Thư gửi con yêu

Thư gửi con yêu

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 5,097 Ratings

Thư gửi con yêu

 Hồi chưa lấy bố con, tức là hồi còn son, mẹ luôn tự hào về cái eo thon và vóc dáng mi nhon của mẹ. Cả làn da nữa, lúc nào cũng trắng hồng, mịn màng, tươi trẻ. Để có được vóc dáng ấy, làn da ấy, mỗi tuần, mẹ phải đều đặn đi spa, mỗi chiều phải chạy cả chục vòng trong công viên, kết hợp thường xuyên với tập aerobic miệt mài. Mẹ phải uống nước nhiều, phải ăn đủ trái cây, rau quả, phải hạn chế nước có ga, tôm cua, hải sản, thịt thà.

Hồi ấy, chỉ cần xuất hiện một ngấn mỡ thừa, một vết nhăn gờn gợn, một chiếc mụn đầu đinh, là y như rằng mẹ sốt lênh sình sịch. Mẹ ăn không ngon, ngủ chẳng yên, lo lắng, ưu phiền, tìm hết cách, làm hết sức mình, để những thứ đáng ghét ấy phải biến mất, phải tan đi.

Nhưng từ khi mang thai con, mẹ không dám đi spa, vì sợ những mỹ phẩm, những hóa chất sẽ làm con tổn hại. Mẹ cũng bỏ luôn những chiều công viên miệt mài tập chạy, quên luôn cả giờ tập aerobic mệt nhoài. Mẹ uống sữa bà bầu, ăn nhiều trứng, nhiều cá, nhiều thịt bò, bởi bác sĩ bảo, những thứ ấy tốt cho não bộ của con, giúp con mau phát triển. Mẹ còn uống bổ sung canxi, sắt, vitamin, bởi nó giúp con yêu thông minh, nhanh nhẹn…

Và vì vậy, mẹ bắt đầu tăng cân, ngày càng béo phì, ục uỵch. Những ngấn mỡ ở bụng, ở đùi trồi lên dày bịch; ngực chảy xệ, phình to, nặng trịch; mẹ thường xuyên mất ngủ, mắt thâm quầng, bàn chân sưng u, phù nề, da sạm, mặt nổi mề, mụn nhỏ mụn to chen chúc, gồ ghề. Rồi bụng mẹ căng lên với những đường xanh lè, nứt nẻ, ngứa ngáy vô cùng. Nếu là ngày xưa, trong bộ dạng này, chắc mẹ sẽ phát điên, sẽ chui xuống đất vì xấu hổ, sẽ tự tử vì đau khổ. Nhưng không, mẹ vẫn hạnh phúc mỉm cười, bởi hôm mẹ đi siêu âm, bác sĩ bảo con rất nhanh, rất khỏe, đang lớn lên và phát triển bình thường.

Rồi khi con chào đời, bụng mẹ xẹp xuống thành một vùng da nhão nhoẹt, thâm đen, nhăn nhúm, bầy nhầy - thứ mà trước đây có thể mẹ sẽ run rẩy, rùng mình nếu chẳng may nhìn thấy. Nhưng bây giờ thì không, thậm chí, có đôi lúc, mẹ thích ngắm nhìn, thích đưa tay xoa lên vùng da nheo nhúm ấy, bởi nó là nơi đã bao bọc, nuôi dưỡng và chở che con cho đến lúc chào đời.

Có người bảo mẹ rằng đừng cho con ti, hãy cho con ăn sữa ngoài, để sữa trong ngực mẹ tự tiêu đi, vậy thì ngực mẹ mới sớm trở lại bình thường. Nhưng mẹ không muốn thế! Bởi mẹ sinh con ra thì con phải được quyền ti mẹ, và với mẹ, được cho con ti là một sự thiêng liêng, là những phút giây mà mẹ thấy lòng mình hạnh phúc dâng tràn.

Không biết tự khi nào, mẹ đã hiểu được một điều rằng, vì con, mẹ có thể hi sinh tất cả, dù cho đó là mạng sống của mình. Vậy thì mấy cái eo thon, cái dáng vóc mi nhon, cái làn da căng tràn, trắng mịn, liệu có xá gì?

Khi chưa có con, hạnh phúc của mẹ phức tạp và lan man lắm: ấy là được mọi người khen mình xinh đẹp, là được đi mua sắm, được một mình lang thang nơi biển xanh, cát trắng, được đắm chìm trong những tiểu thuyết tình yêu lãng mạn, hoặc đi café, buôn dưa lê cùng chúng bạn. Nhưng giờ có con rồi, hạnh phúc của mẹ giản đơn thôi: là được bên con và thấy con khôn lớn nên người!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

keyboard_arrow_up