-

Truyện Ngắn Bạn

Sponsored links:

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho ...

Xem tiếp

Lần đầu tiên ta đi bên nhau em đã biết tim mình đánh rơi rồi Lần đầu tiên môi hôn trao nhau em đã biết không thể yêu thêm ai ... *** Tiếng chuông điện thoại báo thức cài đặt bài hát nó thích,tiếng bếp núc lạch cạch, mùi đồ ăn thơm phức và cả tiếng của mẹ gọi đứa con gái 15 ...

Xem tiếp

Có người nói khi lá rơi, chúng ta biết trân trọng thời gian chúng ta bên nhau. Khi hoa rơi, chúng ta hiểu được tuổi thanh xuân của mình. *** Tôi – Duy An Kênh thời sự tối nay có bài viết ngắn về lễ hội hoa anh đào ở Nhật Bản hay còn gọi là lễ hội hanami. Vi Vi vừa nẻ hạt dưa ...

Xem tiếp

Những suy nghĩ hiện lên trong đầu tớ có lẽ luôn là cậu, người mà đến bây giờ vẫn luôn kiên trì, cố gắng bám rễ trong trái tim không hề lớn của tớ. Cậu quá lì lợm hay do tớ hâm hấp, cố chấp muốn giữ cậu trong lòng... *** Tớ, một con bé ngu ngốc khi chỉ vì ba dòng chữ viết vội ...

Xem tiếp

Tối qua lướt Facebook, thấy một đứa em ghi cái status đầy cảm thán: 'Đàn ông tốt chết đâu hết cha nó rồi?', tui ngồi bần thần cả buổi, tự vấn bản thân và cái lương tâm, 'mình ngồi một đống ở đây mà nó kêu chết hết rồi là sao?' Thấy vấn đề có tính chất nghiêm trọng, vì ảnh hưởng ...

Xem tiếp

Tôi cứ thầm ước mỗi chuyến bay sẽ mang đến cho mình cơ hội gặp thêm một người bạn trẻ trung ngực thở phập phồng sau áo mỏng. Nhưng lần nào đi cũng gặp trẻ nít hay những ông bệ vệ chưa lên máy bay đã mệt nhọc thở và ngủ phì phào mùi bia... ...

Xem tiếp

Có lẽ vì thời niên thiếu chúng ta vô tư, ngốc xít, say nắng người này, phải lòng người kia nên chúng ta bỏ lỡ tình yêu. Trưởng thành rồi, rêu phong bám đầy tuổi trẻ, trái tim can đảm hơn, chúng ta học được cách yêu nhưng lại chẳng thể giữ nổi bước chân người. *** Lớp học thêm ...

Xem tiếp

Xưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa chuộng nhất. Màu lục bắt đầu: Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành ...

Xem tiếp

Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: _ Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp ...

Xem tiếp

Một cụ già quay qua tôi và hỏi: “Cô có bao nhiêu người bạn?”. “Sao cụ lại hỏi vậy, tôi có 10 hay 20 người bạn, nhưng tôi chỉ nhớ tên được vài người thôi”. Cụ mỉm cười như thấu hiểu rồi buồn bã gật đầu: - Cô phải thật may mắn mới có nhiều người bạn như thế. Nhưng hãy nghĩ về ...

Xem tiếp

1…2…3” hay “oẳn tù tì”, những đứa trẻ luôn đếm như thế trong biết bao trò chơi của chúng. Một lần tôi hỏi em tôi: “Sao em không đếm từ số 0: 0…1…2…3?”. Em nhìn tôi ngạc nhiên. Mỗi số đều bằng số 0+ chính nó. Đó là điều tất nhiên mà cũng chẳng có ý nghĩa gì, việc gì phải viết ...

Xem tiếp

Tương lai là điều khó xác định. Người ta cứ nói hãy cứ thích đi và chờ đợi, hạnh phúc sẽ mỉm cười thôi. *** Nghỉ hè, tôi đến chơi nhà bạn của mẹ, bà ấy có một đứa con trai lớn hơn tôi hai tuổi. Anh có tiệm trà sữa nho nhỏ nhưng vô cùng đáng yêu nằm trong con hẻm đi bộ khá rộng. ...

Xem tiếp

Cho dù Coca khờ khờ, hay trêu con mèo Pu nhà tôi nhảy dựng lên, cho dù cô ấy luôn luôn làm khét bánh hay đứt tay khi động vào dao đĩa, tôi vẫn thích cô ấy, rất nhiều. *** 1. Tôi mở to nhạc lên một nấc, giọng hát ngọt ngào của Taylor lãng đãng trôi trong tâm trí. Những ca từ ...

Xem tiếp

Hắn và nó học chung từ hồi tiểu học tới đầu cấp 2. Sau đó nó chuyển trường. Đôi lúc vẫn thường gặp nhau nhưng cả hai cũng chỉ chào hỏi vài câu xã giao. Rồi dần dần chúng thưa thớt những cuộc gặp mặt. Thế nên giả dụ có chạm mặt nhau cũng chẳng biết nói gì. Bởi đơn giản trước kia ...

Xem tiếp

Ngày ấy rất đỗi giản đơn. Cầm ô bước dưới cơn mưa mùa hạ, vừa lãng mạn lại vừa thi vị. Dẫu chỉ một mình... *** Hôm đó mưa tầm tã. Tôi không mang ô và đang đứng trú dưới một mái hiên. Con đường phía trước nhạt nhòa. Mưa giăng kín, trắng xóa. Chẳng có chiếc xe nào phóng qua. Mưa ...

Xem tiếp
Advertisements

top