Trời sao chưa thôi mưa

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Trời sao chưa thôi mưa)

Trời sao chưa thôi mưa

Ngay lần đầu tiên ấy, tôi đã tìm thấy ở Trịnh một điều gì đó giải thoát. Một thứ mà rất lâu sau này, tôi vẫn lấy nó làm cứu cánh trong những lúc rụng rời nhất.

***

Năm 1996, lần đầu tiên tôi được nghe Sơn ca 7, mà người ta vẫn hay gọi là đĩa nhạc Khánh Ly hát ru Trịnh. Lần đầu tiên, là lần đầu tiên. Nó giống như lần đầu tiên bạn uống rượu, lần đầu tiên bạn hút thuốc, lần đầu tiên bạn yêu, lần đầu tiên bạn đọc một cuốn sách hay... lần đầu tiên bạn làm bất cứ một điều gì đặc biệt, nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn, hoặc ít nhất sẽ để lại một dấu ấn không thể nhạt phai. Điều đó vừa quyến rũ một cách mê hoặc, vừa nhiều gợi mở, đưa bạn tới một điều gì đó, vốn không tồn tại trong một xã hội tôn trọng giá trị thực tế. Ngay lần đầu tiên ấy, tôi đã tìm thấy ở Trịnh một điều gì đó giải thoát. Một thứ mà rất lâu sau này, tôi vẫn lấy nó làm cứu cánh trong những lúc rụng rời nhất.

Bản nhạc đầu tiên là Tuổi đá buồn, cuối cùng là Nghe những tàn phai, mặc dù còn rất nhỏ, tôi đã hình dung trong khoảng giữa hai tuyệt phẩm đó ẩn chứa quá nhiều cảm xúc, nỗi buồn và hoài niệm hoà với nhau thành một thứ gì đó đặc như mật ong, nhưng không hề ngọt ngào.

Tôi nghe nhạc Trịnh không được bao lâu, thì ông mất. Tôi không quá buồn khổ vì điều đó, bởi dù sao tôi cũng chẳng sinh cùng thời với ông. Việc ông mất, suy cho cùng, đối với tôi cũng giống như việc thấy Micheal Jackson, Tom Finney, Amy Winehouse hay gần nhất là Phillip Hoffman ra đi. Tôi có thể từng rất yêu thích họ, từng say mê những tuyệt phẩm của họ, nhưng tôi cũng chỉ buồn quá lắm là ba ngày sau khi họ trở về với cát bụi. Chúng ta vẫn phải sống tiếp, đó là lẽ tự nhiên. Tuy thế, một cách rất tình cờ, những năm sau đó, tôi thường cùng bạn bè ngồi với nhau vào dịp Trịnh mất (một cách hài hước, đúng vào Cá tháng tư). Không có gì đặc sắc, chỉ là những người bạn cũ, ngồi với nhau nói những câu chuyện cũ trong một quán cũ, và nghe những bản nhạc cũ của một người nhạc sĩ cũ. Lần nào ngồi đó, tôi cũng yêu cầu guitarist chơi bản tôi thích nhất của Trịnh: Một cõi đi về, rất tiếc lại không có nằm trong Sơn ca 7. Điều đó an ủi tôi rất nhiều, bởi những giờ phút đó dường như chậm lại, tôi tìm thấy ở chính mình một góc – dù rất nhỏ thôi – nhưng an lành và đẹp. Nó nhắc nhở tôi sống chậm một chút, không đánh mất những giá trị cuối cùng còn tồn tại trong mình. Bởi khi thấy những người bạn ấy ngồi cùng uống chén rượu và hát lên những bản nhạc quen thuộc qua năm này rồi năm khác, tôi liệu có thể vụt bỏ đi và tìm đến những chốn vui khác, tìm đến những tình cảm nhanh hơn, những cảm xúc rộn ràng, nhưng chóng quên hơn? Không, tôi không thể. Chúng tôi có một cái hẹn không tên mỗi năm như thế, cứ tìm đến quán quen, sẽ gặp những con người đó tụ lại một nơi, nhìn những mùa thu đi và nghe thời gian trôi vào quên lãng.

Có một lần, khi nghe một nhạc sĩ đương đại nói về việc giới trẻ nghe nhạc sến, nhạc cũ là có vấn đề về thần kinh, tôi nổi giận mất mấy ngày. Rồi cũng không biết cất giấu cảm xúc vào đâu, tôi lại tìm về nghe Trịnh, để an ủi chính mình. Cũng giống như khi nghe Pink Floyd, nghe Beatles, việc nghe nhạc Trịnh khiến tôi có một đời sống khác, thấy mình êm hơn trong dòng đời xuôi ngược nhiều thị phi và hư ảo. Tôi không trốn tránh mệt mỏi nhờ thứ nhạc ấy, bởi bạn biết đó, nhạc Trịnh vốn không phải thứ nhạc có thể khiến người ta vui, nếu tính vui, có lẽ nghe nhạc dance vui hơn rất nhiều. Nhưng Trịnh khiến tôi thấy mình nhỏ lại, mà ai chẳng muốn nhỏ lại, muốn thấy mình trở lại những khoảnh khắc không phải nghĩ suy, gối đầu lên chân mẹ và nghe những bản nhạc từ băng cassette, phát ra từ một chiếc loa cũ. Đó vốn không phải cảm giác có thể diễn tả thành từ ngữ. Bạn nhắm mắt lại, và tưởng tượng xem.

Nhiều năm sau nữa, cuộc sống đẩy dần mỗi người ra xa, chúng tôi không còn cái hẹn thường lệ đó. Mỗi dịp kỉ niệm Trịnh mất, tôi chỉ còn một mình. Đôi khi là ngồi uống chén rượu một mình giữa quán đông, đôi khi là bận rộn và chỉ kịp nhớ ra khi ngày đã gần hết, bèn tự bật một bản nhạc của ông lên và ngồi, chẳng làm gì ngoài nghe. Và thảng hoặc nữa, tôi quên luôn ngày ấy, sống đến hôm sau, rồi tự thấy có lỗi một chút trong tâm khảm, dù là cái lỗi chẳng ai bắt vạ. Tôi cứ thấy có lỗi với một người, nếu quên người ta, khi mà họ đã nâng tôi lên biết bao lần, biết bao khoảnh khắc gục ngã, phù hoa, mộng ảo, say mê... Một chút tự thấy có lỗi đó, khiến tôi thấy đời mình thêm chút ý nghĩa, thấy tấm lịch hàng năm của mình có một dấu đỏ vô hình để ghi nhớ.

Có đôi lần, tôi muốn viết mà không gõ được chữ nào trước màn hình trắng xoá, bèn bật nhạc Trịnh, với hy vọng rằng có thể cứu vãn chút nghệ thuật xót lại. Cuối cùng thì âm nhạc của ông không cứu giúp được tôi, hoặc nó không cứu được thứ nghệ thuật nửa vời cố bôi ra để kiếm tiền, tôi để nguyên cái màn hình ấy. Không quá thất vọng về việc chẳng viết ra được chữ nào, tôi nằm nghe những tình khúc của ông mê mải trong những cơn mưa vẫn rơi không ngớt ngoài khung cửa. Như đêm nay.



Như một đêm thế này của năm sau, hoặc của nhiều năm sau nữa.

Minh Nhật

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Một ngày cúp điện

Đã lâu rồi Huế mới có một ngày cúp điện. *** Trưa nóng như đổ lửa chợt cúp điện. Con hẻm nhỏ vang lên tiếng trẻ em cùng tiếng viên bi va vào nhau. Lâu lâu lại nghe thấy vài tiếng cãi cọ tranh giành. Tiếng cô Oanh nhà bên hát thật to múa may đủ trò chỉ để đứa con nhỏ chừng ...

Xem tiếp
Một ngày mưa nhưng có nắng trong lòng

Suy cho cùng, mỗi con người đều có điểm bắt đầu là ngày sinh thành và điểm kết thúc là giấc ngủ vĩnh hằng. Con đường thì có thể khác nhau, nhưng hạnh phúc hay không là do cách chúng ta tận hưởng từng bước trên con đường đó.  *** Tôi và em ngồi trong một quán cà phê nhỏ. Mười ...

Xem tiếp
Phụ nữ nên lấy chồng năm bao nhiêu tuổi?

Cùng xem vấn đề rắc rối của phụ nữ khi chọn chồng trong từng độ tuổi khó đến như thế nào? *** 1. Lúc phụ nữ 16 tuổi, nhất định không được lấy chồng vì lấy ai kẻ đó sẽ vào tù. 2. Khi 17 tuổi, phụ nữ đừng lo lấy chồng mà nên lo tìm trâu để bẻ gãy sừng, mặc dù sừng bẻ xong chả ...

Xem tiếp
Truyện cấm phụ nữ đọc

 Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. *** 1. Câu chuyện thứ nhất: Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, ...

Xem tiếp
Chuyến bay tới Boston

Khi chiếc máy bay phản lực cỡ lớn vừa bứt khỏi đường băng ở sân bay Los Angeles, mọi hành khách đều nghĩ tới chuyện làm cách nào để giải trí cho chóng hết thời gian trong chuyến bay dài dặc đến Boston. Người thì chăm chăm nhìn màn ảnh truyền hình chờ đợi bộ phim sắt chiếu, người ...

Xem tiếp
Phụ nữ - Thịt và Rau

Phụ nữ U30 thì giống như thịt ba chỉ. Tuy nửa nạc nửa mỡ không nõn nà tinh khiết như thịt thăn nhưng chế biến được rất nhiều món ăn hợp khẩu vị của các quý ông. Luộc, chiên, xào, hầm, nấu canh... đều rất ngon miệng... Dạo này lướt qua một loạt các diễn đàn của các quý ông trên ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top