Tôi là người không lương

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Tôi là người không lương)

Tôi là người không lương

(Truyenhaymoingay) Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất cả gánh nặng đều ở trên vai con trai bà. Tôi không trách mẹ, tôi chỉ thấy đau lòng.

***



Lớn lên trong một gia đình thuần nông nghèo khó, tôi luôn mơ ước đến một ngày nào đó mình có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn "ăn sớm lo mai" kéo dài suốt cuộc đời ba mẹ mình. Để làm được điều đó, tôi đã cắm đầu cắm cổ vào học. Tôi học mọi lúc mọi nơi có thể. Học khi đang cắt cỏ, học khi chăn bò trên đồng, học khi đi đánh lưới trên sông, học khi ngồi ru em bên bếp,...Ba mẹ tôi chừng hiểu được điều đó nên sớm hôm quần quật tiết kiệm từng cắt, từng đồng nuôi con ăn học.

Ngày tôi ra trường, ba mẹ tôi mừng lắm, hãnh diện nữa. Trong tôi lúc đó căng phồng bao ước mơ. Tôi lao vào cuộc sống với tất cả những vất vả, ước mơ, lo toan dồn nén bấy lâu. Công việc dù không mấy thuận tiện, nhưng tôi vẫn có thể tự nuôi mình trong bữa đủ bữa thiếu.

 

Cho đến một ngày, tôi chợt nhận ra, tôi yêu anh hơn tất cả mọi thứ quanh mình và cả bản thân mình nữa. Tôi về làm vợ anh với điều kiện không thể đeo đuổi cái nghề vác máy ảnh đi long nhong suốt đời được. Tôi chấp nhận miễn sao được ở bên anh là đủ. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ có thế, mà có lẽ nếu thời gian quay ngược lại tôi vẫn sẽ quyết định như thế. Tôi sinh con, nuôi dạy con. Đó là tất cả những việc tôi phải làm và đã làm.



Có lẽ anh rất yêu tôi, anh không hề phàn nàn về việc tôi không có lương. Anh luôn động viên tôi "Một người đi làm kiếm tiền thì phải có một người ở nhà lo cho gia đình chứ. Em lo nuôi con, lo phải không, đối nội, đối ngoại cũng không kém phần quan trọng. Em mà ra ngoài kiếm tiền thì ai lo việc đó."

Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất cả gánh nặng đều ở trên vai con trai bà. Tôi không trách mẹ, tôi chỉ thấy đau lòng.

Để giải quyết vấn đề, tôi quyết tâm đi học lên cao học với mong muốn tìm được một chân giáo viên trong ngôi trường nào đó. Hai năm cao học kết thúc chóng vánh. Tôi ra trường với tấm bằng thạc sỹ bằng tất cả mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng. Tấm bằng mà cả tôi và anh đổi bằng bao đêm thức trắng, bao ngày nhịn ăn, nhịn mặc, bao ngày tất bật chạy đi chạy về nuôi con, kiếm sống. Tấm bằng mà tôi tự hào rằng tôi đã học thật, thi thật, điểm thật và kết quả cũng thật tốt.

Nhưng tôi đã được gì sau tất cả những cố gắng đó. Không ai nhìn vào tấm bằng của tôi cả. Không một nhà tuyển dụng, một cơ quan nào thấy được rằng tấm bằng đó giá trị biết bao, một tấm bằng thật sau bao cố gắng thật. Câu trả lời mà tôi thường nhận được nhất là "Ai giới thiệu bạn đến đây?". Ai giới thiệu cần thiết vậy sao, tôi đủ năng lực để biết được mà đến, vậy thôi.

Tôi vẫn là người không lương.

Tôi không thể oán trách ai, hay điều gì cả. Tôi chỉ muốn nói rằng "Em xin lỗi anh vì em vẫn là người không lương. Em đã không thể san sẻ gánh nặng cùng anh. Xin lỗi anh."





Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

Có Thể Bạn Quan Tâm:





Xem Nhiều

Xin lỗi! Em đã quên anh lâu rồi

(Truyenhaymoingay) Đôi lần, ghé phòng anh chơi rồi đột ngột người con gái ấy đến...tôi ngốc nghếch nấp sau cánh cửa tủ nhìn họ yêu thương. Tim tôi như quặn lại, đau lòng lắm, nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu anh dành cho tôi vẫn tồn tại... *** Đến giờ phút này đây, khi ai đó hỏi ...

Xem tiếp
Gửi đi một tin nhắn

Này cậu, Cậu còn ở trên Hà Nội chứ? Mình bất chợt nhắn tin cho cậu ấy – một người bạn quen biết vu vơ, chẳng mấy khi trò chuyện với nhau. Suốt chuyến xe buýt trở về phòng, mình cứ dựa vào cửa kính xe rồi vu vơ lặp lại câu hỏi đó. Cậu ở trên Hà Nội chứ? Nếu có thể, cậu có thể ...

Xem tiếp
Mùa bằng lăng và em

(Truyenhaymoingay) Chưa bao giờ em từng nghĩ màu hoa bằng lăng lại có ý nghĩa với em như vậy, quên anh, yêu anh, chia tay anh đều gắn với những bông bằng lăng . *** Những ngày đầu của năm nhất đại học em còn vô tư nhí nhảnh vô cùng, nhìn cuộc đời bằng con mắt đầy mơ mộng. Em ...

Xem tiếp
Cậu trai cùng lớp

'Gái già, gái hư' thứ mà tôi thấy được ở chính mình. Và chính tôi gần như đã nghĩ mình là cái đứa trai lì với cảm xúc, nghĩ mình rồi sẽ chẳng thể yêu thêm một ai khác. Rồi ngày ấy đến, thoảng qua nhẹ nhàng như những dòng cảm xúc vu vơ trong trái tim đang thoi thóp, đau quặn từng ...

Xem tiếp
Nhớ...để sống

Đôi khi, ngồi ngẩn ngơ , suy nghĩ vu vơ về bao điều đã qua mà lòng tự hỏi, lạ quá, sao mình có thể có những giây phút...ngớ ngẩn như thế nhỉ. *** Bản thân là một con người như bao người khác, vậy mà lại hứng lên tự đặt cho mình cái tên óc heo điên rồ để hợp với cái tên đầu lợn ...

Xem tiếp
Tìm lại cuộc sống

Điều gì đến rồi cũng sẽ đến, điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra. Đó là tôi bị mắc một bệnh khó chữa-bệnh ung thư dạ dày. Tôi vẫn chưa khỏi bàng hoàng trước các kết luận của bác sĩ về tình trạng bệnh tình của tôi, mặc dù tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Tôi chợt nghĩ nếu mình ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top