Tag: truyen gi cung co



Home » Tag: truyen gi cung co

Nàng Thiên Sứ Của Nắng

By Truyen Hay Moi Ngay

Nắng. Sẽ rất nhiều người nghĩ nắng yếu ớt, mong manh và cần được che chở. Không! Nắng vô cùng mạnh mẽ, nắng có thể thắng được cả con người- động vật cao cấp bậc nhất hành tinh. Chẳng phải con người vẫn thường càu nhàu cái nóng mà nắng mang lại hay sao? Và có thể, con người sẽ dừng công dừng đang làm vì nắng, vì sự mạnh mẽ của nắng.

Xem Chi Tiết

Mình sẽ lau nước mắt cho nhau

By Truyen Hay Moi Ngay

Lời của một kẻ say tưởng chừng như bông đùa nhưng lại là lời thật tâm. Chưa bao giờ cô được chồng mình lau nước mắt cho ngay cả khi cô đang tuyệt vọng và đau đớn nhất. *** Hắn bước đi giữa bóng chiều chuếnh choáng, trên tay là cái chai rỗng tuếch không còn một giọt rượu, chẳng khác nào như tim hắn lúc này cũng chẳng còn một giọt máu. Hắn tự hỏi yêu là sai hay sao? Hắn lê từng bước chân nặng nhọc, lửng thững bước đi như một kẻ mộng du giữa cõi trần đầy mộng mị. Men cay cứ thế xông lên khiến đôi mắt của hắn cũng ươn ướt mùi rượu. Một người đàn ông từng xông pha vào chiến trận, tay không ngừng cầm súng xả đạn vào kẻ thù to gấp ba, một người đàn ông tưởng chừng như muốn uống máu tươi của kẻ thù để giải khát mà giờ đây cũng có phút yếu lòng vì sự lạnh lùng của một con đàn bà. Chẳng cần một viên đạn nào mà giờ đây tim hắn cũng rỉ máu đến khô cằn như thế. Nhục, hắn thấy mình thật nhục nhã. Hoàng hôn buông xuống trên vai, giữa con đường dài thẳng tắp, cô rảo bước về phía chân trời có ánh

Xem Chi Tiết

Sương mù vùng Đông Bắc

By Truyen Hay Moi Ngay

Đêm đó chỉ mình A Đông thoát được, thoát chết nhưng sau đó thành nô lệ cho lũ người Tàu man rợ, trong tâm khảm nó cái chết có lẽ còn dễ chịu hơn gấp ngàn vạn lần... *** Dạo ấy, ở vùng Đông Bắc lạnh lắm, sáng sớm trời còn mờ mịt tối, sương mù giăng trắng xóa khắp các con đường.  - A Đông này, liệu năm nay ta có được về không nhỉ?  Giang len lén nhìn tôi, trong khi vẫn đăm chiêu suy nghĩ. Nó rít một hơi thuốc thật dài, miệng phà khói hòa vào làn sương mù dày đặc.  - Tao cũng không biết, mà mày còn có chốn để về, tao thì...  Tôi gượng gạo lắc đầu, hít một hơi lạnh lùa vào tận phổi, sáng sớm cơn buồn ngủ vẫn còn đeo bám con người ta. Ngáp khan mấy cái rồi tôi vỗ vai Giang:  - Biết đến bao giờ, tao thèm cái bánh chưng xanh cái mùi hương trầm ngày tết lắm.  Im lặng...  Tôi cũng chẳng biết nói gì thêm, lâu lâu lại có tiếng chim kêu quang quác thảng thốt nơi khu rừng bên dưới. Thằng Giang lặng yên hút thuốc, giờ nó cứ nhìn xa xăm vào cõi mờ mịt phía trước khu rừng tối om mặt đất sa đầ

Xem Chi Tiết

Chẳng bao giờ em hết yêu anh

By Truyen Hay Moi Ngay

Mãi bây giờ, khi đã quen với những đêm dài thao thức, dòng nước mắt ân hận bao lần âm thầm để làm ướt gối đêm khuya, em vẫn chưa thể tin rằng em đã mất anh – người lính ngày xưa nâng niu những trang thư em viết. Những trang thư giấu kín tâm tư của anh ngày nào, giờ càng làm cho hồn em thổn thức, nhớ nhung… Em đã có một người bạn thật hiểu em – dù anh và em chỉ gặp nhau trên những cánh thư, còn con người bằng xương bằng thịt thì mình chưa một lầ...

Xem Chi Tiết

KÉM TẮM - Truyện Trào Phúng

By Truyen Hay Moi Ngay

Tôi là người bảo vệ cự kỳ nghiêm khắc của cái công viên nước này, nhưng hôm qua, khi chứng kiến cảnh người ta hì hục, hăm hở trèo rào, rồi cả trăm thanh niên cởi trần, mặc quần đùi la hét hỗn loạn, quây tròn lấy một cô gái trong bể bơi, rồi té nước, rồi sờ ngực, rồi bóp mông, thì lần đầu tiên tôi đã khóc. Tôi khóc không phải vì sợ, mà vì những cảnh tượng tắm miễn phí đó như đã cho tôi một vé về với tuổi thơ, khi lần đầu tôi được xem phim Tây Du Ký (họ làm tôi nhớ lại cảnh lũ khỉ ở Hoa Quả Sơn trèo cây và đuổi bắt nhau trên dòng suối. Chỉ khác nhau ở chỗ: lũ khỉ chúng hái hoa quả, còn đám thanh niên ấy thì bóp hoa quả). Đừng gần tôi, ngay dưới chân hàng rào, cũng có một chàng thanh niên trẻ đang ôm đầu gào khóc. Tôi thấy vậy thì lại gần hỏi thăm: - Cháu cũng thích xem Tây Du Ký? Cũng đang trở về tuổi thơ hả? - Dạ không! Cháu và bạn gái quyết giữ gìn trinh tiết cho nhau đến đêm tân hôn, nhưng vừa rồi bạn gái cháu trèo rào, bị thanh sắt chọc vào, rách mất rồi chú ơi! Cách đ

Xem Chi Tiết

Chạm khẽ trái tim

By Truyen Hay Moi Ngay

Chân thành, thì ra có thể cảm nhận được như vậy, không phải qua những quan tâm từ email, bình luận trên facebook hay những dòng chat vô vị... Chân thành, phải là đứng trước mặt một người, ánh mắt tình cảm cùng lời nói, đồng thời tiến tới trái tim người ấy... Với trái tim mình đã để dành một khoảng trống cho họ bước vào. *** Khi thủ đô trở lạnh, bước thật chậm trong một chiều gió mùa về sẽ không chỉ nghe thấy những tê tái chạm vào da thịt. Một cảm giác xót xa vô cớ cô không hiểu tại sao. Một niềm khát khao hơi ấm, cô cũng không hiểu tại sao. Thủ đô mùa lạnh ít nắng, khung trời xịu mặt buồn bã, những gốc xà cừ già như trầm ngâm những hồi ức xa xôi. Thật gợi cho người ta xúc cảm hoài niệm. Con đường này , những gốc cây và hàng quán, vẫn những dòng xe chạy tấp nập, vẫn những người bán hàng không quen,... cô đi ngang bao lần. Vậy mà... Sao lần này, chỉ duy nhất lần này, cô thấy lòng chút gợn... Ghé lại ngôi trường cấp ba, cô vô thức đi ra chỗ sân để xe cũ sau trường. Đây đó những hà

Xem Chi Tiết

Cốc chanh muối

By Truyen Hay Moi Ngay

Anh quay số: 'Tôi đã mặc hết một lượt những chiếc áo được em thắt sẵn cavat rồi!' Lúc này nàng mới ứa lệ. *** Buổi sáng của tháng trước đó anh ngồi bên nàng cũng lạ. Một ngày đẹp trời cả phố ngạc nhiên. Nàng vui bước bên anh trong chiếc váy màu kem đính hạt kiêu sa quyến rũ. Anh làm chồng. Khói thuốc mỗi ngày dày thêm trên mắt anh. Giọt cà phê của đêm đặc sánh. Nàng rót vào lòng để lặng thầm đón ngày mới, đón anh trong cơn say mèm chạm cánh cửa hạnh phúc chưa lâu. Anh la lớn gọi nàng mở cửa rồi loạng choạng. Giọng anh nhừa nhựa gọi tên của ai đó, không phải tên nàng. đau khổ Chiều nay sau 4 năm. Trong cơn say. Anh quên mất nàng đã đi khỏi ngôi nhà đựng hạnh phúc chưa lâu đó. Anh quay số: 'Tôi đã mặc hết một lượt những chiếc áo

Xem Chi Tiết

Trầu cau

By Truyen Hay Moi Ngay

 Cô có một năng lực đặc biệt, không giống những nhà ngoại cảm giao tiếp với người chết, cô có khả năng thấu cảm với người sống. Cô đến hiện trường và đặt mình vào vai hung thủ để tìm hiểu suy nghĩ của hắn lúc gây án. Và đôi khi, cô mất kiểm soát vì đi quá xa vào tâm trí chúng. Cô khóc cho những tên sát nhân và hành động như một kẻ tâm thần, nhưng may mắn tay cô chưa nhuộm máu. *** Cô đến nơi khi trời vừa sáng. Vườn trầu đẹp nhất Mười Tám Thôn vẫn chìm trong giấc ngủ. Ánh nắng soi lên những phiến lá bóng ngời xanh mướt lấp lánh sương mai như bàn tay vẫy gọi. Hàng cau thẳng tắp hai bên lối đi lát gạch tàu phủ rêu dẫn đường vào ngôi nhà gỗ cổ kính cuối vườn. Thanh âm của những chiếc phong linh gốm sứ treo trước hiên du dương đón khách. Cô ngồi xuống bộ ghế mây, nhìn tách trà uống dở đang bốc khói mờ và khung thêu trên bàn vừa mới xong hình phụng. Cô biết chủ nhân vườn trầu rất đẹp và tao nhã. Lần đầu gặp, nàng cũng ngồi nơi đây, mặc áo bà ba tím quần lãnh đen, mái tóc dài ngang lưng th

Xem Chi Tiết

GÁI GIÀ

By Truyen Hay Moi Ngay

BÙM! BÙM! BÙM! Tiếng trống làng vang lên báo hiệu buổi lễ trao bằng khen cho làng tôi (làng văn hoá) sắp bắt đầu. Sau hai năm chính phủ Ngô Đình Diệm ra lệnh xóa nạn mù chữ và mở lớp bình dân học vụ, bây giờ làng tôi không còn một người nào mù chữ kể cả người già, họ còn làm được những bài toán thông thường. Hôm nay trên quận đại diện chính phủ phát thưởng cho học sinh giỏi và đãi ăn cả làng, người dân cũng góp phần mang đến những món lạ ngon. Gần bên trụ sở được che 2 cái rạp, 1 cái để quan khách và dân làng ngồi, còn cái nhỏ làm nơi nấu nướng. Chị bếp xin phép me: - Thưa bà, tôi đến trụ sở để tiếp tay chuẩn bị cho buổi đãi ăn. - Ừ, chị đi trước đi, nhớ đem theo áo dài vì chị lên lãnh thưởng đó. - Dạ Mọi người ăn mặc chỉnh tề, phái nữ đằm thắm dịu dàng trong chiếc áo dài đoan trang tha thướt, trẻ con cũng vui mừng tíu tít khoác những bộ đồ lịch sự mới toanh, khung cảnh trang nghiêm nhưng thật vui vẻ và thân mật. Dân làng bắt đầu có cái nhìn sâu sắc, họ đầu tư vào sự học

Xem Chi Tiết

Đi theo lời của gió

By Truyen Hay Moi Ngay

Đoàn tàu chạy qua một đồng cỏ rộng mênh mông. Những con bò lững thững nhai những bụi cỏ khô héo cuối cùng còn sót lại của mùa mưa năm trước. Cậu nghe nói ở đây mùa này hay có hạn. Những đàn bò này sẽ đến đồng cỏ khác trong vài ngày tới, và nếu may mắn có cỏ, chúng sẽ tồn tại qua vài ba mùa nữa trước khi bị đẩy vô trạm giết mổ gia súc tập trung thị trấn, còn lỡ cánh đồng chúng tới chỉ còn chân cỏ, lũ người chăn bò sẽ khóc tiếng Ả Rập. *** Cậu nghe nói hồi xưa miền Tây tới mùa lũ người ta cũng len trâu đi kiếm cỏ, sớm thì trâu sống cả đàn, trễ thì rớt nước mắt ngồi nhìn trâu chết dần dần. Nhưng cái đó là chuyện hồi xưa, giờ cuộc sống đủ hiện đại để người ta không phải len trâu qua những cánh đồng ngập đầy nước. Hồi xưa cậu cũng nghĩ mình sẽ được dạy ngay trong Sài Gòn, nhưng giờ thì cuộc đời đủ nham hiểm để bắt cậu đi dạy học xa nhà vài trăm cây số. Tốt nghiệp loại giỏi cao học Đại học Sư phạm. Cậu tưởng tấm bằng tốt nghiệp của cậu mang đi đâu người ta cũng nhận thì, bà giám đốc Sở

Xem Chi Tiết

keyboard_arrow_up