Tag: truyen gi cung co



Home » Tag: truyen gi cung co

Bạn đã từng dốc lòng để làm cho người mình yêu được hạnh phúc chưa?

By Truyen Hay Moi Ngay

Bạn đã từng dốc lòng để làm cho người mình yêu được hạnh phúc chưa? 'Chúng ta không sai lầm khi yêu một ai đó. Chúng ta chỉ sai lầm khi đón nhận một ai đó mà không hề yêu họ…' Đôi khi là một vòng tay siết chặt an ủi, đôi khi là sự từ bỏ, đôi khi là chấp nhận chịu thiệt thòi, đôi khi hành động như một kẻ ngốc nghếch, đôi khi cố chấp một chút, kiên trì một chút... Có người đã từng nói, điều dễ dàng nhất chúng ta có thể làm cho những người mà mình yêu thương, là tự vứt bỏ chính mình, sau đó mới nhận ra, tình yêu có thể khiến chúng ta làm được những việc tưởng chừng như không thể. Chẳng cần phải ngày ngày ngược xuôi nghĩ cách làm gì để thể hiện tình yêu, và đôi khi chỉ cần hành động theo trái tim, là đủ. Nhưng nếu không vượ...

Xem Chi Tiết

Như một giấc mơ

By Truyen Hay Moi Ngay

Tôi là một cô gái yêu chủ nghĩa xê dịch, tôi luôn mơ mộng được đặt chân tới những vùng đất mới lạ, thậm chí là những vùng đất trong trí tưởng tượng non nớt của tôi. Tôi luôn yêu thích sự phiêu lưu, có lẽ đó là điều duy nhất tôi giống mẹ, mẹ là họa sỹ mà nên mẹ đi nhiều lắm nhưng đó là khi bà còn trẻ. Từ lúc mẹ yêu ba rồi cưới ba, mẹ truyền niềm đam mê đó lại cho tôi...

Xem Chi Tiết

Nhà có hai cửa sổ

By Truyen Hay Moi Ngay

Nhà có hai cửa sổ, hai cánh cửa phòng Thắng và nhà đối diện chỉ cách nhau một khoảng. Một ngày, chiếc rèm phòng đối diện chợt chuyển đống, để lộ chiếc váy trăng trắng... *** Nhà có hai cửa sổ, một hướng ra phía đường, bụi bay mù mịt, một thông ra cửa sổ căn phòng của ngôi nhà bên cạnh. Mỗi lần nhăn mặt vì chiếc xe to rầm rĩ với lớp bụi tung mù mịt bám đầy bệ cửa, Thắng lại nhìn sang cửa sổ nhà bên, nơi có lớp cửa kính không bao giờ mở, chỉ thấy lớp rèm xổ xuống, xõa tung. Khung cửa tối màu, lạnh lẽo đến ghê rợn, nhưng đối với Thắng, nó ẩn chứa chút gì đó bí hiểm, cuốn hút, và bình yên.. Thắng là sinh viên trọ học. Hồi mới thuê nhà, Thắng hay băn khoăn vì sao ngôi nhà ngay mặt đường, cảnh quan đẹp, tuy có bụi bặm nhưng sang trọng và ấm cúng, lại có một giá bèo nhèo, gần như cho không. Sinh viên hầu như đi hết, chủ nhà cũng chuyển sang nhà mới. Trước khi đi, ông trao chìa khóa cho Thắng cẩn thận, dặn dò việc chăm chút ngôi nhà và không nhìn sang cửa sổ nhà bên cạnh. Những ngày tiếp

Xem Chi Tiết

Gửi lại anh những cảm xúc vụng dại

By Truyen Hay Moi Ngay

Ánh sáng yếu ớt mờ nhạt trên cao… Ánh sáng đang tắt dần cho ta thấy trời đã tối, vầng thái dương đã tắt… Mây đứng nơi phi trường xa xôi cùng gia đình, đôi mắt đẫm lệ, quay đầu nhìn lại tìm hình bóng một người đang xa dần... Ánh sáng yếu ớt mờ nhạt trên cao... Ánh sáng đang tắt dần cho ta thấy trời đã tối, vầng thái dương đã tắt... Mây đứng nơi phi trường xa xôi cùng gia đình, đôi mắt đẫm lệ, quay đầu nhìn lại tìm hình bóng một người đang xa dần... Và Mây đã thấy Hiếu, Hiếu đang đứng một góc sân bay nhìn theo hình bóng Mây và tạm biệt cuộc tình nhỏ bé kéo dài hơn 2 năm. Trái tim nhỏ bé của Mây đã thôi thúc, Mây chạy thật nhanh ôm chầm lấy Hiếu, người con trai Mây đã yêu bằng cả trái tim! Những giọt nước mắt thay nhau tuôn rơi che đẫm đôi mắt xinh xắn của Mây. Tại sao Mây và Hiếu phải chia tay?Và Hiếu đã ôm chặt lấy Mây lần nữa! Hiếu không ngờ mình lại khóc! Không ngờ một người con trai cứng rắn lại khóc vì 1 người con gái... Đơn giản, Hiếu thật lòng yêu Mây. Cuộc sống có vô vàn l

Xem Chi Tiết

Mọi thứ rồi cũng sẽ đổi thay, phải không anh?

By Truyen Hay Moi Ngay

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện 'Rồi sẽ qua hết, phải không?') Có những ngày trời lãng đãng, em ngồi nghe Phố trong mưa của Thùy Chi. Những giai điệu dung dị, trong vắt và lời ca êm dịu của Chi đưa em vào một miền nhớ. Em vẫn vậy, từ ngày anh ra đi, vẫn lặng thầm, lơ đễnh và dễ cười. Ngày anh đi, em đã cười dài khi lòng đau quặn vào. Em quen cười để che đi sự yếu đuối của mình, vì em là cô gái mạnh mẽ, vì em lí trí, nên ngày anh đi, em đã không giữ anh lại, dù chỉ một lần... *** Em lớn lên trong một gia đình có 3 chị em, và em là chị cả. Em vẫn quen cái thói lạc quan, cứng cỏi ấy, luôn gồng mình hứng chịu tất cả để bảo vệ mẹ và hai em của mình, cho đến khi gặp anh. Lần đầu tiên gặp nhau, anh tông vào xe đạp của em, cong vành, đứt phanh. Em không rơi lấy một giọt nước mắt mặc dù đầu gối tuôn máu xối xả. Anh nhìn, kinh hồn bạt vía, bế em lên xe đưa vào viện. Mà em cũng chẳng hiểu sao lúc đó mình lại để anh đưa vào viện như thế, trong khi không có một đồng nào. M

Xem Chi Tiết

Nỗi nhớ nằm trong lá

By Truyen Hay Moi Ngay

Anh chưa bao giờ tắt máy, chiếc điện thoại của anh luôn mở sẵn . Lúc nào em gọi đến, vẫn là giọng nói nhỏ nhẹ đấy: 'Có anh đây'. Em hỏi: 'Tại sao anh không tắt máy, anh không đi chơi với cô gái khác à?'. Anh bình thản: 'Để khi cần, em còn nhớ đến anh mà gọi'. Có bao nhiêu cách để hai trái tim xa lạ cùng chao lên những giai điệu nhẹ nhàng, cuộc sống đã sàng lọc trong đám đông, dành anh cho em. Buổi sáng chủ nhật, em ngủ dậy muộn. Cơn đói cồn cào khiến em tung tăng ra phố, ghé vào chiếc quán quen bên đường đang dậy mùi của nắng sớm. Quán nhỏ như em, hồn nhiên ngồi xuống ghế, em gọi lớn: 'Một tô bún chả cá như cũ nghe dì. 'Dì chủ quán bận luôn tay, vồn vã: 'Còn có một tô, anh này gọi rồi cháu ơi'. Em nhìn theo bàn tay chỉ-anh ngồi đối diện em, cười thật tư...

Xem Chi Tiết

Truyện cười - Thư giãn tí cả nhà

By Truyen Hay Moi Ngay

NGỬI PHAO CÂU Một đoàn khách đi du lịch, đến giờ ăn tối, họ vào một nhà hàng bán vịt quay Bắc Kinh. 
Cô hướng dẫn viên người TQ giới thiệu: – Hôm nay chúng ta thưởng thức món vịt quay Bắc Kinh. Một vị khách nam đứng lên nói: – Tôi có biệt tài đoán con vịt nào đúng vịt Bắc Kinh, con vịt nào không phải. Cô hướng dẫn viên phấn khởi: – Vậy mời quý khách lên thử, nếu đúng sẽ yêu cầu nhà hàng sẽ tặng quý khách món quà đặc biệt! Vị khách đứng dậy cầm con vịt lên ngửi vào phao câu và nói: – Con này không phải, con này là vịt Quảng đông! Vị khách cầm con vịt khác lên ngửi phao câu và nói: – Con này mới đúng là vịt Bắc Kinh! Nhân viên nhà hàng cảm phục trước tài nghệ của vị khách. Cả đoàn vỗ tay tán thưởng và ăn uống một cách vui vẻ. Cô hướng dẫn viên trao cho vị khách món quà của nhà hàng như đã cam kết. Buổi tối, khi về khách sạn, chuẩn bị lên giường đi ngủ thì thấy có tiếng gõ cửa. Vị khách ra mở cửa thì thấy cô hướng dẫn viên xin vào và nói : – Thưa

Xem Chi Tiết

Lòng tốt

By Truyen Hay Moi Ngay

Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy. *** – Ăn hộ tôi mớ rau...! Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. 'Mình thương người thì ai thương mình' – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã. - Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn! Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: - Rau này bà bán bao nhiêu? - Hai nghìn một mớ - Bà cụ

Xem Chi Tiết

Cho anh năm phút

By Truyen Hay Moi Ngay

Tức giận. Nàng nhắn một cái tin: 'Tôi đã về nhà. Vui vẻ và an toàn. Chúc anh hạnh phúc bên niềm vui mới'.  *** 'Cho anh năm phút'. Hoàng nói như vậy từ trước khi Vy xuống tàu nửa tiếng. Sợ lão chờ lâu, tàu ì ạch lăn những bước cuối cùng trên đường ray là Vy sấp sửa đứng dậy. Vội vã xuống tàu, lại mang túi hành lý to hơn cả người, nàng suýt bị trẹo chân khi bước từ bậc thềm ở cửa tàu xuống đất. Nàng nửa bước nửa chạy ra phía ngoài nhà ga. Chẳng thấy lão đâu cả. Rướn chiếc cổ thanh mảnh giữa đoàn người trễ nải hành lý, lừ đừ mệt mỏi sau một hành trình dài, nàng căng mắt ra, ngó đông ngó tây tìm kiếm. Lão đang trốn ở một góc nào đó và xuất hiện đột ngột để làm nàng bất ngờ chăng?. Bỗng nhiên, chiếc túi nặng trịch trong tay dường như có ai đằng sau đỡ lấy. Biết ngay mà!. Nàng quay phắt người lại. 'Về đâu em ơi?'. Xe ôm. Không phải lão. Nàng cười trong nỗi thất vọng: 'Em có người đón rồi'. Chàng xe ôm chưng hửng, liền buông chiếc túi của nàng ra và nhắm sang đối tượng khác. 'Hoàng đa

Xem Chi Tiết

Bí mật được giữ kín

By Truyen Hay Moi Ngay

- Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa! Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố - vẫn như mọi khi - chỉ nhún vai im lặng. *** Mỗi lần bước vào trạm cứu hỏa, nhìn những động cơ màu đỏ nhuộm dạ quang vàng, những chiếc vòi phun nước, những đôi ủng cao su cỡ lớn và mũ bảo hiểm... là tôi lại nhớ về thời thơ ấu cùng người bố kính yêu của mình. Bố tôi đã làm việc suốt ba mươi lăm năm trong vai trò tổ trưởng tổ bảo dưỡng các dụng cụ cứu hỏa. Ngày ấy, bố thường dẫn tôi và anh Jay đến trạm cứu hỏa chơi. Ở góc trạm cứu hỏa có một chiếc máy tự động chứa những chai Coca-Cola loại 300 ml giá một hào. Mỗi khi được theo bố đến trạm cứu hỏa, anh em tôi thích nhất là việc được mua nước ở cái máy bán hàng tự động đó. Năm lên mười tuổi, một lần, tôi dẫn hai đứa bạn đến trạm cứu hỏa chơi. Hôm đó, trước bữa trưa, tôi đã hỏi xin bố mua ba chai Coca-Cola để đãi các bạn. Dù thoáng chút lưỡng lự nhưn

Xem Chi Tiết

keyboard_arrow_up