Tro bụi có biết nguôi ngoai?

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Tro bụi có biết nguôi ngoai?)

Tro bụi có biết nguôi ngoai?

Nhưng vì người khác không phải là em, nên họ không trải qua cảm giác hụt hẫng thế nào khi hằng ngày vẫn nói chuyện với 1 người, vẫn chạm vào 1 người, rồi đột nhiên người đó thành tro bụi.

Người khác cũng không thể hiểu được cảm giác day dứt thế nào khi câu xin lỗi chưa kịp nói, những sai sót chưa kịp sửa chữa...

***

1. Anh có biết điều gì khiến em rùng mình ngay cả khi trời nắng nóng không?

Là khi em nhớ về buổi sáng ngày 7/7 của vài năm trước. Buổi sáng đó, anh thành tro bụi, vĩnh viễn.

Buổi sáng đó trời mưa nhỏ nhỏ.

Em, sau mấy ngày không ăn, không ngủ, bơ phờ đến tận cùng.

Em kiên quyết không đi vào nơi đang diễn ra nghi lễ hỏa táng anh.

Em cứ đứng trơ trọi dưới mưa, mặc cho người quen bạn bè người thân của anh đến năn nỉ em đi vào mái hiên đứng, đừng để mưa ngấm vào người mà bệnh.



Em sợ phải nhìn thấy anh tan vào hư vô nhanh như vậy.

Hôm đó, em đơn độc và đau đớn biết chừng nào.

Có bác kia cầm dù đến che mưa cho em. Chắc bác sợ em gục ngã. Em chỉ thấy mình run rẩy.

2. Người ta nói không nên níu kéo những gì đã thành tro bụi. Em có níu kéo đâu. Em hiểu quy luật của sinh lão bệnh tử mà.

Em nhớ đã từng động viên anh bằng 1 trò rất trẻ nít, em mượn cái vòng tràng hạt anh đang đeo ở tay, có 10 hạt, rồi em lẩm nhẩm đếm "sinh-lão-bệnh-tử-sinh-lão-bệnh-tử-sinh-lão" và em reo lên với anh, thấy chưa, anh chỉ có già đi thôi chứ không sao đâu.

Rốt cuộc, anh vẫn mất vì một căn bệnh quái gở từ trên trời rơi xuống.

Nhưng em không mất niềm tin vào Đấng Bề Trên, vì em nghĩ, chuyện gì xảy ra trong đời, chắc cũng có lý do của nó. Thôi, em đành nghĩ vậy, để lòng em thanh thản. Cũng tốt mà.

3. Em băng qua mất mát bằng cách lãng quên. Có thể người khác sẽ nghĩ em hèn nhát khi phải vật vã tìm cách lãng quên những gì đã qua.

Nhưng vì người khác không phải là em, nên họ không trải qua cảm giác hụt hẫng thế nào khi hằng ngày vẫn nói chuyện với 1 người, vẫn chạm vào 1 người, rồi đột nhiên người đó thành tro bụi.

Người khác cũng không thể hiểu được cảm giác day dứt thế nào khi câu xin lỗi chưa kịp nói, những sai sót chưa kịp sửa chữa.

...

4. Hôm nay Thứ 4 Lễ Tro.

Em không rõ cảm giác mất mát có gam màu gì?

Nhưng hình như nguôi ngoai có gam màu trong trẻo.



Samsara

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tiếng guitar quân khu

Cô bước đến ôm anh thật chặt trước khi rời xa, cô tin rằng anh và cô sẽ rồi sẽ gặp lại nhau. Trong lòng vẫn giữ niềm tin rằng tình yêu của cô và anh tuy mới chớm nở nhưng sẽ mãi không tàn... *** Đêm khuya, ánh trăng dường như chiếu rải rác khắp khu rừng bắc tây nguyên. Nhưng ...

Xem tiếp
Phía đợi chờ

Hải mở hộp thư đi xem lại, nội dung tin cụt lủn. 'Phiên ơi, chân em lạnh như xác chết, không có ai ủ ấm, ở đây không có vòng tay của anh khỏa hơi ấm cho em ấm áp ấm áp. Em nhớ anh quá.' Mỗi khi nhắn một tin dài, nói đôi ba điều giống nhau là lúc Hải đang rất cô đơn. Cô đơn đến ...

Xem tiếp
Chuyện tình trên đỉnh núi

Có một loài hoa đã từng tồn tại, đang tồn tại hay chẳng bao giờ tồn tại. Chưa ai dám chắc được, kể cả già làng. Nhưng câu chuyện về nó thì luôn được kể, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm nơi bản làng Lammy. Trong những bữa ăn gia đình, ông kể cho cháu nghe. Trong những buổi họp ...

Xem tiếp
Câu chuyện chị em

Chuyện về ba người phụ nữ. Chị – 25 tuổi. Mạnh mẽ như một người đàn ông. Mẹ chị – 45 tuổi. Mạnh mẽ hơn cả đàn bà. Em – 20 tuổi. Người trưởng thành khôn ngoan. Mẹ yêu chị nhiều. Chị yêu mẹ, chị thương em. Em thương chị. Em yêu Thụy. Thụy – thương em. Và yêu người ...

Xem tiếp
Gió, mưa, em và yêu...

Có ai trách Nhỏ đâu, Nhỏ chỉ xem hắn là bạn thôi – chí ít là vậy. Còn hắn mang một thứ tình yêu đơn giản đến đơn độc – tình yêu đơn phương. Như thế có phải là sai cho cả hai?  *** 1. Gió Gió nhẹ nhàng đung đưa qua lại làm chuông gió khẽ phát ...

Xem tiếp
Biến mất ở Thư Viên

Tôi day qua úp mặt vào vào bụng Hảo, nghe ruột chị cồn lên trong đó, để giấu mấy giọt nước mắt ủy mị của thằng con trai mới lớn, vì ý nghĩ Hảo không thèm dòm ngó, đếm xỉa gì tôi. *** Lúc đó Sinh đứng chỗ kệ sách văn học, người Sinh cao nên Hảo vẫn nhìn rất rõ mấy cục xương bén ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top