-

Truyện Ngắn Tản Mạn

SỰ VÔ CẢM TRONG CUỘC SỐNG HIỆN ĐẠI

Vô cảm chính là sự trơ lì cảm xúc, dửng dưng, thờ ơ, 'máu lạnh' với những hiện tượng đời sống xung quanh, chỉ quan tâm đến quyền lợi của bản thân. Ra đường gặp cái đẹp không mảy may rung động; gặp cái tốt không ủng hộ; thấy cái xấu, cái ác không dám lên án, không dám chống ...

Xem tiếp

Nhìn Người, Mà Nhớ Chuyện Ta

Cả tháng nay, ngày nào cũng thế. Đúng 17 giờ 00 chiều, khi bước ra khỏi cổng là tôi cũng đều thấy cô Ysin ngồi bẹp dưới nền gạch như ăn vạ trước cửa chánh của Tổng Cục Địa Chất để chờ anh chàng Qian. Bỗng dưng tôi nhớ lại cách đây bốn mươi năm hoàn cảnh tôi cũng thế. Nhưng tôi và ...

Xem tiếp

Thú câu cua mùa hạ

Thế mà đã hai mươi năm trôi qua, khi đó hai tôi còn bé tẹo. Ngày hè nắng nóng, nằm trong nhà không ngủ được, ba bố con lại rủ nhau đi câu cua. *** Hai đứa con tôi cũng rất thích được đi như thế vừa thoải mái nô nghịch nơi bờ khe thoáng đãng, lại còn được cảm nhận cái thú bắt ...

Xem tiếp

Đổi Chai

Nó đang ngồi trên thềm ba nhà, tay cầm hai bịch kẹo, miệng nhai lia lịa, không thèm nhìn ai. Mẹ nó đi lễ nhà thờ về đến, thấy nó đang bận rộn với bịch kẹo. Hỏi ? -Marc ! Kẹo ở đâu mầy ăn và có cả hai bịch thế? -Con vừa mua ở Kios (Quán cóc) gần bên. -Tiền đâu mầy ...

Xem tiếp

Nơi Bến Sông Xưa

Còn độ khoảng hơn ba chục mét nữa là đò sẽ đến bờ. Trên bến lố nhố năm ba nàng con gái, tiếng lanh lảnh, giơ tay phất phất như chào đón và cất tiếng “Anh Điền em nè “. Tôi đoán chắc là giọng con Thủy chớ không còn ai vô đây và vẫy tay chào lại. Thật đúng. Vừa đến bến, ...

Xem tiếp

Chuyện Chiếc Cầu Đã Gãy

Nguyên một tuần nay, ngày nào hắn cũng từ trên triền đồi chạy xuống đầu cầu, nhìn qua bên kia con suối lớn, khóc và bảo: Thế là mình lại dốt nữa rồi. Rồi quây lưng chạy một mạch về nhà, trông rất là tội nghiệp. Sau ba mươi năm giải phóng, cái buôn nơi hắn ở được nhà ...

Xem tiếp

Trứng Mà Sao Hơn Vịt

Trên đường từ Siêu thị về nhà, hắn tấp vào quán rượu quen mua một chai rượu mạnh Napoleon. Gương mặt còn đang giận dữ, tay run run cầm tờ giấy bị đuổi việc, miệng lầm bầm: Té ra con quỷ cái chủ Siêu thi Việt Nam nầy cũng khá thâm độc nhỉ. Hắn là một người Việt gốc Hoa ...

Xem tiếp

BỨC THƯ CÓ MỘT KHÔNG HAI GỬI LẠI NGƯỜI ĐANG SỐNG - Bài hay nhân Ngày Thương Binh-Liệt sỹ

Nước mắt tôi đã rơi khi đọc những dòng chữ cuối cùng trong đời của 3 người lính. Nếu như người Mỹ đọc được bức thư này, họ sẽ lý giải được rằng tại sao họ bị thất bại trên chiến truờng VN. Bức thư này đã được tạp chí 'Nghệ thuật quân sự Việt Nam' và báo 'Tiền Phong' đăng năm ...

Xem tiếp

Đêm Miên Man

(Hay Xem Như Là Của Ta) Sau đêm miên man. Sáng thức dậy, Casar đã chuẩn bị cho nàng một mâm nhỏ ăn sáng và bình Cà-phê sẵn, rồi vào phòng nằm nghỉ tiếp. Vừa ăn sáng, vừa uống Cà-phê , nàng bảo thầm: Mình có ác với ông ta không thế? Đã như vậy, mà ông ta vẫn lo cho mình ...

Xem tiếp

Xực Cháo Lậu

Mặt trời gần đứng bóng. Mụ sẩm Muối mặt đỏ, hầm hầm, đi tới, đi lui tức giận. Cái lão Bành nầy chỉ có đi xực bát cháo lậu, dẫm ly Cà- Phê thôi, mà từ lầu sáng lến giờ vẫn chưa thấy về. Vậy là một thúng giò cháo quẩy và mấy thùng cải chua của ngộ chắc phải tự xực hết quá, trưa ...

Xem tiếp

Căn Nhà Cuối Bãi

Gần hai năm nay, khi ông bà Robert đột ngột qua đời, căn nhà bổng nhiên bị bỏ hoang, trống vắng, cây lác mọc um tùm, không lối vào. Thật là hoang uổng. Ông bà Robert là một thương gia giàu có, trước đây mười năm, khi chuẩn bị về nghỉ hưu, ông bà đã chọn mua miếng đất ...

Xem tiếp

Người Tình Trong Ngắn Ngủi

Sau đêm ân ái, nàng chợt nghĩ ra mình không thể tiếp tục với Dieter được nữa, phải chấm dứt ngay là biện pháp tốt nhất. Bởi, chàng đã có cô con gái riêng cùng Ela. Dù quyết định hơi sớm và có vẻ ích kỹ, nhưng sẽ tránh được những phiền phức về sau. Giữa khuya, đêm dạ hội ...

Xem tiếp

Tết ở Sài Gòn

Đáp chuyến bay xuống sân bay Tân Sơn Nhất đúng 11g10 phút ngày mồng 2 Tết. *** Khác với ngày thường, sân bay ngày Tết vắng người đưa tiễn. Mặc dù đã biết trước nhưng tôi vẫn cứ ngạc nhiên bởi sự khác lạ giữa cái ồn ào, xô bồ, hối hả...của ngày thường với cái vắng vẻ, yên ắng, ...

Xem tiếp

Người Ăn Mày Tiến Bộ

Trước tháng tư năm 1975. Không phải riêng tôi, mọi người ai cũng thế. Nếu có dịp đi từ lục tỉnh lên Sài gòn- Chợ lớn và ngược lại đều cũng phải đi ngang qua cầu Bến lức. Chắc hẳn vẫn còn trong tâm trí hình ảnh, tiếng hát, tiếng đàn của cha con người hát dạo ven đường. ...

Xem tiếp

Tạm biệt tháng 6

Những ngày đầu tháng 7, bằng lăng phai màu, từng cánh phượng hồng nghiêng mình chuyển sắc, rực đỏ cả bầu trời. Lâu rồi không có thời gian, hay nói đúng hơn là không dành thời gian để viết cái gì đó. Nhấp chuột vào những thứ quen thuộc từ rất lâu không viết, thấy cảm xúc mắc ...

Xem tiếp

top