Truyện cổ tích về Đêm Cầu vồng

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Truyện cổ tích về Đêm Cầu vồng)

Truyện cổ tích về Đêm Cầu vồng

Nhưng, một chút ích kỷ làm cậu lừng chừng, vì cậu rất không muốn phá vỡ cái khoảnh khắc kỳ diệu có lẽ chẳng bao giờ lặp lại này – My ngủ ngon, hiền lành trên vai mình.

***



Viết cho My xinh và một cầu vồng nhỏ!

My ghét môn Lý, ghét cay ghét đắng đi được ý chứ. Ghét như kiểu sáng nào ngủ dậy cũng phải ăn bánh mì với sữa. Mà đôi khi người ta có thể ghét một thứ chẳng vì gì cả, như khi người ta có thể yêu quý một thứ chẳng vì lí do gì, đúng không?

Dĩ nhiên là không đúng rồi, Quang chắc chắn sẽ trả lời như thế! Bởi đơn giản, Quang yêu môn Lý nhất. Đã mấy lần nó định lên giọng với cô bạn về tầm quan trọng của môn này, cũng như quan trọng không kém là việc My có thể trượt tốt nghiệp ngon ơ nếu không học Lý tử tế. Nhưng cái ước ao nhỏ nhoi mãi vẫn chưa thực hiện được, bởi Quang sẽ lại nghĩ ngay tới cái môn Văn cực kì ẩm ương của mình, nghĩ tới cái cảm giác "nhức đầu chóng mặt" mỗi khi phải học thuộc một bài thơ độ nửa trang sách giáo khoa. Và thế là nó lại thôi!

Thế nên hôm nay, khi bước vào lớp, cái nắng oi ả của ngày hè 37 độ chưa đủ shock bằng cái câu mà My đang nói rành rọt trước mặt nó: Tớ-bắt-đầu-thích-môn-Lý. "Cái gì, nói lại xem nào?" Lặp lại vẫn câu nói đấy, và vẫn bản mặt mà moi móc đâu cũng thấy độ chân thật cao. Thảng thốt, và ngạc nhiên... "Từ bao giờ thế?" "Từ mới hôm qua thôi"

Quang bắt đầu lục lại trí nhớ, hôm qua có sự kiện gì nhỉ? À hôm qua có tiết Lý, vẫn cô Thuỷ, vẫn một phong cách dạy có "độ ru ngủ cao" với những đứa không thực sự tha thiết với môn này. Học tiếp chương Quang hình, đến bài "Hiện tượng tán sắc ánh sáng". Chả có gì lạ lùng cả.

"Thế chính xác vì cái gì mà cậu thích nó?" "Vì tớ thích cầu vồng, vậy thôi!" Nói rồi, cô bạn bỏ lên bàn trên, để lại một chú bé đang ngồi "suy tư" rất chi là cụ Khốt.



***

Quang là bạn thân với My từ nhỏ, nhà hai đứa gần nhau, hai ông bố lại làm chung một cơ quan. Quang vẫn còn nhớ rất rõ một hình ảnh My từ rất lâu rồi, một con bé tóc dài, đanh đá, mồm to, luôn muốn chiến thắng trong mọi cuộc chơi. Quang thì ít nói, hiền lành, và hai đứa gần như là một sự bổ sung tính cách hoàn hảo cho nhau.

Thời ấu thơ qua nhanh, nhưng Quang vẫn luôn khẽ cười một mình khi nhớ lại một buổi chiều sau cơn mưa, trên sân lớp mẫu giáo, con bé My đầu gấu mọi ngày bỗng đứng ngây ra trước một dải ánh sáng kỳ ảo cứ lấp lánh mãi trong không gian còn bàng bạc, ẩm ướt sau cơn mưa.

Dường như để khẳng định "tình yêu bé" với môn Lý đã bắt đầu manh nha trong mình, ngay chiều hôm sau, My "hâm" kéo tuột Quang ra khỏi nhà để đi-xem-cầu-vồng.

Quang kêu rầm lên: "Khá khẩm phết nhỉ! Nhưng vấn đề ở chỗ Hà Nội mấy ngày này, nhiệt độ toàn từ 27 đến 36 độ, gió Tây Nam cấp 3 và độ ẩm là 60%, lấy đâu ra mưa mà có cầu vồng."

Nhưng nhìn cái mặt hớn hở của My, Quang đành nín nhịn. Hai đứa chung một xe đạp, phóng như bay trên đường Hoàng Diệu, đâm ra phố Phan Đình Phùng, thẳng tiến vườn hoa Hàng Đậu.

Hai đứa gửi xe, rồi My kéo Quang ra chỗ vòi phun nước, líu ríu: "Làm theo tớ nhé, nheo mắt vào, nhìn qua làn nước này" Quang làm theo, chỉ đến khi trước mắt Quang hiện ra loang loáng một vệt sáng nhiều sắc, Quang mới hiểu đấy là nguyên nhân tại sao bạn mình lại bảo đấy là cầu vồng. "Hay nhỉ!" – Cậu lầm bầm. "ừ, dĩ nhiên, bản chất của nó là hiện tượng tán sắc ánh sáng mà, khi ánh sáng đi qua màn hơi nước..." – My cười. Ái chà, tình yêu (dù là với một môn khá là khô khan như Vật lý) có thể làm người ta thay đổi kinh khủng như thế đấy.

Những ngày ôn tập cho kì thi cuối cấp nóng bỏng cuốn hai đứa mệt nhoài. Trò chơi đi tìm cầu vồng gần như trôi vào lãng quên. Kì thi tốt nghiệp rồi cũng qua. Cả lớp được bố mẹ động viên cho một chuyến đi picnic 2 ngày. My ngồi đối diện với Quang trên xe, nhưng đã... thiu thiu ngủ từ lúc nào, nét mặt bình yên, cái miệng bĩu bĩu ngộ nghĩnh.

Đêm đốt lửa trại, tụi bạn chơi bời đập phá rồi ôm nhau ngủ ngon lành. Mưa rào một trận rồi tạnh ngay, đột ngột như khi bắt đầu. "Đi dạo không Quang?"- My nổi hứng "du lịch mạo hiểm". "Ừ, đi!" – Quang gật gù. Hai đứa vẩn vơ nói đủ chuyện trên trời dưới đất, cả những ước mơ về một trường Đại học như mong muốn. Sau cơn mưa, rừng còn ngai ngái mùi hơi nước, mùi lá mục. Lòng vòng chán chê, My kêu mỏi chân. Hai đứa ngồi bên nhau một tảng đá bằng phẳng ngay giữa khoảng trống trong rừng. My khẽ dựa đầu vào vai Quang, nghe cậu bạn hát khe khẽ rồi ngủ lơ mơ... Chưa bao giờ Quang trải qua trạng thái ấy, một cảm giác lạ lùng – trong trẻo và bình yên. Đột nhiên, cậu nhìn lên trời, câu hát im bặt.

Có tin được không, khi cái dải lụa ánh sáng vắt ngang nền trời đêm lúc ấy chính là... cầu vồng. Chắc chắn thế, không lẫn vào đâu được – một cầu vồng lung linh hiện ra giữa nửa đêm.

Quang chỉ muốn gọi My dậy, hét to lên rằng: "Cầu vồng kìa! My ơi!". Nhưng, một chút ích kỷ làm cậu lừng chừng, vì cậu rất không muốn phá vỡ cái khoảnh khắc kỳ diệu có lẽ chẳng bao giờ lặp lại này – My ngủ ngon, hiền lành trên vai mình.

Mà thôi, bao giờ My thức, Quang sẽ kể cho My nghe, rằng cầu vồng đã xuất hiện nửa đêm đấy, rất đẹp và lung linh đấy. Dù rất có thể cô nhỏ sẽ chun cái mũi hếch và bảo rằng: "Cậu giả vờ tớ!" Nên ngay bây giờ đây, giữa rừng già, có một cậu bạn vừa qua tuổi 18, đang ngẩng đầu lên trời cao ngắm nhìn cầu vồng nửa đêm, dựa vào bờ vai còn mảnh dẻ của cậu là một cô bạn nhỏ đang ngủ ngon lành đầy tin cậy. Cậu thấy mình tự tin và trưởng thành lên nhiều lắm.

Thực ra My chỉ mơ màng một chút mà thôi. Cô bạn lặng lẽ mở mắt từ lâu rồi, và cô ngạc nhiên không thốt nên lời khi thấy cầu vồng nửa đêm. Nhưng My không cho Quang biết, bởi cô vừa phát hiện ra một điều còn đặc biệt hơn. Ở khoảng trống trong rừng này, dưới ánh sáng mờ ảo của trăng non mới mọc sau mưa này, khuôn mặt Quang có vẻ gì đó thật lạ, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, vừa mảnh dẻ vừa vững chãi... đẹp hơn bất kì ánh sáng cầu vồng nào mà cô từng biết. Không gian tựa hồ như đông lại để My giữ mãi khoảnh khắc ấy, giữ mãi nụ cười ấy, giữ mãi ý nghĩ đáng yêu của riêng mình: rằng khi được ở bên người bạn mình yêu quý, sẽ thấy bình tâm và êm dịu lắm ý, một cảm xúc tuyệt đẹp như khi mình được chứng kiến cầu vồng lấp lánh vậy.

Trong một đêm cổ tích...



*Có thể bạn không tin, nhưng cầu vồng thực sự có thể xuất hiện vào ban đêm. Dĩ nhiên là cực kì hiếm và cần rất nhiều điều kiện thuận lợi. Nhưng đã có rồi, ở trên sông Volga (Nga) cách đây đã rất lâu, người ta thấy được tận 9 cầu vồng, và hẳn nhiên, vào nửa đêm.

Trần Việt Anh

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Có những người đã từng yêu nhau như thế

Có một sự thật là hình như chúng tôi chưa bao giờ nói yêu nhau. Tôi không hỏi về quá khứ của anh, anh cũng chưa một lần hỏi rằng tôi đã từng yêu những ai trước đó. *** Hai con người xa lạ chúng tôi, đến từ một nơi cách Sài Gòn hơn hai nghìn cây số, vô tình gặp nhau ở mảnh đất ...

Xem tiếp
À, hẳn là anh cũng rất yêu em

Cô bé ấy là một cô bé thật cuốn hút, thật dễ thương. Cô bé ấy có nụ cười như mùa thu tỏa nắng với chiếc răng khểnh thật có duyên. Cô bé thích cười và có đôi mắt luôn long lanh nước trong veo như mặt hồ mùa thu vậy... Có một cô bé như thế, ở cạnh chúng tôi.... *** Cô bé ấy ...

Xem tiếp
Một ngày thường

Hơn hai mươi năm trước tôi đã hỏi anh: 'Rồi sau này trong cuộc sống chung sẽ không ai lường trước được những bất trắc. Những bất trắc có thể xảy đến cho anh hoặc cho em. Vậy thì lấy gì để chống đỡ, để vượt qua?' Anh quay đi tránh cái nhìn của tôi, trả lời rất nhỏ: 'Một tình yêu ...

Xem tiếp
Cô ấy là ca sĩ

 1. Ôsin Đối với tôi, đôi mắt anh là một chiều sâu bất tận. Nhưng có lẽ đối với cô ấy – người anh yêu đến tận giờ phút này, đôi mắt anh chỉ chứa những đường cong uất hận mà thôi. Anh nằm dài trên chiếc ghế sôfa, nhả khói. Đàn ông khi không mặc gì nhả khói, luôn quyền ...

Xem tiếp
Thạch thảo và em

Đồ thừa, đồ bỏ chị không thèm, em lượm lại mà em tự hào nhỉ? Đồ chị bỏ đi rồi, chị không bao giờ nhặt về em nhé. *** Ngày trước tôi từng hỏi em thích loài hoa nào. Không chần chừ, em đáp chỉ hoa thạch thảo. Khi ấy tôi ngẩn người, giữa muôn vàn đóa hoa yêu kiều, xinh xắn hay ...

Xem tiếp
Chạy trong mưa

Bức tranh vẽ một cô gái đang đứng giữa ngã ba, tên tay là chiếc vali nhỏ xách hờ. Có vẻ như cô ấy không mong chờ một con đường rõ ràng. Cô ấy chỉ đứng đơn độc vậy thôi. Đúng rồi, đôi lúc tất cả những gì người ta cần là một mình. *** An nói nhỏ với chính mình như vậy. Mặt sàn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top