Tag: tuyen tap truyen ngan hay nhat



Home » Tag: tuyen tap truyen ngan hay nhat

CÂU CHUYỆN CHỌN VỢ KHIẾN BẠN THẤM THÍA HƠN CÂU NỒI NÀO ÚP VUNG NẤY

By Truyen Hay Moi Ngay

Bị ế nên một anh chàng đã đến trung tâm môi giới hôn nhân để chọn vợ. Nhưng chính sự cầu toàn trong cách chọn vợ khiến anh chàng này phải gặp cái kết đắng. Thấy người ta có đôi có cặp mà thèm, tôi cũng đã ngao ngán cái cảnh 'phòng không' lắm rồi. Với quyết tâm cao độ, tôi mạnh dạn bước vào trung tâm môi giới hôn nhân. Người tiếp đón tôi là một cô nhân viên trẻ, xinh đẹp. Ân cần nhìn tôi từ đầu đến chân, cô ta bảo: 'Xin mời anh sang phòng bên cạnh. Ở đó có hai cái cửa, anh hãy đọc kỹ tấm biển trên cửa, rồi vào cửa nào mà... Anh thích'. Tôi bước vào. Đúng là có hai cái cửa thật. Một cửa có tấm biển: 'Vợ chung sống suốt đời', tấm biển ở cửa thứ hai: 'Vợ sẵn sàng ly hôn'. Ủa? Chẳng lẽ cưới xong rồi 'tan đàn sẻ nghé'? Tôi chẳng dại, thế là tôi đẩy cánh cửa thứ nhất để bước vào. Quái! Vào trong đó tôi lại thấy có hai cánh cửa khác nữa. Cánh cửa thứ nhất ghi dòng chữ: 'Chưa một lần lên xe hoa', cửa thứ hai ghi: 'Đã nhiều lần ly hôn'. Chỉ có thằng ngốc mới bước vào cánh thứ hai.

Xem Chi Tiết

Xe ba bánh

By Truyen Hay Moi Ngay

- Bố ơi hôm nay bé Nhi có xinh không? - Nhỏ cất giọng thánh thót lên hỏi bố. - Bé Nhi của bố xinh nhất. *** Một buổi sáng tinh khôi, nhỏ thức dậy, làm đầy đủ nhiệm vụ cá nhân, khoác lên mình bộ đồng phục mới, say sưa ngắm mình trong gương, sau đó chạy nhanh ra sân, hí hửng leo lên chiếc xe của bố, như việc nhỏ vẫn làm khi còn học mẫu giáo. Hôm nay, ngày khai giảng vào lớp một, ngày khai giảng đầu tiên của đời học sinh, tâm trạng nhỏ háo hức lạ kì, từ khi thức dậy đến giờ chưa phút nào ngừng tay ngừng chân. - Hai bố con đi đường cẩn thận. - Mẹ nhỏ với theo hình bóng hai bố con nhắc nhở. Bố nhỏ chở nhỏ đi trên chiếc xe ba bánh, chiếc xe dành riêng cho người khuyết tật, phương thức để xe chạy thật đơn giản mà lại thật tốn sức. Bố nhỏ một tay ôm nhỏ trong lòng, một tay không ngừng đẩy lên rồi kéo xuống chiếc cần ở đầu xe. Chiếc xe di chuyển đều đều trên con đường rải nhựa bóng mịn. Suốt quãng đường từ nhà tới trường, nhỏ ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, khung cảnh không mấy quen thu

Xem Chi Tiết

Nhân sinh cảm ngộ: Giàu và Nghèo đều như dòng nước chảy

By Truyen Hay Moi Ngay

Trong cuộc sống, bất kể giàu nghèo như thế nào, mỗi người đều có quyền theo đuổi chân lý và giữ vững đức tin của bản thân mình. Con người thế gian dựa vào quan niệm của bản thân mà phân chia họ ra đủ loại thành phần. Người giàu có xem thường người nghèo khổ và một số người có quyền thế thì lại khinh bỉ người thường dân. Nhưng xét về sinh mệnh, thì người giàu có hay người nghèo khổ là không có sự khác biệt. Một người nếu như chỉ có hai bàn tay trắng, không có bất kể thứ gì trên thế gian này, nhưng chỉ cần họ có ý chí, không cam chịu, thì dù có gian nan khó khăn họ cũng sẽ vẫn có được thành công. Người nghèo nếu vẫn có tâm cầu Đạo, thì ông Trời nhất định cũng sẽ không bỏ rơi họ chỉ bởi vì họ nghèo. Chỉ cần người đó một lòng hướng Phật, thì sẽ có thể công thành viên mãn giống như hoa sen mọc lên trong bùn nhơ mà vẫn nở hoa thơm ngát. Trước đây, trong một khu nhà ổ chuột ở Rio De Janeiro, Brazil có một cậu bé nghèo khó. Cậu bé ấy vô cùng yêu thích bóng đá nhưng cậu lại không có đủ

Xem Chi Tiết

Ngày gió trở về

By Truyen Hay Moi Ngay

Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những khoảng trời như thế, nó không mất đi, chỉ là tạm thời ta lãng quên mà thôi. *** Sau cơn mưa chuyển mùa đêm qua, sáng nay thức dậy thấy trời trở lạnh. Vậy là gió mùa về, đợt gió mùa đầu tiên bắt đầu mùa đông. Tôi thích thú, cuộn tròn trong chăn, mở điện thoại ra nhắn tin cho Quân. 'Lạnh rồi nha! Lạnh tê tái luôn' 'Dậy chưa?' – Quân rep lại gần như cùng lúc. 'Rồi nè' – kèm một icon mặt cười đáng yêu, tôi rep lại Quân rồi bước ra khỏi giường, mở cửa sổ. Chào Hà Nội, chào ngày đầu tiên của mùa đông. Đây cũng là ngày đầu tiên tôi trở lại Hà Nội sau 10 năm theo ba mẹ vào Sài Gòn. Lần này, ba mẹ quyết định trở về Hà Nội. Sau bao nhiêu năm xa xứ, cuối cùng con người ta vẫn không thể xa rời quê hương mình, cuối cùng tôi lại trở về với căn gác xép nhỏ nơi tôi đã được sinh ra, cuối cùng tôi lại trở lại những ngày tháng mùa đông Hà Nội. Mùa đông khiến Hà Nội như chậm hơn, như trầm mặc hơn. Tôi khoác vội một chiế

Xem Chi Tiết

Để cho tới đâu cũng được đón tiếp niềm nở

By Truyen Hay Moi Ngay

Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Bạn chỉ cần áp dụng những phương pháp thu phục cảm tình của một con vật mà cả hoàn cầu không ai không thương mến. Lát nữa ra đường bạn sẽ gặp nó. Khi còn xa bạn chừng mười bước, nó đã bắt đầu ve vẩy đuôi rồi. Nếu bạn ngừng lại mà vuốt ve nó thì nó chồm lên và tỏ ra trăm vẻ yêu đương và bạn có thể biết chắc chắn rằng trong sự nồng nàn đó không có một mảy may vụ lợi vì nó chẳng cần bạn mua giúp một vài món hàng ế, mà cũng chẳng ham gì được kết duyên cùng bạn. Có bao giờ bạn ngừng lại một phút mà suy nghĩ rằng trên vũ trụ này, chỉ có con chó là không cần làm việc mà cũng sống một cách ung dung không? Ta nuôi gà, là vì gà cho ta trứng: ta nuôi bò, là vì bò cho ta sữa; mà ta nuôi con hoàng yến cũng vì tiếng hót của nó. Nhưng ta nuôi chó chỉ vì cái lý độc nhất là nó cho ta cái êm đềm của tình thương. Trong những kỷ niệm êm đềm nhất của tuổi thơ, tôi còn nhớ đến con Cún của tôi, một con chó nhỏ, lông vàng, đuôi

Xem Chi Tiết

Thằng cháu nội đích tôn

By Truyen Hay Moi Ngay

'- Con luyện võ Vovinam vì lòng kiêu hãnh và lòng tự hào về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam mình, chớ không phải để đánh lộn đâu!' *** Trước năm 1975. Cha tôi là thầy giáo, dạy tại một trường tiểu học ở quận Cái Răng thuộc tỉnh Phong Dinh. Chú Ba, em ruột của cha tôi, là phi công loại phi cơ quan sát L19, căn cứ không quân đóng tại phi trường Bình Thủy, cách thị xã Cần Thơ khoảng 4 cây số. Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975. Chú Ba lái xe jeep xuống chợ quận Cái Răng gặp cha mẹ tôi tại nhà. Trông chú có vẻ khẩn trương, nhìn cha tôi, nói: - Sớm hay muộn gì Cộng Sản Bắc Việt sẽ nhuộm đỏ Miền Nam Việt Nam. Nếu như, Miền Nam Việt Nam lọt vào tay quân Cộng Sản Bắc Việt. Em sẽ bay sang Thái Lan rồi qua Mỹ tỵ nạn. Em sẽ tìm cách liên lạc với gia đình sau. Anh chị Hai hãy an tâm! Thấy tôi đang đứng xớ rớ bên cạnh cha, chú hỏi: - Nếu anh chị Hai đồng ý! Em sẽ đưa thằng Bỉnh sang Hoa Kỳ. Em hứa sẽ lo cho nó ăn học đến thành tài. Anh chị nghĩ sao? Cha quay sang mẹ tôi, hỏi: - Ý kiến

Xem Chi Tiết

Màu máu của anh

By Truyen Hay Moi Ngay

- Đừng hỏi nhiều. Còn tiền không? Vứt anh vay mấy 'lít', nhanh. - Em làm gì có. Nó nhìn Hoàng sợ sệt. Gã quát lên : - Tao vay rồi tao trả. Ai đớp không của mày mà sợ. - Nhưng em... - Có hay không? Nói! *** Ba ngày nay, như một thói quen, nó tìm đến 'thiên đường'. 'Thiên đường' của nó, nơi không ai biết nó, không ai thấy nó, nơi chỉ có mình nó, tuyệt nhiên yên tĩnh. Đó là cái hồ đằng sau một khu vui chơi đang thi công dang dở thì chủ đầu tư vỡ nợ và bị bỏ hoang. Hồ không rộng lắm, thậm chí chẳng có tên. Nhưng sạch sẽ và nước trong veo, thậm chí có thể nhìn thấy cả đáy. Mặt hồ phẳng lặng, xanh ngăn ngắt như miếng thạch khổng lồ. Mấy hòn núi nhân tạo đứng lố nhố quanh đó, âm thầm quan sát bàn tay con bé nhỏ nhắn, nắm chặt những viên sỏi trắng muốt như muốn nghiền nát, rồi mím môi, ném mạnh xuống lòng hồ, tạo thành những vòng tròn đồng tâm lan dần đều về bốn phía. Nó vừa trượt đại học. Ờ, dễ hiểu, coi như là một vấp ngã đi, học hành là chuyện cả đời... Dù sao nó cũng đã rất cố

Xem Chi Tiết

Nếu sống, thì phải sống cho thật đúng nghĩa

By Truyen Hay Moi Ngay

Con xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống... *** Ngân đi lang thang trên đường. Cô đi như người mất hồn để mặc cho những cơn gió lạnh ngắt quất vào người. Ngân đi mãi. Cô không biết mình nên đi về đâu nữa. Ánh đèn đường chiếu lên bóng người cô khiến Ngân càng thêm nhỏ bé giữa không gian u tối. Gió lạnh nhưng tâm hồn cô còn lạnh hơn. Trong lòng Ngân đang rất rối bời. 'Mình chia tay nhé em' Duy đút tay vào túi quần thản nhiên nói. Lời nói của anh nhẹ nhàng quá. Từng lời nói ấy cứ như những lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim cô vậy. Ba năm yêu nhau, ba năm với những tình cảm sâu đậm. Ba năm với những kỉ niệm ngọt ngào sâu sắc không thể nào quên chỉ chấm dứt trong ba từ vỏn vẹn đó. Chia tay ư. Ngân biết chuyện này rồi cũng sẽ xảy đến nhưng cô không nghĩ nó lại đến ngay lúc này, ngay cái lúc cô tuyệt vọng nhất. Ngân yêu Duy, yêu sâu sắc, yêu một chàng trai ngây ngô đứn

Xem Chi Tiết

BÀ LÃO MUỐN TRAO CÂY TRÂM VÀN CHO CON GÁI HIẾU THẢO NHẤT, BÈN DÙNG CÁCH NÀY THỬ LÒNG BA CHỊ EM, CUỐI CÙNG...

By Truyen Hay Moi Ngay

Thực trạng xã hội hiện nay quả thực rất đáng buồn, vì lợi ích thiết thân mà con người quên hết cái tình, thậm chí là sẵn sàng bất hiếu đối với các đấng sinh thành ra mình. Nhưng đâu đó vẫn còn có những câu chuyện ấm lòng khiến chúng ta phải suy nghĩ về nó. Khi tôi còn nhỏ, trong làng có một góa phụ, cuộc sống của bà ấy vô cùng vất vả khó khăn, chồng bà mất từ khi bà mới sinh cô con út. Mười mấy năm lại đây, không ai còn nhớ tên thật của bà là gì nữa, vì ai cũng gọi bà theo tên chồng là bà Hiền. Nếu có đứa con trai để nương tựa tuổi già thì bà cũng không đến nỗi khổ. Nhưng nói là nói vậy, chứ cả cuộc đời này chưa bao giờ bà than phiền vì chỉ sinh được 3 cô con gái. Vì các con, bà cắn răng chịu đựng tủi nhục, vượt qua khó khăn nhọc nhằn để nuôi chúng khôn lớn. Rồi cuối cùng ba cô con gái cũng đi lấy chồng, bà thấy phần nào bớt lo lắng bởi các con đã yên bề gia thất. Mỗi cô con gái được gả đi bà cũng một già thêm. Sau khi con gái út lấy chồng, bà trở nên gầy rộc đi trông thấy, t

Xem Chi Tiết

Đi chùa đầu năm

By Truyen Hay Moi Ngay

Tôi lấy vợ đã hơn một năm mà vẫn chưa có con. Thế nên hai bên gia đình vô cùng lo lắng. Bố tôi thì suốt ngày chửi mắng, trách tôi là không chịu cố gắng! Tại sao bố tôi không hiểu rằng có những việc không phải cứ muốn cố là được?! Vợ chồng người ta ba ngày một nháy, còn vợ chồng tôi ngày ba nháy, như thế mà còn bảo là chưa cố sao? Người chứ đâu phải dê núi mà cứ thích là dúi?! Ấy vậy mà bố tôi vẫn luôn miệng làu bàu: “phải tay tao thì vợ mày có chửa lâu rồi!” Nhớ lần ấy, tôi đang dự đại hội Đảng viên ưu tú thường niên của phường, lúc chuẩn bị đến nghi lễ tuyên dương và trao phần thưởng thì nhận được tin nhắn của vợ: “Anh ơi, về ngay, hình như em vừa rụng trứng, đang rất nứng!”. Thế là tôi đùng đùng bỏ về giữa chừng, không nhận quà, không nghe tuyên dương. Về tới nơi, vợ đã nằm đợi sẵn trên giường! Tôi còn chưa kịp cởi giầy thì vợ đã giục lên luôn kẻo để lâu trứng nó ung. Ấy thế mà cũng chẳng ăn thua… Ở đời nhiều nghịch cảnh lắm! Người mong chẳng được, kẻ tránh không xong! Như đứa em

Xem Chi Tiết

keyboard_arrow_up