chiếu vào bàn nước. Gương mặt hằn lên những nếp nhăn giận dữ, đôi môi mím chặt, đôi mắt đỏ ngầu ném về phía út, ném về những túi quần áo giày dép trên ghế gần cạnh út.

“Con chào dì”

Út lí nhí, út sợ, ba cũng sợ

“Tui cũng muốn ăn kem. Ba mua kem cho tui”

Thằng con trai nhỏ hơn út chừng hai ba tuổi, ngồi mạnh xuống  ghế, hỗn láo nhìn ba lên tiếng.

Mẹ nó cũng hậm hực ngồi kế bên

“Cho tui nữa, ăn cho hạ hoả cái coi”



Út nhìn đứa em chung ba của mình, nó y chang mẹ nó, cũng dữ dằn, cũng xấu hoắc như người đàn bà đang sôi con mắt nhìn ba kia. Út cười làm quen với nó

“Chị chào em”

Nó không thèm nhìn, cũng chẳng thèm đáp lại, hai ly kem người ta mang đến, hai mẹ con nó múc hùng hục, tựa hồ như chết khát lâu lắm rồi. Ba nhìn út, út nhìn ba. Út thương cảm, ba hận sầu. Ừ, sao mà út biết được chứ, ba thương mẹ, ba sợ mẹ cứ phải sanh mãi mà héo mòn, ngày mẹ mang bầu út lùm lùm cũng là ngày ba đến trạm xá thực hiện tiểu phẫu …triệt sản. Người đàn bà này, ba theo ở vì sợ nội. Ngày nào đó, nội theo tổ tiên, ba lại muốn về với mẹ, nhưng có lẽ mẹ không ưng, mẹ giận ba rồi, rất giận.

Út về nhà, mang theo quà của ba cho các chị. Út lấm lét nhìn mẹ, mẹ mơ màng nhìn chảo tép  rim nước cốt dừa đang sủi lăn tăn trên bếp, mùi thơm ngào ngạt. Món này út mê nhất, kể ra thì trong nhà giờ cũng còn có người mê món tép rim cốt dừa mẹ hay nấu ngày xưa.

 

Sớm tinh mơ ngày đầu hè, khi sương lạnh vùng quê còn phủ đầy trên lá ẩm ướt, Út theo dì Lụa, một người hàng xóm buôn gánh bán bưng lên Sài Gòn. Dì Lụa này ngày nào cũng đi thu gom trái cây ngon từ vườn hàng xóm rồi mang lên thành phố, đạp xe dạo quanh các con hẻm nhỏ lớn, đến chiều lại đánh hàng nhu yếu phẩm từ thành phố về, bán lẻ lại cho bà con dưới quê, hơn chục năm nay vẫn thế mà dì nuôi ba thằng con trai, hai  anh lớn ăn học thành tài đều đã vợ con nhà cửa đề huề trên phố. Riêng anh út của dì, nghe nói còn vài ba năm nữa cũng ra trường làm bác sĩ. Cúi nhìn giỏ trái cây đủ loại còn tươi mới thơm ngon Út đẹt thắc mắc.

“Dì Lụa sao không nghỉ ngơi ở nhà, các anh có gia đình khấm khá cả rồi mà không lo nổi cho dì sao”

“Bậy, bậy, không phải vậy đâu con, ba đứa tụi nó không đồng ý cho dì tất bật ngược xuôi như thế này đâu. Đứa nào cũng muốn rước dì lên ở chung hết đó. Nhưng mà con nghĩ coi, hai vợ chồng tụi nó đi làm cả ngày, chiều tối mới về, bỏ bà già này thui thủi một mình trong nhà biết làm gì cho hết thời gian. Hơn nữa nhà dưới quê còn bàn thờ ông bà, ba tụi nhỏ nữa. Đất quê mênh mông cây trái hoa màu, gà vịt dăm bữa nửa tháng không tưới tắm thăm chừng thì tội nghiệp bọn chúng. Chịu khó đi lên đi xuống mà bọn nó trên này có trái cây ngon, thịt ngon mà ăn, dì cũng vui vì khách quen bao năm nay vẫn còn thương mến. Thôi thì đi cho tới khi nào không đi nổi nữa thì dừng con gái”

“Dạ, con hiểu ý gì rồi, tại con thấy ngày nào dì cũng lên xuống xe buýt thế này vất vả quá. Con mới đi sớm giờ có chút xíu mà thấy say xe chóng mặt quá à”

“Đi riết rồi quen con à. Mà nay con lên thành phố chi đây”

“Dạ con lên nộp đơn thi vào trường cao đẳng nghệ thuật dì”



“Chèn ơi, cái trường đào tạo bây sau này thành diễn viên đóng “phinh” trên truyền hình đó hả”

“Dạ đúng đó dì”

Ánh mắt dì Lụa ánh lên vẻ thích thú, hy vọng và mong chờ

“Cha, hay dữ hen bay, dzậy là sau này xóm mình là có nghệ sĩ đó nhen con, dì mê lắm, dì ủng hộ mày, cố lên nha út đẹt”

***@@@***

Chiếc xe buýt liên tỉnh dừng lại ở trạm cuối cùng cũng là lúc Út đẹt cúi đầu chào dì Lụa và không quên nở nụ cười toả nắng chúc dì một ngày buôn may bán đắt. Niềm hy vọng về một tương lai rạng rỡ vẫn chưa dứt trên khoé mắt dì Lụa khi cất câu cuối cùng với Út

“Dì chúc con thi tốt và học giỏi thành tài nha”

“Dạ con cám ơn dì”

Xuống xe, hai dì cháu hai ngã rẽ, một người rảo chân trên khắp các nẻo ngõ ngách quen thuộc của đô thị phồn hoa, một người ngơ ngác xen lẫn hồi hộp bước qua cánh cổng trường chưa một lần trông thấy.

Thật ra hồ sơ dự thi vào trường Út đã nộp qua bưu điện, mấy ngày này út lên đây để tham khảo và chuẩn bị cho đợt thi năng khiếu đầu tiên. Thể lệ vòng sơ khảo xác nhận ngoại hình và tiếng nói sân khấu, bắt buộc thí sinh thể hiện hát hoặc ngâm hay đọc bài thơ, kế đến là một tiểu phẩm độc diễn nào đó. Út tự tin vào giọng hát của mình, nhưng phần diễn tiểu phẩm, nó chưa một lần kinh qua, cũng chẳng có kinh nghiệm và thầy cô hướng dẫn chi cả, nó hơi hoang mang. Ngơ ngác lượn vòng quanh trường xem các lớp anh chị đi trước mong tìm một chút ý tưởng cho mình. Một đám người rất đông tụ tập lố nhố tràn cả ra ngoài cửa phòng một lớp học nọ, Út đẹt tò mò len sâu vào trong, thì ra cặp tiên đồng ngọc nữ rất nổi tiếng trong giới lúc bấy giờ cùng các bạn đang tổng dợt bài thi báo cáo cuối khoá. Út mắt tròn mắt dẹt ngưỡng mộ cặp đôi thần tượng, mơ ước một ngày trong tương lai cũng được như họ. Bài thi diễn kết thúc, người hâm mộ vỗ tay rần rần, thần tượng rời đi, đám người lao nhao ban nãy cũng rời theo, căn phòng trống lác đác còn lại vài ba gương mặt không rõ là thí sinh mới hay sinh viên cũ của trường. Út đẹt chọn cho mình một chỗ ngồi trên chiếc bàn học trong lớp, hai tay chống cằm ánh mắt hướng về phía sân khấu trống trơn trên kia, Út nhớ lại những chi tiết khi anh chị đó diễn, đăm chiêu lo lắng, mình sẽ phải diễn cái gì, diễn thế nào. Ngoài cửa liền xuất hiện hai chàng thanh niên, một anh dáng người mẫu điển trai và một anh thấp bé “duyên dáng”. Hai người bọn họ vẻ rất quen thuộc  chiếm lấy sân khấu lớp. Anh thấp bé cất giọng duyên dáng

“Em lo quá hai ngày nữa diễn sơ khảo rồi, tim em cứ nhảy lung tung mọi lúc thế này làm sao thi”

“Tim mày mà không nhảy thì mày ngủm rồi chứ còn đứng đây giãy đành đạch được sao thằng quỷ. Mau lấy lại tinh thần diễn tao coi rồi tao sửa cho”

Út lần nữa làm khán giả xem bọn họ diễn tiểu phẩm. Ánh cười lấp lánh khoé mắt khoé môi. Giai đoạn cao trào Út không nhịn được bật cười ha hả, tiếng cười lớn khiến bốn con mắt trên sân khấu chiếu vào Út.

Giọng anh duyên dáng eo éo vọng xuống

“Bạn kia, tui đâu có diễn hài mà sao bạn cười dữ vậy”

Út giật thót mình nín cười, lo lắng, cảm thấy mình cũng hơi quá lố lật đật xin lỗi

“Không không, cho em xin lỗi, em cười vì tình tiết câu chuyện trong báo”

Út lanh trí giơ cao cuốn tạp chí tuổi trẻ cười đang cầm trên tay, thật ra nãy giờ Út có nhìn chữ nào trong báo đâu, Út cười vì điệu bộ bán xà bông của anh bạn duyên dáng kia trên sân khấu đó chớ. Hai người họ nhìn nhau, anh đẹp trai ánh mắt vẫn không rời khỏi Út nói với anh kia

“Thôi nghỉ chút lấy lại cảm xúc nha”

Nói xong một mạch tiến về nơi Út đang ngồi.

“Chào em, em chắc là thí sinh dự thi năm nay phải không”

Không hiểu sao mạch Út đập nhanh đến vậy, con mắt cận hơn hai độ mà không mang kính nãy giờ của Út lúc này mới trông thấy vẻ mặt thanh tú của người đó, lại còn thêm nụ cười mang theo chiếc răng khểnh lấp ló chết người kia nữa. Út lúng túng lắp bắp

“Dạ, ….dạ … đúng rồi anh”

Nụ cười làm quen điển trai vẫn chưa tắt trên môi khi người đó thản nhiên xê mông vào chỗ trống ghế bên cạnh út.

“Anh tên Viễn Du, sinh viên khoa kịch nói năm cuối, em tên gì”

“Dạ em tên Trúc, Thanh Trúc”

Út có chút bình tĩnh hơn trả lời rõ ràng câu hỏi của người ấy

Anh bán xà bông cũng đã đến bên cạnh bàn từ khi nào lên tiếng

“Bạn chuẩn bị tiểu phẩm dự thi chưa”

“Trúc chưa chuẩn bị gì , không biết diễn gì, mà cũng không có ai hướng dẫn hết” Út lo lắng thành thật khai báo, ánh mắt cúi nhìn trang báo trên bàn như tìm kiếm chút gì đó.

“Nếu em không ngại, anh giúp em được không” Viễn Du mở lời cắt ngang tư tưởng Út. Giọng nheo nhéo kia lại vang lên

“Thằng cha này sao nay tốt bất chợt zậy, tui theo năn nỉ quá trời mới hướng dẫn tui, nay người đẹp chưa lên tiếng mà đã tự nguyện kỳ ta”

“Thằng bi bóng kia, mày không nói thì tao cũng biết là mày không câm nghe chưa. Tao thích thì tao giúp thôi”

Út đẹt nhìn léo nhéo ra ý ngạc nhiên vì cái tên mới nghe được, anh bạn cũng lanh trí leo lẻo cái miệng

“Ầy za, tui tên Thanh Hoà, ở nhà má tui gọi tui bi, mà thằng cha này từ ngày quen biết tới giờ có bao giờ gọi tên cúng cơm tui đâu, một hai đặt cho tui cái tên chết người đó đó. Tui muốn giận lắm mà giận hổng được với cái mặt  của ổng”

“Hai người vui tính quá, chắc bạn thân hả” Út tiếp lời

“Thân gì với ổng, ổng mướn phòng trọ nhà tui mấy năm nay đó”

“À, nhà Hoà cho sinh viên mướn phòng trọ sao, có gần đây không”

“Hẻm sát bên trường nè”

“Vậy có gì mai mốt nếu thi đậu cho Trúc mướn một phòng nhe”

“Bây giờ đâu còn phòng trống đâu, mà bạn đừng lo có gì tui kiếm cho, giờ lo kiếm kịch bản thi vòng sơ khảo đi”

Viễn Du nãy đến giờ vẫn trầm mặc đợi câu trả lời của Út đẹt. Út đẹt từ khi ấy vẫn luôn mừng khấp khởi trong bụng nhưng chưa dám nhận lời ngay mà còn luyên thuyên với bi bóng. Nghe câu nhắc của léo nhéo, Út đưa ánh mắt về gương mặt thâm trầm kia, ánh mắt đó đang chiếu tia nhìn vào thăm thẳm trong đáy mắt buồn vời vợi của Út, bình thản tuyên bố như là đúng rồi

“Anh có kịch bản phù hợp cho em rồi”

“Anh giúp em sao”

“Ừm. Em có bạn trai chưa”

Út đẹt ngạc nhiên

“Việc này có liên quan sao”

“Trả lời câu hỏi của anh đi”

“Dạ chưa”

“Ở nhà em có cháu chắt gì không”

“Dạ em có đứa cháu ruột, con bà chị hai mới sinh”

“Tốt. Vậy em có thích con nít không”

“Dạ thích”

Cứ một người hỏi, một người trả lời qua lại. Cuối cùng Du đúc kết.

 

“Câu chuyện của em sẽ là một bi kịch, người mẹ trẻ vì lỡ làng mà sinh con rồi không có khả năng nuôi nên đành phải mang cho. Bây giờ em giữ cảm xúc, tưởng tượng ra hoàn cảnh khi đó rồi diễn đoạn phải đứt lòng đứt ruột rời bỏ đứa con của mình. Rồi, em lên trên kia nuôi cảm xúc, khi nào ổn rồi diễn cho .............

Nguồn - tác giả: : chila0the0

Danh Sách

GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm::



Xem Nhiều

Tải Game Hack Crack 24h Ngắm girl xinh mỗi ngày, ảnh gì cũng có
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top