TỨ TUYỆT

TỨ TUYỆT

Chim quyên xưa hót trên cành Chẳng may lạc điệu chết thành bụi cây Người sau về ẩn chốn này Nghe trong xưa tiếng quyên gầy hót ra Nhìn sông nắng phủ nhập nhòa Hấp hiu cuối bãi một tà khói sương Xa người mấy độ tà dương Mà sao yêu quí còn vương tấc lòng Cảm thương con khướu trong lồng Vô tâm hót lệch mây dòng chuông ngân Non cao bước xuống phong trần Đôi tay rộng lượng thả vần thơ bay Mảng sầu trăng rụng non Tây Làm xao xác vệt chim bay cuối trời Thương ai tất tưởi mấy lời Làm hoa rụng trắng tâm người trầm tư Nhớ cây vú sữa trước nhà Con trăng lỡ độ đường xa ngủ nhờ Mười năm nặng một dòng thơ Hỏi con trăng nọ bây giờ ở đâu Con chim bỏ núi xa đàn Sớm theo gió bạt ...
- Xem chi tiết.

top