Trở lực đầu tiên

Trở lực đầu tiên

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 612 Ratings

Trở lực đầu tiên

Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức vào ngày 12/10, nhưng cuộc sống hôn nhân thực sự chỉ bắt đầu ba tuần sau đó. Tối hôm ấy chúng tôi khoác lên người những bộ cánh hợp thời trang nhất và ngồi vào xe hơi chạy tới một nhà hàng cũng sang trọng nhất trong thành phố. Mọi việc đều êm đẹp, duy chỉ có điều mùi dầu thơm của vợ làm tôi khó chịu. Không hiểu sao nàng lại ưa cái mùi quái quỷ ấy. Nó nửa giống mùi mù tạc, nửa giống mùi hồ tiêu trộn với mùi dầu gỗ thích.

Xe dừng lại trước thanh chắn đường ở một cổng xe lửa. Ngoài trời lạnh ngắt nên trước đó tôi đã quay kiếng lên và bật máy sưởi. Tình thực lỗ mũi của tôi bị tra tấn đến mức cùng cực, nhưng tôi không muốn làm nàng phật lòng chỉ vì một chuyện có thể nói là cỏn con. Trước khi cưới, tôi đã thề rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi phải là tuyệt hảo nhất, hoàn thiện nhất trên đời này : không cãi cọ, xích mích; không nặng lời với nhau; không xúc phạm lẫn nhau; không nước mắt... Nói chung là mọi thứ đều tuyệt vời. Vợ tôi cũng đồng ý như vậy.

Nhưng giờ... liệu tôi có dám vứt bỏ lời cam kết cũ để trung thực nói lên những ý nghĩ và cảm nhận của mình ? Nếu ngày nào nàng cũng xức đẫm thứ dầu thơm quái ác ấy khiến tôi hết chịu nổi rồi ! Cố lấy giọng ngọt ngào và nhẹ nhàng nhất tôi khẽ nói : "Em yêu, anh thấy mùi nước hoa này giống mùi thuốc trừ gián".

Một sự im lặng khủng khiếp, hệt như sự im lặng đã từng bao trùm lên toàn nước Mỹ sau khi Tổng thống Roosevelt thông báo người Nhật tấn công Trân Châu Cảng ! Không đủ can đảm nhìn mặt nàng, tôi ngóng về phía trước, lắng tai nghe nhịp bánh xe lửa gõ đều đều trên đường sắt. Chúng tôi đi tiếp. Khẽ liếc mắt về phía nàng, tôi thấy môi trên của nàng cong lên, run rẩy. Sau một hồi im lặng, nàng lẩm bẩm : "Thôi được. Em sẽ không dùng nó nữa". Bất cứ người nào có vợ đều đoán được phần còn lại của câu chuyện. Dĩ nhiên, bữa ăn tối thịnh soạn mắc kẹt ở cổ họng. Hỉ nộ ái ố cả, nào là hờn dỗi, nào là nước mắt... Rồi như thường lệ, thế nào cũng phải có câu : "Lỗi tại anh mà, em yêu". Sau đó chúng tôi dàn hòa và hứa hẹn sẽ không làm nhau buồn.

Năm tháng trôi qua, câu chuyện tôi vừa kể đã trở thành một phần trong "kho tàng" của gia đình chúng tôi vốn đầy những chuyện, mà sau khi chúng đã đi qua ai cũng bảo là "ngốc nghếch và trẻ con". Thế nhưng, tôi lại cho rằng cuộc sống hôn nhân của chúng tôi bắt đầu từ đó. Nhờ nó, chúng tôi trưởng thành một bước. Nhờ nó, chúng tôi khám phá ra rằng hôn nhân là sự thống nhất giữa hai cuộc đời. Chúng tôi hiểu ra rằng phải từ bỏ ảo tưởng về một hạnh phúc trơn tru, phẳng lặng. Chúng tôi đã đi bước đầu tiên dẫn tới bài học quan trọng nhất, mà không ai trong chúng ta có thể bỏ qua : Hôn nhân là sự thoát xác tái sinh của mối quan hệ giữa hai người yêu nhau.

Còn thứ nước hoa kia ? Tôi đã thử đem nó xịt lũ gián và kỳ lạ thay, kết quả rất... công hiệu ! Có lẽ lúc vội vàng, nàng đã nhầm lẫn.

keyboard_arrow_up