-

Truyện Ngắn Tản Mạn

Sponsored links:

Có rất nhiều người cứ chạm mãi vào vết thương của chính mình, không thể nào bước tiếp. Sẹo mới, sẹo cũ, vết thương vốn chỉ là chuyện đã qua, tại sao cứ mãi ôm lấy rồi đau đớn? Tự mình làm đau mình, cuối cùng cũng không thể vượt qua, là bởi vì sao? Tôi có thể yêu mãi một người, ...

Xem tiếp

Bây giờ chợ khác xưa lắm rồi. Những quán lá được xây dựng khang trang. Mặt bằng chợ không còn bằng đất bẩn thỉu, ướt nhẹp mà được đổ lớp bê tông sạch sẽ. Phương tiện đi lại mua bán cũng không còn là quanh gánh, xe thồ, xe đạp nữa mà thay vào đó là xe máy, xe ba gác, ô tô...Chợ ...

Xem tiếp

Cafe có ngọt có đắng, tùy theo cách chúng ta nghĩ nó như thế nào 'Mỗi người phụ nữ đều có tiêu chuẩn đối với người trong mộng của mình, người thích đẹp trai, người ham tài giỏi, người thích địa vị, kẻ mê tiền bạc, cũng có người chỉ cần người đàn ông một lòng một dạ yêu thương ...

Xem tiếp

Ai đó bảo rằng, trong tình yêu không ai biết trước được điều gì. Cứ yêu là yêu thôi, còn cưới lại là một chuyện khác. Tôi biết nhiều bạn khi yêu chẳng hề ngại ngần cho nhau bất cứ điều gì, cũng chẳng đặt nặng chuyện cưới xin. Việc “mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ” nghe sao thật ...

Xem tiếp

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình ngẩn ngơ nhớ, ngẩn ngơ thương thành phố cao nguyên tí hon mà đong đầy xúc cảm. Đà Lạt có riêng gì Đà Lạt mà tâm hôn bảng lảng nhớ thương? *** Mình đến Đà Lạt một ngày cuối xuân, khi những cánh mai anh ...

Xem tiếp

Người bạn bình thường không bao giờ trông thấy bạn khóc. Người bạn thực sự nghiêng bờ vai để thấm ướt những giọt nước mắt của bạn. Người bạn bình thường không biết tên bố mẹ bạn. Người bạn thực sự có lưu số của bố mẹ bạn trong sổ điện thoại. Người bạn bình thường mang ...

Xem tiếp

'Hầu hết mọi người là người khác, những suy nghĩ của họ là ý kiến của người khác, cuộc sống của họ là sự bắt chước, cảm xúc của họ là một câu trích dẫn' – ~Oscar Wilde~ *** Khi đọc truyện Gatsby vĩ đại của Scott Fitzgerald, tôi vô cùng thích thú với đoạn mở đầu: 'Hồi tôi còn ...

Xem tiếp

Mong là thư này sẽ đến được với các thể loại đàn ông của làng tôi trong một ngày gần nhất! *** Kính gửi các thể loại đàn ông hay nhậu, Tôi tên là Tèo, tôi vốn được sinh ra ở một vùng thôn quê thật là yên bình, yên bình đến mức mà chỉ cần nghe một tiếng ZÔ là tôi cảm thấy hết ...

Xem tiếp

Bên kia những ký ức sang mùa, tôi tỉnh dậy, nhận ra mới thấy mình chênh vênh...   *** 1. Những cuộc tình quá vãng Tôi đã không ít lần ngã vào những cuộc trốn tìm mảnh khảnh, chỉ để chắc chắn rằng những cám cảnh sẽ không thôi dày vò bởi những cuộc tình trật nhịp. Trong những ...

Xem tiếp

Nói là sông chứ thực ra nó chỉ là dòng suối nhỏ với tên gọi là suối Đu. Suối Đu chảy quanh theo rìa phía Tây làng tôi. Người xưa đã dùng nó để phân chia ranh giới các làng hai bên bờ. Dòng suối uốn lượn ven làng tạo nên những doi bãi cho dân làng trồng cấy quanh năm, bốn mùa ngô ...

Xem tiếp

Vậy là Dịu dàng đã ra đi. Thật lòng, xin lỗi, Dịu dàng à. Vì chúng ta đã gặp nhau, đến với nhau quá trễ. Để rồi khi Dịu dàng ra đi, ta thấy quanh mình trống hoác. Thiếu vắng, nuối tiếc và hơn cả đớn đau. Ta nhiều lần nghĩ mình đã không còn có thể nhìn màu trời xanh, nhìn màu ...

Xem tiếp

Cuộc đời của mỗi người là một chuyến lữ hành, ai đó nói như vậy thì chắc là như vậy rồi. Đi qua nhau, ngoái lại, cười, xã giao vài ba câu rồi lại đi. *** Có khi may mắn, người ta gọi là có duyên, gặp lại, ngạc nhiên và thích thú vì còn gặp lại lần nữa, lại hỏi thăm vài câu xã ...

Xem tiếp

Tôi còn nhớ rất rõ, đó là vào một buổi tối muộn ở khu học giáo dục quốc phòng. Chúng tôi đã lén đem bia vào và cùng nhau uống rất say. Nghĩ lại thì thật muốn tìm một lỗ chui vào, lúc men đã ngấm, chúng tôi bỗng dưng bật khóc, ban đầu chỉ là vài giọt nước mắt rơi vội, sau cùng cả ...

Xem tiếp

Ai đó đã từng nói: 'Đau – tự nhiên sẽ buông'. Có lẽ đúng là vậy. Nhưng buông tay, rồi sao nữa? Buông tay rồi sẽ kết thúc được một nỗi đau hay sẽ khiến cho những cơn đau khác cùng kéo về? Có biết bao người chờ đợi những cơn đau để buông tay rồi lại tiếc nuối? Và có bao nhiêu người ...

Xem tiếp

Ngay đêm đi lễ chùa về hơn một giờ sáng, mệt. Lẽ ra Tân phải đi ngủ vội. Nhưng chàng cứ ngồi và thức trắng cho đến sáng. Bên ly Cà phê và điếu thuốc chàng suy nghĩ mãi và tự hỏi? Không lẽ mình yêu Vân rồi sao ta. Dường như là như vậy. Bấy lâu nay chàng cứng rắn, tự khắc khe ...

Xem tiếp
Advertisements

top