THEO BẠN TRAI VỀ RA MẮT, GẶP MẸ ANH TÔI CẢM THẤY QUEN QUEN, LÚC RA VỀ BÀ HỎI: "KHÔNG NHẬN RA BÁC SAO?"

(Truyện Hay Mỗi Ngày - THEO BẠN TRAI VỀ RA MẮT, GẶP MẸ ANH TÔI CẢM THẤY QUEN QUEN, LÚC RA VỀ BÀ HỎI: "KHÔNG NHẬN RA BÁC SAO?")

THEO BẠN TRAI VỀ RA MẮT, GẶP MẸ ANH TÔI CẢM THẤY QUEN QUEN, LÚC RA VỀ BÀ HỎI:

Tôi là một học sinh ưu tú của thị trấn nhưng lại cân nhắc mãi nguyện vọng học đại học chỉ vì có xuất thân con nhà nghèo. Vì để tôi được đi học, mẹ đã phải vay mượn rất nhiều tiền, do đó học nghề gì cũng khiến tôi phải xem xét cẩn thận.

Từ nhỏ tôi đã có mong muốn trở thành một y tá bởi cha vì chậm trễ điều trị nên đã qua đời khiến tôi và mẹ phải sống nương tựa vào nhau từ đó. Hai mẹ con phải sống dựa vào sự cưu mang của người thân và họ hàng, do vậy tôi có mong muốn rất mãnh liệt rằng sẽ dựa vào học tập để thay đổi hoàn cảnh sống của mình.



Tôi muốn học nghề y nhưng để trở thành bác sĩ phải mất 5 năm học tập, hơn nữa sau khi ra trường còn phải tham gia những khóa đào tạo chuyên sâu, nếu không sẽ không có sức cạnh tranh. Thế là thầy giáo khuyên tôi đăng ký học trường hộ lý chuyên nghiệp ở huyện, không phải đi xa, đỡ tốn kém tiền bạc và thời gian.

Sau khi nhập trường, tôi đã nỗ lực học tập, năm nào cũng nhận được học bổng, hơn nữa còn có thể đi làm thêm kiếm tiền nuôi sống bản thân. Đến ngày tốt nghiệp ra trường, thầy giáo đã giới thiệu tôi đến làm y tá cho một bệnh viện lớn trên thành phố. Tiền lương và các chế độ đãi ngộ ở đây đều rất tốt, do vậy sau ba năm tằn tiện tôi đã trả được hầu hết các khoản nợ.

Làm việc tại đây đến năm thứ 4, tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc một bà lão hơn 60 tuổi. Bà bị bệnh tim và rất khó tính. Bà thường bắt bẻ mọi chuyện, từ ăn uống đến ga giường, không có gì là bà không nhìn thấy lỗi. Do đó nhiều y tá tới chăm sóc đều kêu than về bệnh nhân này.

Vừa sau một khoảng thời gian nghỉ phép, tôi quay trở lại làm việc. Hôm đó đến lượt tôi chăm sóc bà, do đó tôi đã chuẩn bị tinh thần chăm sóc cẩn thận bệnh nhân này. Ban đầu tôi rất bình tĩnh và suy nghĩ cẩn thận về những tình huống mà đồng nghiệp nói, nhưng tôi lại không thấy có vấn đề gì. Do đó tôi đã lo lắng bà xảy ra vấn đề nên thường xuyên qua phòng bà hỏi han.

Dường như bà lão biết được tôi đang nghĩ gì nên đã hỏi tôi: “Sao hôm nay cháu đến nhiều thế?“. Tôi vừa cười vừa nói: “Cháu sợ bà ở đây một mình cảm thấy buồn tẻ nên phải thường xuyên qua hỏi chuyện ạ. Bà có cần cháu giúp gì không ạ?”

Sau khi nghe tôi hỏi vậy, bà liền nở nụ cười nói: “Cháu nghe kể rất nhiều sự tình về bà, hôm nay thấy bà không nói gì nên cháu lo lắng xảy ra chuyện à?”

Bị đoán trúng tâm tư, tôi cảm thấy có chút xấu hổ. Vừa nói xong, bà lại tiếp tục: “Bà muốn ăn táo, cháu có thể mua cho bà không?”

Nghe xong, tôi vội nói: “Đến giờ nghỉ trưa, cháu sẽ đi mua táo cho bà.” Sau khi mua về, tôi liền gọt táo rồi cắt thành miếng rồi đem đến.



Không lâu sau bà xuất viện...

Sau 6 năm tốt nghiệp, tôi đã góp đủ tiền đặt cọc mua trả góp một căn nhà nhỏ tại thành phố để hai mẹ con ở tạm, không phải nay đây mai đó nữa. Lúc đó tôi cũng đã 30 tuổi, mọi người liên tục giới thiệu cho tôi đối tượng tìm hiểu.

Anh Hoàng là một người trong số những người được mai mối giới thiệu. Anh làm viên chức trong cơ quan chính phủ. Bạn gái anh ra nước ngoài không quay về nữa. Sau khi gặp mặt, nói chuyện có vẻ hợp nhau nên chúng tôi đã tiếp tục mối quan hệ tìm hiểu.

Sau 3 tháng, tôi đã biết được gia đình anh thuộc thành phần trí thức nên cũng có không ít yêu cầu đặt ra cho con dâu. Tôi thấy áp lực và tự cảm thấy không môn đăng hộ đối.

Nhưng ngược lại, anh là người không câu nệ chuyện đó. Điều anh xem trọng chính là một cô gái hiền lành, biết xử sự, quan tâm đến người khác. Anh muốn sau này cùng tôi nỗ lực trên con đường sự nghiệp và không dựa dẫm vào người thân.

Sau 1 năm, anh đưa tôi về giới thiệu với gia đình. Sự việc không ngoài dự liệu của tôi. Ban đầu nhìn thấy tôi, mẹ anh cũng có chút vừa lòng nhưng khi hỏi về gia cảnh của tôi bà liền không đồng ý và nói rất nhiều về gia cảnh của tôi. Tôi vô cùng hẫng hụt, khóc rồi rời khỏi nhà anh.

Sau cùng anh xin lỗi tôi về những gì mẹ anh đã nói. Anh nói sẽ thuyết phục người nhà nhưng bản thân tôi cảm thấy rất tự ti.

Tôi bắt đầu tránh không gặp mặt anh, không nghe điện thoại cũng không trả lời tin nhắn nhưng trong tâm không muốn rời xa anh. Tuy nhiên tôi vẫn yêu cầu bản thân phải nhìn vào sự thật. Tình yêu của chúng tôi cứ thế chấm dứt. Đây cũng là lựa chọn tốt nhất rồi.

Sau khi chia tay, tôi vùi đầu vào công việc, chỉ cần đồng nghiệp nhờ thay ca là tôi liền làm, tôi thường xuyên trực đêm không nghỉ ngơi. Muốn cho bản thân mau thoát ra khỏi trạng thái đau khổ, tôi đã gầy đi nhiều nên khiến mẹ tôi đau lòng vô cùng.

Mẹ cũng quen không ít người lớn tuổi sống trong khu chung cư nên đã nhờ người mai mối đối tượng mới cho tôi. Thế là bà Lý hàng xóm giới thiệu cho tôi cháu trai của bà. Nhưng vì hoàn cảnh gia đình người này rất tốt, có công ty riêng nên tôi cự tuyệt vì sợ bị tổn thương.

Nhưng mẹ lại khích lệ tôi, mẹ nói rằng gia đình người đàn ông này không xem trọng có môn đăng hộ đối hay không, chỉ cần tôi tốt là được. Hơn nữa khi nghe thấy tôi làm ý tá bệnh viện liền lập tức yêu cầu gặp mặt. Mỗi ngày mẹ đều nói đi nói lại bên tai tôi chuyện này, cuối cùng tôi đã đồng ý hẹn gặp.

Anh tên là Dũng lớn hơn tôi 3 tuổi. Vì công việc bận rộn nên chưa gặp được người phù hợp. Sau khi gặp mặt, anh lại rất nhiệt tình muốn nói chuyện tìm hiểu, cưới xin. Ngay từ đầu, tôi nghĩ không tương xứng nên tự mình muốn tránh mặt.

Nhưng anh không từ bỏ, cứ vài hôm anh lại lái xe đến trước cổng bệnh viện, chờ tôi tan tầm để đón đi ăn. Trước sự kiên nhẫn theo đuổi của anh, tôi đã có chút động lòng. Do đó, tôi đã chấp nhận lời yêu đương. Mối quan hệ của chúng tôi cứ bình bình thản thản trôi qua, cả hai cùng đối với nhau bằng sự chân thật. Sau lần thất bại trước, lần này tôi không thề non hẹn biển chuyện gì nữa, cứ đơn giản mộc mạc lại tốt hơn. Nghĩ vậy, tôi quan tâm anh nhiều hơn một chút.

Sau nửa năm tìm hiểu, anh đưa tôi về nhà ra mắt người thân. Khi nhìn thấy mẹ anh, tôi cảm thấy có chút quen quen nhưng không dám hỏi chuyện nhiều vì sợ mọi chuyện lại giống như lần trước. Nhưng mẹ anh lại quan tâm hỏi tôi rất nhiều vấn đề, ngay cả khi đang ăn cơm cũng hỏi chuyện khiến tôi vô cùng lo lắng.



Cuối cùng, trước khi rời đi, mẹ anh còn nói: “Bác là người rất nóng nảy, cháu không nhận ra bác sao?” Sau đó bà nói chuyện năm đó ở bệnh viện tôi mới nhớ ra mẹ anh là bệnh nhân khiến cho nhiều y tá phải đau đầu.

Mẹ anh lại nói tiếp: “Lúc mới nghe giới thiệu, qua miêu tả, bác cảm thấy người con gái đó là cháu cho nên mới để con trai gặp mặt. Không ngờ đúng là cháu thật. Năm đó cháu cẩn thận lấy nước ấm rửa táo, bác nghĩ cháu là một cô gái tốt. Chuyện của cháu và con trai bác, bác hoàn toàn đồng ý.”

Thì ra, một chuyện nhỏ tôi làm năm nào đã dẫn khởi cuộc sống hạnh phúc hôm nay.

Hãy cứ làm người tốt, không cần lo lắng chuyện gì cả bởi ông Trời rất công bằng sẽ không bao giờ bỏ mặc người tốt. Mọi chuyện trên cõi đời dường như là ngẫu nhiên, kỳ thực đều là do nhân duyên đưa tới, chẳng vậy mà người xưa có câu “Người tính không bằng trời tính”.

(ST)

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Khắc tinh của tôi

Khắc tinh của tôi, tôi thích em mất rồi! *** Liên Hương nặng nhọc kéo lê chiếc va li bốn mươi cân đến trước mặt tôi, mồ hôi lấm tấm trên khuôn trán, bàn tay phải liên tục vỗ vào ngực hòng trấn áp hơi thở đang ngày một gấp gáp. Một thằng con trai ga lăng trong trường hợp này ...

Xem tiếp
Đồ khốn!..Em yêu anh

Hai mươi ba tuổi, tôi vẫn còn là một thằng con trai chưa chịu lớn. Tôi phóng túng, yêu tự do và thích nếm mùi đời. Tôi luôn nghĩ mình vẫn còn quá trẻ, còn quá nhiều thứ để đam mê và trải nghiệm. Tình yêu đối với tôi cũng chỉ như một trò chơi nho nhỏ đầy sắc màu, chỉ đơn giản là ...

Xem tiếp
Hãy Níu Kéo Khi Còn Có Thể

Tôi không còn nhớ em nữa. tôi cũng chẳng biết quên em từ bao giờ. Đó phải chăng là tôi đã vô tình quên được em. Người con gái mà tôi đã yêu rất nhiều. tôi quên đi nụ cười ấy của em. Nụ cười sưởi ấm trái tim tôi qua những ngày đông giá rét của phương bắc, tôi vô tình quên đi cái ...

Xem tiếp
Những tin nhắn tình yêu hay và lãng mạn

Chương trình dự báo thời tiết xin kính chào quí khách. Hôm nay thời tiết Hà Nội rất lạnh! Nếu vì một lý do nào đấy hôm nay cái máy sưởi ấm di động của quí khách không thể bên cạnh quí khách thì quí khách hãy nhận một chút ấm áp từ số máy này nhé (số máy này là cái máy sưởi ấm di ...

Xem tiếp
Người có muốn nghe về những hoang mang?

NGƯỜI CÓ MUỐN NGHE VỀ NHỮNG HOANG MANG? Tháng mười hai tràn về trong em cùng nỗi nhớ anh vô tận. Tuyết rơi dày nơi xứ người lạnh lẽo. Hơi lạnh cuộn tròn vào người em lim dim mắt, tìm chút hơi ấm còn sót lại mà biết đâu rằng trong em cũng lạnh lẽo từng giờ. Bất giác, em thèm lắm ...

Xem tiếp
Khi nào em cưới anh

KHI NÀO EM CƯỚI ANH? Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo 'Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?' 'Em à?' - Nàng hỏi, mắt mở to ngạc nhiên. 'Tại sao không?', tôi hỏi, 'Có gì sai đâu?' Nàng đỏ mặt, đáp, 'Không.' *** Lần đầu tiên khi tôi hỏi cưới nàng là khi chúng tôi ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top