Viết cho tháng Sáu

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Viết cho tháng Sáu)

Viết cho tháng Sáu

Ta nhặt cánh bằng lăng rớt rụng dọc theo những ngả đường nơi thành thị. Đôi chân ta khựng lại dưới gốc phượng đang rực lửa giữa bầu trời xanh. Khung trời bỗng nên thơ kỳ lạ. Giật mình ta sửng sốt. Tháng 6 đến tự bao giờ?

***



Từng vòng xe cứ chạy khắp ngả đường tháng 6. Nắng buông lơi khúc hát Hạ Ơi. Lời thì thầm từ vương quốc ve ngân nga khúc hát. Lúc vội vàng, lúc thì chậm rãi... Giai điệu du dương, sâu lắng...

Đâu phải ai cũng thích khi hạ về ấy nhỉ? Bởi hạ mang trong mình, cả niềm vui và những nỗi buồn khôn xiết. Tháng 6 đâu chỉ riêng cho Cự giải hay Song tử lên ngôi. Tháng 6 là cho tất cả hòa chung nhịp đập.

 

Em khẩy cười tự hỏi chờ anh bao mùa Hạ nữa? Anh ở đâu khi trái tim em nóng lên hơn màu lửa. Màu Phượng đỏ, cháy lên giữa độ hè sang. Màu của nhớ nhung, màu của giận hờn. Màu của thủy chung bằng lăng tím đơị chờ.

Ta tiếp những vòng xe vô định, hơn 1 lần ngỡ ngàng mỗi lần khi ta bắt gặp. Ở đâu đó....

Cậu học trò tươi cười thốt lên lời cương quyết. Là khát khao với chạm ngôi trường ấp ủ tháng năm qua. Những khát vọng rực lửa. Mạnh mẽ như gam màu hoa phượng vỹ. Hiên ngang nở rộ giữa tiết trời khó ưa ngày hạ. Là hương thanh tú và những đam mê nghe say lòng bao sĩ tử. Cánh cửa tương lai muốn chạm từ bao giờ...

Cô học trò đầy tâm tư hai hàng rưng lệ. Nỗi buồn nào ghé qua. Em chưa kịp nói, khi sóng trào trỗi dậy. Tím Bằng lăng ép buồn từng trang lưu bút. Trao anh rồi, nhưng nào dám ngỏ một lời thương.

Tháng 6, những trang sách chưa kịp gấp, giữa đêm khuya tĩnh vắng ôn thi. Là những trăn trở lo lắng cho một mùa thi đang tới. Tháng 6, tuổi 17, 18 ở ngưỡng cửa tương lai, với vô vàn lựa chọn. Tất cả đều chìm ngập bồi hồi, bồn chồn lo lắng...



Ở sân trường ngày cuối cùng khép lại. Có người thầy cũng rung động, nỗi nhớ thương. Chia tay lũ học trò quậy phá mà thương biết mấy. Lớp học buồn. Buồn ngồi ngả nghiêng ở từng dãy bàn, buồn vươn lên ô cửa sắt. Buồn đi khắp sân, khắp các ngõ ngách, và buồn len lói vào trong tim... !

Tháng 6, những cơn mưa về như lời định mệnh. Mưa về giội mát những con đường đang cháy nắng. Mưa tháng 6 không quá dài hay quá ngắn. Nhưng mưa về đủ sức để xoa dịu gió Tây Nam . Gió đang trôi đi một cách vội vàng, khô khan và vô tình như thế. Mưa cho đất trời dịu mát, cho lòng người nhẹ nhàng hơn, cho sự mộc mạc lên ngôi, cho đất trời... trở thành tri kỷ.

Tháng 6, những cơn mưa lòng tuổi trẻ. Dưới mái trường ta nghe thấy thủ thỉ lời chia tay. Em gái quay lưng cố ngăn đi dòng nước mắt. Mai xa rồi, bạn bè thầy cô, ngôi trường thân thiết. Ở nơi ấy, một phần của tuổi thanh xuân em luyến tiếc. Gói lại thôi ký ức của một thời. Xa thật rồi, xa thật rồi đấy bạn tôi ơi....

Tháng 6 về cho nhóm bạn bắt đầu con đường tiếp bước. Những hành trình thiện nguyện ở miền xa xôi. Ta mang về hoa nắng của tinh khôi. Chút yêu thương, chút sẻ chia sâu sắc. Tuổi trẻ ta đi và những tháng ngày không hối tiếc. Tháng 6 ơi, đến hẹn lại lên thôi...

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Mùa hè xanh - Học kỳ của những trái tim

Có những điều đơn giản nhưng lại phức tạp, có những điều bình dị nhưng chứa chan nhiều ý nghĩa, có những thứ đến và đi rất nhanh. Song cũng có những thứ vẫn mãi hiện hữu trong tim mỗi chúng ta. Mùa hè xanh là một trong những hoạt động hè vô cùng ý nghĩa của sinh viên bởi nó ...

Xem tiếp
Rơm rạ - Những ký ức tuổi thơ tôi

Tôi về giữa làng quê đang trong vụ mùa gặt, những chân rạ nhấp nhô vươn mình trên đồng ruộng. Đi giữa con đê dài, tôi dang rộng hai cánh tay ôm lấy gió dạt dào lùa về phía sau, hít hà mùi rơm rạ mới trải thảm giăng lối phủ màu êm đềm, bình yên nơi mỗi bước tôi qua. *** Có lẽ, ...

Xem tiếp
Người Sài Gòn

Người Sài Gòn yêu nhau cũng lạ, không cần phô trương, thương là đến với nhau. Quen nhau từ bàn nhậu, quen nhau ở quán cafe, quen nhau trong thang máy...cứ thích là nhích thôi. Người ta thương nhau, về với nhau là để thế giới bớt đi hai người cô đơn (thế mà tôi vẫn cô đơn thế này ...

Xem tiếp
CÁI AO

Do yêu cầu công việc, buộc tôi phải chuyển công tác về trường mới và định cư ở cạnh nhà lão. Để thiết lập mối quan hệ láng giềng, có món gì ngon tôi cũng thường hay mang sang biếu lão. Thỉnh thoảng cũng uống rượu trò chuyện. Trong tiệc rượu lão vẫn thường khuyên tôi đừng quá tin ...

Xem tiếp
Cà - Phê

Vừa dừng xe ngay cổng biên giới Pháp- Bỉ. Ngài Cảnh sát bảo: Xin anh và các người đồng hành trong xe cho chúng tôi xem Hộ chiếu. Hắn vui vẻ móc ví ra và xoay lưng ra phía sau, tất vả hãy trình giấy cho nhân viên Cảnh sát thì mới qua biên giới được. Mọi người ngoan ngoãn đưa giấy ...

Xem tiếp
Dường Như Ta Đang Yêu

Ngay đêm đi lễ chùa về hơn một giờ sáng, mệt. Lẽ ra Tân phải đi ngủ vội. Nhưng chàng cứ ngồi và thức trắng cho đến sáng. Bên ly Cà phê và điếu thuốc chàng suy nghĩ mãi và tự hỏi? Không lẽ mình yêu Vân rồi sao ta. Dường như là như vậy. Bấy lâu nay chàng cứng rắn, tự khắc khe ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top