Tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào)

Tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào

(Truyenhaymoingay) Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn mặt mũi nào để có thể tiếp tục nhìn cậu ấy nữa. Tôi sợ phải đến trường quá. 5h sáng rồi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi, tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào?

***

Tôi gõ những dòng này khi tâm trạng đang thật tệ, nước mắt chực trào ra nhưng lý trí không cho phép thế. Đức tin của tôi, thứ tôi xây dựng và gìn giữ giờ đã sụp đổ hoàn toàn. Không phải lần đầu tiên tôi khóc vì một vài lý do ngớ ngẩn.

 

Cái cảm giác mình bị chi phối quá nhiều vì một "mình" khác thật khó chịu. Tôi thấy đau, vết đau mềm nhưng mà sâu chát chúa. Tôi cần thứ yêu thương nhẹ thôi nhưng đủ dài. Yêu thương tôi có, lại đứt ngắn, khiến tôi loạng choạng đâm vào góc tối, thấy đơn độc vô cùng. Giữa đám đông, tôi co mình như một con mèo, cố vẽ cho mình một nụ cười và tự nhủ bản thân: "mình ổn."

Tôi chẳng biết tôi thích bạn từ bao giờ, rồi cứ từ cảm giác thích đó nhân dần lên thành thứ tình cảm khác to lớn và mạnh mẽ hơn. Tôi bắt đầu đi theo bạn, thuộc làu thời gian biểu của bạn, rồi vô tình tôi trở thành một cái bóng của bạn lúc nào không hay.

Nhiều lúc chợt tỉnh, tôi lại dằn vặt mình tại sao cứ phải lẽo đẽo đi theo bạn như thế chứ. Tôi là con gái sao không có tí tự trọng nào hết chứ. Nhưng kệ, tôi cứ làm thế, tiếp tục sẽ như vậy vì sợ chỉ buông lơi là bạn biến đâu mất và tôi sẽ lại nhọc công tìm kiếm.

Rồi cái ngày ấy cũng đến, khi tôi nhận được tin nhắn của bạn hẹn nói chuyện trên Fb sau giờ học. Chẳng hiểu sao tôi cảm giác có gì đó lạ lắm: không phải là vui mà là lo lắng, rất lo lắng và sợ hãi. Đến giờ hẹn, tôi mở FB lên, cậu ấy pm tôi ngay tắp lự. Chẳng đợi tôi nói tiếng nào, cậu ấy đã viết rất nhiều về sự phiền phức mà tôi đã gây lại cho cậu ấy. Rằng là tôi không có tự trọng hay sao mà cứ bám theo cậu ấy, rằng là tôi là thể loại người gì vậy, rằng là...

Rất tồi tệ, tôi khóc và gập màn hình lap lại. Tôi không muốn đọc thêm, cũng không muốn để mình phải thấy những điều đau lòng đó nữa.

Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn mặt mũi nào để có thể tiếp tục nhìn cậu ấy nữa. Tôi sợ phải đến trường quá. 5h sáng rồi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi, tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào?



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Gởi anh, chàng ghita có đôi mắt biết cười

Em cô gái tuổi 22 căng tràn sức sống, hồn nhiên và vui vẻ. Em cô gái từng này tuổi đầu chưa biết nhớ ai là gì? Cảm giác nắm tay người mình yêu ra sao? Hay mối tình đầu có vị như thế nào, đắng thơm của vị cà phê hay ngọt ngào như cái kẹo mút. Ấy thể mà em vẫn không thấy chút buồn ...

Xem tiếp
Đã một năm trôi qua

Lạc lõng giữa phố đông người cố kiếm tìm một tình yêu đã đánh rơi, tìm nơi đâu để em lại thấy anh, gương mặt, nụ cười, ánh mắt, tiếng nói thân quen ấy, tìm đâu để em thấy một người luôn yêu em cố gắng vì em tất cả? Một năm qua cứ ngỡ em đã quên anh nhưng thật sự lại không phải ...

Xem tiếp
Người đàn bà của cuộc đời tôi

Khi sinh ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là 'người ấy'. Những vui buồn trong đời 'người ấy' chia sẻ cùng tôi. Khi tôi ốm, người ấy đau, khi tôi buồn, người ấy xót. Khi tôi vui, người ấy hạnh phúc, khi tôi thành công, người ấy sung sướng. Khi tôi vấp ngã, bàn tay người ấy luôn ...

Xem tiếp
Mùa bằng lăng và em

(Truyenhaymoingay) Chưa bao giờ em từng nghĩ màu hoa bằng lăng lại có ý nghĩa với em như vậy, quên anh, yêu anh, chia tay anh đều gắn với những bông bằng lăng . *** Những ngày đầu của năm nhất đại học em còn vô tư nhí nhảnh vô cùng, nhìn cuộc đời bằng con mắt đầy mơ mộng. Em ...

Xem tiếp
Đời này tôi còn dám lấy ai?

(Truyenhaymoingay) Chừng 3 hôm trước, tôi nghe trên thành phố điện về báo tin nhà trai huỷ hôn với tôi. Hàng xóm kéo đến chật nhà hóng chuyện, vài ba cái chặc lưỡi nghe bộ cảm thông lắm. Nực cười, tưởng được đổi đời ai ngờ bị người ta phũ. Bố tôi tức giận điện ngay lên cho mẹ ...

Xem tiếp
Tất cả chỉ còn lại giả dối

(Truyenhaymoingay) Hôm qua tôi vừa khóc vừa thu dọn đồ của bạn. Cũng may bạn đến đây với 1 vali đồ, giờ bạn ra đi cũng thế thôi, tôi đã quyết định không cho phép bạn làm tổn thương đến cuộc sống của tôi thêm nữa. Có vẻ bạn bàng hoàng, cũng tại tôi đuổi bạn đi vội quá. Tôi đóng ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top