Truyện Ngắn - ANH ĐI ĐÊM CŨNG ĐƯỢC, EM NGỦ MỘT MÌNH CŨNG ĐƯỢC, ANH ĐỪNG ÔM NGƯỜI KHÁC NGỦ LÀ ĐƯỢC

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Truyện Ngắn - ANH ĐI ĐÊM CŨNG ĐƯỢC, EM NGỦ MỘT MÌNH CŨNG ĐƯỢC, ANH ĐỪNG ÔM NGƯỜI KHÁC NGỦ LÀ ĐƯỢC)

Truyện Ngắn - ANH ĐI ĐÊM CŨNG ĐƯỢC, EM NGỦ MỘT MÌNH CŨNG ĐƯỢC, ANH ĐỪNG ÔM NGƯỜI KHÁC NGỦ LÀ ĐƯỢC

"Cút, cô là loại đàn bà lăng loàng". Anh chỉ tay về phía cô, đôi mắt hằn lên tia máu đỏ rực, đôi môi ngọt ngào thường ngày phun ra những câu nói như giết chết tim gan.



Căn phòng là một đống hỗn độn, những mảnh thủy tinh đầy rẫy trên sàn nhà, cô ngồi trên sopha, chôn mặt vào bàn tay của chính mình, im lặng rơi lệ.

"Sao cô không lên tiếng, nó và cô có quan hệ gì".

Cô ngửng mặt dây, mỉm cười chua chát, khóe mắt ửng hồng: "Em đã nói rằng em và nó chỉ là bạn, anh không tin, em giải thích có nghĩa lý gì".

"Loại đàn bà không có liêm xỉ như cô, còn không bằng cô ấy, cô ấy chưa từng khiến tôi thất vọng, là tôi nhìn nhầm người, tôi cho rằng cô là bước cuối cùng, nhưng tôi lầm rồi".



Cô bật cười, hai hàng lệ lăn dài xuống gò má, cô gật đầu.

"Có lẽ đúng là do anh nhìn nhầm rồi".

Anh buông những lời lẽ tựa như lưỡi dao sắc bén cứa vào tim cô không thương tiếc. Nói một hồi anh bỏ đi, để lại cô với mớ hỗn độn và cánh cửa lặng thinh.

Cô bật khóc, tựa đầu ra phía sau, một bàn tay đặt lên mắt, đôi môi cắn chặt rưng rức rơi lệ.

Tình yêu, niềm tin của anh dành cho cô chỉ đến thế thôi sao? Chỉ đơn giản là cô không bằng cô ta, chỉ dễ dàng cho rằng bản thân chọn lầm người, chọn sai người và cô cũng không phải bước cuối như anh vốn cho rằng là như thế.

Cô không đau đớn vì anh hiểu lầm, nhưng cô thất vọng vì anh dùng những lời lẽ xúc phạm đến cô, cuối cùng, hóa ra cô vẫn không bằng cô ta sau nhiều thời gian bên nhau đến vậy. Hóa ra, chỉ là vậy thôi.

Vài phút sau, chuông điện thoại vang lên.



"Alo".

"Ừh, tao đây".

"Lúc nãy tao thấy người yêu mày hình như rất tức giận, có chuyện gì không?".

"Không có gì đâu, chỉ là chút hiểu lầm thôi".

"Nếu cần tao có thể đến giải thích, mày không phải ngại tao đâu".

"Không cần, nếu anh ấy yêu tao, anh ấy sẽ tin tao, tao không níu giữ một người không tin tưởng tao ở bên cạnh".



Trưa hôm sau, anh trở về nhà, căn nhà thơm nức mùi thức ăn, anh vứt áo khoác xuống sopha, đi vào bếp. Cô vẫn như mọi ngày, tấm lưng mỏng manh nhìn từ phía sau càng thêm gầy, cô mặc chiếc váy trắng hơi xòe, đeo chiếc tạp dề màu xanh, mái tóc buộc thấp hờ hững.

Anh bước tới, ôm lấy cô từ phía sau. Đôi tay cầm môi hơi khựng lại, cô vẫn tiếp tục công việc của mình. Anh chôn mặt vào cổ cô, thấp giọng nỉ non.

"Ngày hôm qua anh sai rồi, lúc tức giận anh không kiềm chế được cảm xúc, nói ra những lời không nên nói, anh xin lỗi". Hơi nóng phả vào cổ cô khiến cô run lên.

Cô không đáp, anh tiếp tục nói.

"Khi ấy là anh quá ghen tuông, trở về nhà mà không thấy em, lại nghe bạn anh nói gặp em đang đi cafe với người khác, anh mù quáng nên không kiềm chế được bản thân. Những lời hôm qua, xin em đừng để ý".

Cô im lặng rất lâu mới lên tiếng: "Anh tin em chứ?". Giong nói của cô rất nhẹ nhàng, ngữ khí chậm rãi đến bình thản.

Anh đáp rất nhanh: "Tin, anh tin em".

Cô gật đầu, mỉm cười, từ phía sau anh không nhìn thế hai hàng lệ rơi xuống: "Anh tin em là được rồi".

"Anh yêu em".

"Vâng".

Hai tháng sau.

Cô bưng ly cafe đặt xuống bàn, nhìn anh mệt mỏi tựa vào ghế, trong lòng cô đau đớn khôn nguôi. Cô đi vòng ra phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho anh. Không lên tiếng, hai người im lặng với nhau. Căn phòng thoang thoảng mùi tinh dầu hương hoa nhè nhẹ.

Anh nắm lấy bàn tay cô trên cổ mình.

"Anh rất mệt đúng không". Cô dịu dàng hỏi.

Anh gật đầu.

Gần đây công việc của anh rất bận rộn, liên tục phải đi xã giao. Có khi đi đến hai ba giờ sáng mới trở về, nhìn khuôn mặt sâu trũng vì mệt mỏi của anh, cô không thể.

"Anh đi đêm cũng được, em ngủ một mình cũng được, anh đừng ôm người khác ngủ là được".

Anh đứng dậy kéo cô lại gần, dùng hai tay bế bổng cô lên, đặt một nụ hôn lên đôi môi hồng phấn ngọt ngào.

"Anh chỉ có thể ôm một mình em ngủ". Anh nói mờ ám, đôi mắt sáng rực nhìn xuống xương quoai xanh của cô.

Cô bật cười khúc khích: "Anh xấu tính".

Màn đêm buông xuống, hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, nhịp nhàng hòa hợp một cách vô cùng ăn ý. Tiếng rên trầm đục phát ra từ miệng người phụ nữ khiến người đàn ông càng thêm điên cuồng dùng sức.

Từng giọt mồ hôi rơi xuống, mái tóc ướt đẫm một mảng.

"Nói đi, nói yêu anh". Anh nhìn cô từ trên xuống, như một con mồi chiếm đoạt được thứ mình khao khát.

Cô cắn môi, đôi tay bấu chặt lấy lưng anh, khe khẽ thốt lên.

"Em... Yêu anh".

Cô tỉnh giấc đã là mười giờ sáng, bấm điện thoại thông báo cho nhận viên chiều cô sẽ ra cửa hàng.

Cô có năm cửa hàng bánh ngọt trong thành phố, các đầu bếp đều là những người nổi tiếng trên thế giới.

Công việc của cô khá là bận rộn nhưng luôn cố gắng dành thời gian cho anh nhiều nhất, để anh không bao giờ cảm thấy cô đơn. Khi anh cần cô luôn chạy đến bên cạnh dù trong bất kể tình huống nào.

Khi đi qua rất nhiều giông bão của tuổi trẻ, hiện tai cô chỉ cần một tình yêu không liên quan đến vật chất, không màng đến địa vị, chỉ đơn giản là cảm thấy phù hợp và bình yên khi ở cạnh nhau.

Nhìn sang vị trí bên cạnh đã trống không, anh đã đi từ sớm, cô thở dài, bước xuống giường để chuẩn bị một ngày mới.

.Dọn dẹp nhà cửa một loạt, cô cầm một đống quần áo ném vào máy giặt, đến chiếc áo khoác cuối cùng thì đột nhiên tay khựng lại. Phần túi áo bị đập vào thân máy giặt vang lên tiếng kêu nặng chịch, cô khó hiểu sờ vào túi bên trong áo khoác, là chiếc điên thoại kiểu dáng nhỏ gọn, đã tắt nguồn.

Cô không biết anh còn chiếc điện thoại này, cô bấm mở máy, màn hình hiện lên. Cô vào phần danh bạ, trống không. Rồi bấm vào cuộc goi đi, chỉ có một con số đuôi 018 cô vào mục tin nhắn, từng chữ, từng chữ đâm vào tim cô một cách tàn nhẫn.

Cô run rẩy bấm từng tin nhắn. Từng lời ngọt ngào đến dịu dàng như lưỡi dao từng nhát cứa lên tim cô.

"Anh đến bây giờ đây, nhớ em".

"Em đang đợi anh đó".

"Nhanh thôi, ngoan nào".

"Nhớ anh lắm, anh yêu".

"Bé ngoan".

Cô run rẩy, đôi chân như không chịu được trọng lượng của cơ thể mà gục xuống mặt đất. Khuôn mặt xinh đẹp nay nhuốm đầy sự bi thương không che dấu.

Tàn nhẫn, thế nào là tàn nhẫn, có lẽ chính là bị người mình yêu thương lừa dối, mà bản thân vẫn ngu ngốc coi đối phương như một loại tín ngưỡng để tôn thờ.

Cô hít thở một hơi thật sâu, đặt chiếc điện thoại vào trong áo như cũ, ném vào máy giặt rồi bấm quay.

Đến chiều, anh trở về trong sự vội vã, nhanh chóng tìm chiếc áo khoác hôm qua, anh mở máy giặt, thấy bên trong là chiếc điện thoại ướt nhẹp. Anh thở ra một hơi sâu, như trút được một gánh nặng.

Cô trở về vào buổi tối, lúc về anh đang đứng trước gương. Cô nhẹ nhàng như mọi ngày, dịu dàng lên tiếng

"Anh đi tiếp khách à".

Anh không nhìn cô mà đáp: "Ừh, hôm nay anh có vị khách quan trọng".

Cô gật đầu, tiến tới chỉnh lại cổ áo sơ mi cho anh.

"Uống tí thôi nhé, có việc gì cứ gọi cho em, bất cứ lúc nào anh cần em đều xuất hiện".

Anh nâng cằm cô lên hôn nhẹ lên môi cô: "Anh biết rồi".

Ở vị trí anh không nhìn thấy, khóe môi cô nhếch lên nụ cười cay đắng.

Với nhiều người, tình yêu là si mê, là mù quáng, là không cần biết ngày mai. Nhưng với cô, yêu là tỉnh táo, là yêu hết mình, là biết điểm dừng.

Với một người đàn ông chỉ coi cô là cuộc chơi, hà cớ gì cô phải coi anh là cuộc đời? Nếu trong câu chuyện tình cảm, cô không thể là nữ chính thì tuyệt đối không làm nữ phụ.

Nếu anh muốn chơi, cô sẽ cùng anh chơi một trò chơi thật đẹp, thật khó quên. Mặc dù đến cuối cùng, cô vẫn biết ai sẽ là người tổn thương nhiều nhất.

Một tiếng sau.

Cô đỗ xe bên ngoài quán karaoke anh vừa đi vào, cô đưa cho nhân viên môt tờ tiền mệnh giá lớn.

"Đưa tôi đến phòng người đàn ông vừa rồi bước vào".

Đi qua một dãy hành lang, cô đứng trước cửa phòng, bên ngoài có một tấm kính nhỏ, có thể nhìn được vào bên trong. Cô nhìn thấy bên trong có khá đông người, cả nam lẫn nữ khoảng 10 người, rất nhanh cô nhìn thấy người đàn ông mình từng hết mực yêu thương, bên cạnh anh là một người phụ nữ, khuôn mặt góc cạnh, tương đối ưa nhìn.

Cô rất muốn rơi lệ, nhưng ở nơi này, cô tuyệt đối không cho phep bản thân thấp hèn.

Cô trở ra xe, đỗ bên phía kia đường, xe này là của bạn cô, lúc chiều cô đã mượn vì xe của cô anh không lạ gì. Cô chờ đợi rất lâu cuối cùng anh cùng trở ra, nhưng bên canh anh có thêm môt người phụ nữ, vòng tay của anh siết chặt lấy eo của cô ta.

Hành động mà ở ngoài đường anh chưa từng làm với cô, anh chưa từng nắm tay cô, chưa từng hôn cô khi không phải ở nhà, anh cho rằng nó không thích hợp, anh nói anh ngại.

Cô bật cười chua chát, nước mắt rơi xuống vô lăng. Cô nén nhịn, đi theo xe anh. Đến khi xe anh dừng lại, trái tim cô lúc này thực sự rơi xuống đáy vực, rơi xuống nơi tận cùng của tủi nhục.

Đây là khách sạn của cô và anh lần đầu tiên quấn quýt.

Đôi tay siết chăt vô lăng, nhìn hai người ở phía trước nắm tay nhau bước vào trong.

Cô mở điện thoại, bấm một dãy số.

"Cậu quen giám đốc khách sạn.. đúng không? Gọi cho người ta nói tôi muốn lên phòng của hai người vừa vào. Luôn và ngay".

Mười lăm phút sau, cô đứng trước cửa phòng 205. Trái tim như muốn nảy ra khỏi lồng ngực.

Cô ép bản thân không được rơi lệ, bao nhiêu kiên cường còn lại chỉ dùng trong giây phút này.

Cô bấm chuông, vài phút sau một người phụ nữ bước ra mở cửa. Trong lúc cô ta không hiểu chuyện gì cô dùng tay đẩy cô ta sang một bên rồi bước vào trong.

Nhìn người đàn ông trên giường đang kinh ngạc nhìn cô. Anh lắp bắp không nói lên lời, cô vuốt mái tóc, mỉm cười lạnh nhạt. Nụ cười xa lạ anh chưa từng thấy.

Cô rút trong ví ra một tờ tiền, đặt xuống giường.

"Trả tiền khách sạn, còn lại trả cho cô ta".

Cô quay lưng, đôi chân chưa kịp bước thì nghe thấy giọng nói khàn khàn từ phía sau.

"Anh xin lỗi".

"Anh từng nói, nếu anh phản bội anh sẽ tự rời đi, bây giờ thì anh cút được rồi".

Cô gái vừa rồi chưa hiểu chuyện gì thì đột nhiên lên tiếng.

"Cô là ai, cô cho rằng tôi là gái à mà muốn trả tiền cho tôi".

Cô liếc mắt nhìn cô ta, chậm rãi nhả ra từng chữ, sự lanh lùng bao chùm tất cả.

"Cút ra chỗ khác, nếu không tôi sẽ không thể kiềm chế mà giết chết cô tại đây".

Cô gái sợ hãi lùi lại phía sau một bước, cô đi ngang qua cô ta, nói thêm.

"Đàn bà mà không có năng lực tìm được một người đàn ông cho riêng mình, chung quy vẫn nên xem lại bản thân mình đi. Dự trữ mãi chỉ là dự trữ".

Lê đôi chân mệt mỏi ra khỏi khách sạn, ngồi trên xe, cô không còn đủ sức để lái xe. Gục đấu xuống tay lái, bao nhiêu mạnh mẽ như bị vứt bỏ bên ngoài. Cô khóc nấc lên thành tiếng, đôi tay bé nhỏ đấm lên tục lên vô lăng.

Tại sao, tại sao cô tin tưởng anh nhiều đến thế, tại sao anh lại dẫm đạp lên tình cảm của cô một cách vô tình như thế?

Chẳng lẽ tình yêu của cô luôn không đủ để anh cảm thấy vừa lòng?

Cô đã muốn gửi gắm nửa đời còn lại vào nơi anh, đặt cả cuộc sống sau này của cô vào tay anh. Cuối cùng, sao cả hai lại rơi vào kết quả như thế này đây?

Cô phải đánh đổi biết bao nhiêu để có được sự bình yên ngắn ngủi này?

Cô đã phải trả giá bao nhiêu tủi hờn để được anh ôm chẳ chỉ một giây này thôi?

Cô biết chứ, cái giá của hạnh phúc rất đắt đỏ, cô bằng lòng bỏ ra tất cả những gì cô có, nhưng đổi lại là điều gì đây?

Nhìn ra bên ngoài, phụ nữ nếu đã dũng cảm nhìn thấu mọi việc, nhìn rõ dối trá thì phải dũng cảm từ bỏ. Đừng giữ im lặng và mong mọi việc vãn hồi. Khi bản thân giữ im lặng chính là tự mình cấp cho họ quyền làm mình tổn thương lần nữa.

Tất cả moi việc trên đời đều là nên đến, vậy nên đừng tuyệt vọng, đừng gục ngã. Giữ tâm an yên rồi mọi sự sẽ bình yên.

Tất cả rồi sẽ ổn thôi...

Huyền Trang

Nguồn - tác giả: : Huyền Trang


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Để khi con đọc một mình

Khi tôi 13 tuổi, gia đình dọn đến California. Tôi bước vào tuổi thanh niên trong tinh thần "nổi loạn". Tôi luôn nóng nảy và muốn phản kháng với bất cừ điều nhỏ nhặt nào mà cha mẹ tôi bảo ban. Như những đứa trẻ mới lớn khác, tôi vùng vẫy để thoát khỏi bất kỳ điều gì mà tôi không ...

Xem tiếp
Bức thư chỉ mong được đến tay

Tại sao một người vẫn chưa hề lập gia đình, một người vẫn còn đang ở đỉnh điểm sức sống tràn trề của thời trai trẻ thì hà cớ gì lại héo mòn và gầy guộc như thế??? *** Anh trai kính mến của em! Thấm thoát mà thời gian trôi qua nhanh thật, mới đây mà em đã bước đến ngưỡng cửa 20 ...

Xem tiếp
Muốn con lớn lên không phải là tử tù, các mẹ hãy đọc thư này nhé

Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại ...

Xem tiếp
Thắp sáng một gia đình

Tích tắc ...tích tắc Thời gian cứ lặng lẽ trôi Không gian vắng lặng Chỉ còn một mình nó...Lạnh lẽo...Cô đơn Có lẽ đêm là khoảng thời gian mà nó cảm nhận thế giới xung quanh rõ nhất, là khoảng thời gian mà nó có thể sống thật với lòng mình. Sống thật với cảm xúc của ...

Xem tiếp
Qua bên kia sông

Điện thoại của chị vẫn tiếp tục nhấp nháy - 'Hai người đã vào khách sạn rồi. Chị có muốn tới hay không?' *** Chị đi thật chậm về phía bến đò. Chiều chập choạng. Mẹ vẫn nói giờ này là giờ của các linh hồn cô đơn và lang thang. Khi người ta đang vội vã chen chúc trong dòng xe ...

Xem tiếp
Gửi đại ca của ba...

Hôm qua con đi chơi khuya, vác cái mặt say xỉn về rồi nằm lăn ra ngay ghế sô pha phòng khách. Ba lại cõng con vào giường mắc màn cho con. Mùi rượu, thuốc lá hôi rình khắp người con. Lẽ ra ba phải cho con ngay mấy cái tát để trút hết tất cả nỗi tức giận của một người cha đang ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top