Tuổi học trò

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Tuổi học trò)

Tuổi  học  trò

Như đã hẹn sẵn, tiếng trống báo hiệu giờ tan trường, là ba chúng tôi lấy cặp và nón thật nhanh.

  Trên đường đi chúng tôi bàn tính và phân công. Oanh cao, tóc lại dài, khó chạy nên ôm 3 cặp táp. Minh Châu và tôi nhỏ hơn, chạy nhanh nên nhiệm vụ đuổi theo và bắt những con bướm.  



Dọc hai bên lề đường là những bụi hoa và cây dại, nơi đó rất nhiều bướm. Mùa hè sắp đến, chúng tôi cần 3 con bướm để ép vào quyển lưu bút của ba đứa. Minh Châu nói: "Bươm bướm trắng nhỏ và vàng có chấm đen ở cánh nhiều lắm! Mình hãy bắt những con màu đẹp và to hơn". Chúng tôi đang chọn lựa.

 - Ô! Có cánh bướm to màu tím đậm! 

Hai đứa đuổi theo. Lấy chiếc nón lá làm dụng cụ, tôi chụp được con bướm vào nón, nhưng vướng cành cây, bướm đã thoát! Minh châu la lên: "Bạn để đó cho mình". 

Minh Châu chụp được bướm và kéo thật thấp chiếc nón lá, cái nón méo một bên, con bướm lại thoát. Vành nón của Minh Châu gãy: " Oanh đội nón này đi! Đưa nón bạn cho mình!"



 Con bướm như đùa giỡn cùng chúng tôi. Nó bay rồi đậu lại, rồi bay. Chúng tôi mãi đuổi theo bướm mà chạy vào vườn của một villa sát đó. chúng tôi cười nói ồn ào quên là giờ nghĩ trưa. Từ phía sau bước ra người đàn bà, miệng trổ một tràn tiếng Tàu, tay xua đuổi chúng tôi như đuổi những con gà. Thấy điệu bộ của bà, ba chúng tôi không sợ mà đồng cất tiếng cười thật to. Hình như con bướm cũng vui theo tiếng cười ròn rã của chúng tôi nên đậu ngay trên cỏ, gần chỗ Minh Châu đứng. Minh Châu chụp được bướm vào nón, và đang nằm dài xuống để giở nón đem bướm ra.

 Oanh la to: "Chạy, chạy các bạn ơi! Bà Tàu cầm cây to ra đánh kìa!" Tôi cũng vừa chạy vừa la: "Minh Châu! Chạy mau!" Minh Châu trong tư thế nằm, vụt đứng dậy chạy, bỏ cả nón và đôi guốc. Chúng tôi ra ngoài đường, đứng nhìn vào. Người đàn bà đến thâu chiến lợi phẩm: chiếc nón lá và đôi guốc. Con bướm thoát thân.

 

Chúng tôi đứng chờ. Hy vọng sẽ được trả lại. Người đàn bà đó đi ra, tay cầm một sợi giây xích to khóa cửa cổng. Rồi bà lại trở ra, tay cầm chiếc nón lá và đôi guốc. Tất cả đã bị chẻ ra làm hai, bà thản nhiên treo trên cửa sắc. Ba chúng tôi sửng sờ và lủi thủi đi về. Thấy Minh Châu và Oanh buồn, tôi nói: "Có 2 cái nón bà vú mới mua cho, bà nói tôi đội nón như ăn gỏi, nay tặng lại 2 bạn, còn guốc thì tôi không có". Oanh cười nói: "Ghé nhà Oanh đi! Tặng Minh Châu đôi guốc Huế đẹp lắm!" Vậy là mọi việc được giải quyết êm đẹp, chúng tôi lại vui cười.

 Hôm nay, cô giáo dạy Việt văn bị bệnh, chúng tôi được nghĩ 2 giờ sau. Trên đường đi về, 3 đứa lại bàn đến quyển lưu bút. Không có bướm thì mình hái hoa phượng ép vào, vì hoa phượng là hoa học trò.

 Cả ba đều đồng ý và thực hành ngay. Trên đường về có cây hoa phượng nở những chùm hoa rất thấp, Oanh cao nhón lên là được, cả ba hăm hở đi đến. Ôi! Những chùm hoa thấp ai hái mất rồi! Chỉ còn trên cao. Oanh vẫn nhiệm vụ cũ, ôm 3 cái cặp, Minh Châu người có da thịt hơn thì ngồi xuống, tôi leo lên vai, bạn từ từ đứng dậy, tôi trèo lên cây. Tôi vừa lên cây, nhưng tay không với đến những chùm hoa phượng, hoa nở tít ở đầu cành, phải bò ra xa, tôi run quá! Không biết làm sao!

Chợt nghe tiếng la của hai bạn: "Trốn cho kỹ trên cây, anh Lân đang đi đến kìa". Đó là người anh họ, anh rất hiền và thương tôi lắm! Tôi nằm yên ôm cành cây, hai tà áo dài thòng xuống.



 Anh Lân đi cùng bạn gái. Vừa bước đến góc cây, nhìn hai bạn tôi, anh cười cười. Minh Châu lên tiếng: "Tụi em đứng đây chơi, chứ không làm gì cả". Oanh thì mặt tái hắn.

 Đó là lời anh Lân kể lại, vì anh đã nhìn thấy đôi guốc bỏ trên chiếc nón lá, từ xa đã nhìn có gì màu trắng vướng trên cây phượng rồi.

  Các em cần hái hoa phượng thì đến nhà anh, ở góc vườn có một cây to lắm, có cái móc hái dễ nữa, anh vừa hái dùm cho chị Trâm đây.

 Anh vừa đi khuất, tôi trèo xuống. Lên cây đã khó mà xuống càng khó hơn. Tôi sợ té nên cứ ôm thân cây mà tuột xuống. Đến đất nhìn lại thì áo dài đã rách ở bụng một miếng to. Đầu tóc rối bù, nhưng không sao, mười ngón tay làm lượt chải tóc, đội nón vào. Oanh đưa cặp táp tôi ôm ngang ngực là che hết phần rách của áo. Nhìn cũng ra dáng nữ sinh chứ không đến nổi nào. Chỉ có hai lòng bàn tay thì đỏ và rướm máu thôi.

 Trên đường về Oanh than: "Ai cũng nói tuổi học trò là tuổi hái hoa bắt bướm, ba đứa mình cũng học trò mà sao bắt bướm, hái hoa không được gì cả?"

 Hahaha..... 

Tiếng cười vui vẻ của ba đứa cùng cất lên trong nắng. Đó là tuổi học trò!  



Viết để nhớ lại ngày xưa ấy. Gởi Minh Châu ở Canada và Oanh ở Mỹ. 



Nguồn - tác giả: : Trương Kim Báu

Có Thể Bạn Quan Tâm:





Xem Nhiều

Nước mắt của cá

Ở một vùng biển xa xôi, có một con cá lớn rất đẹp nhưng lại cô đơn, hàng ngày nó chỉ biết dạo chơi ở những nơi đáy biển sâu nhất, lạnh nhất, những âm thanh vắng lạnh vang lên, từng giọt từng giọt khi nó thở ra bọt khí........... *** Có một ngày, thấy chán ngán thứ nước lạnh ...

Xem tiếp
Tôi không thể tin, không thể...

Tôi không thể tin rằng, người hôm qua vừa ngọt ngào nói chuyện, dỗ dành với tôi, lại có thể ôm hôn bạn thân của tôi ngay trong hành lang lớp học. Tôi không thể tin nổi... không thể!!! ***   Ôm vào mình một nỗi đau đến xé ruột, thắt tim, tôi thậm chí đã nghĩ đến cái chết khi mà ...

Xem tiếp
Tớ nhớ cậu!

'Tớ nhớ cậu. Vậy cậu có nhớ tớ không?' Một chiều cuối đông, cái lạnh rét buốt tan biến, thay vào là làn gió lạnh ngọt ngào như mùi vị của kẹo bông. Lướt qua những trang blog nổi bật, lòng tôi như bỗng dừng lại trong khung trời của những con chữ, những con chữ chứa đựng cảm xúc ...

Xem tiếp
Chờ mưa gọi cầu vồng

Tôi không cố gắng bắt hoa mặt trời hướng về phía mình nữa, vì đơn giản nắng mới là thứ nó cần. *** - Cái bạn lớp trưởng 12A dễ thương nhỉ? Nghe nói còn học giỏi nữa. - Thì sao? Lại say nắng nữa hả? - Không, thấy dễ thương thì tớ khen vậy thôi. Duy nhìn tôi, lắc đầu kiểu chịu ...

Xem tiếp
Chiều nay không có mưa bay

Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựng những nỗi đau dai dẳng... *** (Tặng Tuân - Chàng trai của những cơn mưa) Đó là một ...

Xem tiếp
5 cách giữ gìn tình bạn đẹp

Tình bạn cũng như bông hoa, như cây non. Hoa chỉ nở rộ, cây non chỉ lớn lên khi có bàn tay vun xới. Tình bạn cũng chỉ đẹp và bền vững khi mỗi người bạn biết vun xới, chăm chút cho nó mà thôi. 1- Cùng nhau làm một vài việc Tình bạn trước hết là một sự trao đổi. Hãy rủ bạn bè ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top