TIỆC ĐỜI VUI MẤY RỒI CŨNG TÀN, ĐỊA NGỤC HAY CỰC LẠC LÀ HAI LỰA CHỌN

(Truyện Hay Mỗi Ngày - TIỆC ĐỜI VUI MẤY RỒI CŨNG TÀN, ĐỊA NGỤC HAY CỰC LẠC LÀ HAI LỰA CHỌN)

TIỆC ĐỜI VUI MẤY RỒI CŨNG TÀN, ĐỊA NGỤC HAY CỰC LẠC LÀ HAI LỰA CHỌN

Con người vốn đã được định nằm trong vòng tròn của sinh, lão, bệnh tử và luân hồi, cho dù trong kiếp trần có hưởng phú quý giàu sang đến mấy rồi cũng không thể nào trường thọ, đó đã là quy luật tự nhiên.

Có câu “kiếp người ngắn ngủi chẳng tày gang”, ý muốn so sánh với thời gian vô tận của vũ trụ. Con người giỏi lắm sống thọ trăm tuổi, còn cổ xưa có câu “nhân sinh thất thập cổ lai hy”, ám chỉ giới hạn tuổi thọ quá ngắn ngủi của kiếp người.



Cho dù khi làm người, sinh ra trong nhung lụa được phụ mẫu nâng niu chiều chuộng đến mấy, lớn lên thành danh và hưởng phú quý giàu sang tiệc tùng linh đình, con người vẫn không thể hưởng thụ những thứ xa hoa đó mãi được.

Vào triều nhà Minh có một phú hộ họ Điềm giàu sang, tiền tiêu mãi không hết, con cái đều đỗ đạt thành danh. Gia quyến nhìn từ ngoài vào khiến ai cũng phải ghen tỵ về độ giàu sang và hạnh phúc của họ. Ngay cả gia nhân trong phủ cũng ăn sung mặc sướng, ngày ngày đãi tiệc dập dìu quan lại, khách sang ghé thăm chúc tụng. Dân trong trấn ai cũng ngưỡng mộ họ Điềm.

Một ngày nọ sau khi tiệc tàn, khách khứa dần vãn, họ Điềm thư thái ngồi ngắm cảnh trong vườn hoa thơm ngát mà thấy vô cùng mãn nguyện với những lời ca tụng của khách và sự giàu sang của mình. Cứ thế họ Điềm đi vào giấc ngủ giữa ngày. Đang mơ mơ tỉnh tỉnh bỗng nhiên cảm thấy cơn đau thắt ở ngực, muốn mở miệng kêu gia nhân mà không thể nào, mặc dù người hầu kẻ hạ vẫn đang đứng sau lưng quạt phe phẩy nhưng đa phần cũng lim dim mắt theo làn gió và khung cảnh hữu tình. Cảm thấy cực kỳ khó chịu, họ Điềm cứ thế lim dần và cảm thấy như mình đang bị hút vào một chiếc hố sâu vô tận, cứ thế trôi mình theo đó, tay có nỗ lực với để thoát lên cũng chả được.

Rồi chiếc hố đó cũng có đáy. Họ Điềm thấy mình rớt xuống một nơi tối tăm âm u cứ như địa ngục vậy. Xung quanh có nhiều bóng người vật vờ đi lại như cô hồn, hỏi không ai nói, hét to cũng chẳng thấy ai phản hồi. Họ Điềm lang thang quanh quẩn một hồi thấy mệt mỏi và hoang mang, không rõ mình đang ở nơi đâu. May thay có một người dáng vẻ khác hẳn với những bóng hình lờ vờ kia tới gần, họ Điềm vội tiếp cận và hỏi thăm mình đang ở nơi đâu. Người kia mỉm cười và nói rằng, “các hạ đang ở địa ngục, chả nhẽ không hay?”. Họ Điềm giật mình kinh hãi, “sao tôi lại ở địa ngục thế này? Rõ ràng tôi vừa tổ chức yến tiệc long trọng đãi khách rồi ngồi thưởng hoa trong vườn phủ, làm sao có thể sớm tới địa ngục chứ?”. Người kia lắc đầu nói: “Các hạ không biết rằng số kiếp con người có hạn? Có thể vài giây trước còn đang cười nói vài giây sau đã không còn trên dương thế hay sao? Các hạ có giàu sang đến mấy ở cõi trần thì xuống đây cũng chỉ như những cô hồn kia thôi”.

Họ Điềm nghe vậy vừa bất ngờ vừa buồn bã, luyến tiếc cuộc sống vinh hoa phú quý và nhớ nhung người thân da diết. “Sao tôi khổ thế này nhỉ? Tôi đang sung sướng là thế, làm sao để thoát khổ đây? Tôi còn bao của cải trong rương, còn bao khách khứa chúc tụng, còn muốn chứng kiến con cái thành đạt, báo đáp công ơn...”, họ Điềm thổn thức.

Người kia khi ấy mỉm cười: “Sinh tử đã là quy luật bắt buộc đối với bất kỳ sinh mệnh nào, con người cho dù là hoàng đế tới thường dân tới số đều phải xuống đây bỏ lại mọi của cải tiền bạc. Ai cũng khổ cả dù bề ngoài tưởng sướng. Chỉ còn 1 cách có thể thoát khổ, nhưng không dễ dàng và cần kiên trì, tín tâm”.

Họ Điềm chăm chú lắng nghe: “Đó là gì vậy thưa tiên sinh?”.



“Làm người phải chịu quy luật luân hồi của sinh tử. Muốn thoát khỏi luân hồi chỉ có tu luyện Chính Pháp mà lên cao tầng, trở thành phi thường, đắc chính quả. Đó là con đường duy nhất và không hề dễ dàng, nhưng một khi đã vượt qua được thì sẽ là cõi Cực Lạc, không có luân hồi, không có khổ”.

Họ Điềm nghe xong gật gù thấy phải, ngẩng đầu lên định cám ơn người chưa biết tên kia thì bỗng dưng cảm thấy như vừa chợt tỉnh giấc mơ. Hóa ra đó là mộng báo giữa ban ngày. Họ Điềm sau đó đã bỏ hết tiệc tùng, quyết tâm lên đường tầm Sư để đắc chính Đạo bởi đã ngộ được chân lý: “Không bữa tiệc nào không tàn” và “đời người ngắn chẳng tày gang”.

Đúng như vậy, một kiếp người quá ngắn ngủi, cho dù có làm quan to đến mấy hay người đứng đầu thiên hạ, một nước thì cuối cùng cũng đến ngày “nhắm mắt xuôi tay”. Con người khi sinh ra không có gì mang tới cõi đời thì lúc tử cũng chẳng thể mang theo được gì.

Những nuối tiếc, nhớ nhung, tình thân... Đềutrở thành hư vô cùng với sự kết thúc đó. Nhưng nếu con người sớm giác ngộ mà tu Chính Pháp, rèn luyện đạo đức theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn và kiên trì, tín tâm thì cho dù con đường trước mắt gian nan tới đâu sớm muộn cũng sẽ viên mãn mà lên cõi Cực Lạc, nơi không có khổ đau, không có luân hồi.

(ST)

CHÚC CÁC BẠN & GIA ĐÌNH BUỔI TỐI BÌNH AN, HẠNH PHÚC

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Đời người hỗn loạn cũng bởi vì tranh giành

Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, báu vật trăm xe ngựa trong lòng vẫn có buồn phiền, quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, vinh hoa phú quý cũng chỉ là thoảng qua như mây khói! Vậy, sống ...

Xem tiếp
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai

'Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một tràm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra.' *** Vì chia tay với bạn gái mà tôi quay trở lại nhà bố mẹ ở tuổi hai mươi tám. Vụ chia tay này không có gì quá kịch tính theo kiểu chúng tôi réo chửi tên nhau, ...

Xem tiếp
ĐỜI NGƯỜI 2 CHỮ CÓ VÀ KHÔNG, ĐƯỢC MẤT HƠN THUA Ý BỞI LÒNG

Mỗi chúng ta, sống trong thế giới này, đều đang mong cầu hạnh phúc, đều muốn tìm về với chính mình. Tuy nhiên, chúng ta lại không ý thức được rằng, tất cả những thứ đó đều có sẵn ở nơi ta. Có một con cá nhỏ hỏi một con cá lớn rằng: “Tôi thường nghe người ta nói những câu ...

Xem tiếp
Những đúc kết của tiền nhân giúp cuộc sống không phải ưu phiền

Một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ không ưu phiền là điều mà ai cũng mong muốn. Để đạt được mục tiêu ấy thực ra không có gì là cao xa cả, nó hoàn toàn nằm ở trong tầm tay của chúng ta. Xưa kia có một bà cụ thường hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa, trời mưa thì bà nghĩ đến ...

Xem tiếp
NHÌN ĐỜI BẰNG ĐÔI MẮT KHÁC...

Hôm nay, em tập nhìn đời bằng đôi mắt khác… Trong veo và hồn nhiên quá đỗi… Ai đó bảo “cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên”… Vậy, em hồn nhiên nhé! Để bình yên tìm về. Sáng thức dậy, hát vang hài hát “Chào buổi sáng”… “Hãy mĩm cười với bao chuyện đời, hãy thật lòng nói xin cảm ơn, ...

Xem tiếp
Bó hoa có lõi

Với mẹ, hoa là thứ không ăn được, tất nhiên, trừ loại có lõi vừa mới xuất hiện vài năm trở lại đây. Ai sáng kiến ra cái kim tây cũng hay. *** Họ đem hoa bày bán ở cổng trường, nhiều hoa giả, và cả hoa tươi. Bà mẹ đảo một vòng rồi chọn mua hoa nhựa. Bên trong nó, như cô bán ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top