Tag: truyen gi cung co



Home » Tag: truyen gi cung co

Buông đi

By Truyen Hay Moi Ngay

(Truyenhaymoingay) Cứ cố níu tay nhau đi dài thêm một chặng đường, dù biết rằng đích đến chỉ riêng mình nghỉ mệt, da diết giữ níu con tim đã không hơn 1 lần xao xuyến - với một người, trong cuộc đời. Có tàn nhẫn quá không?  *** Tình mà người đã buông tay khác gì đâu con đò trên dòng sông, đã buông mái thả trôi hoài theo con nước, thì chờ mong thuyền kia bơi trở ngược. Hỏi rằng có quá lắm rồi những Viễn Vông? Giữ một hình bóng mà Thời Gian cứ gào lên “họ-đã-là-người-dưng”, níu một bàn tay mà biết rằng bàn tay kia sinh ra đã chọn tay mình trơn tuột. Liệu rằng Hạnh Phúc có chịu cam tâm? Thế nên, buông đi… ! Buông đi là tha thứ cho thương yêu, tha thứ hết cả trong con tim những lỗi lầm. Để ta biết “à hóa ra Tình cũng là loài gấu bắc cực cứ muốn dùng dằng để ngủ Đông”, mà có ngờ đâu Xuân đã qua hết rồi, mấy bận.  Buông đi, để cho những nước mắt đã rơi kia cũng phải cười vui khi ngoái lại một lần nhìn hạnh phúc của chủ nhân, để nó biết mình đã rửa sạch những lỡ lầm, cho phận vui an ủi

Xem Chi Tiết

Đón nắng xuân về

By Truyen Hay Moi Ngay

Nắng xuân về sưởi ấm những vui buồn, dang dở trong mỗi con người. *** Những cơn mưa phùn rền rĩ khóc than cho thân phận lụi tàn của những chiếc lá vàng cuối đông, đấy cũng là lúc mùa Đông đem theo những cơn gió cuối mùa lặng lẽ ra đi. Và như vậy mùa xuân đã về với rực rỡ nắng vàng và rộn rã tiếng chim. Nắng xuân tràn khắp nẻo chấm hết những ngày đông giá tàn tạ, với gió bấc và sương mù. Nắng xuân tươi trẻ, reo vui nhảy nhót khắp nơi, chồi non cựa mình nẩy mầm, ra lá mới. Cỏ non phủ mượt lưng đồi, nắng vàng tươi trải đều trên cây lá! Mặt trời rực rỡ lộ ra, những tia nắng tỏa ánh vàng tươi chan chứa yêu thương bao trùm lên núi rừng, đồng ruộng. Những tiếng con trẻ reo vui: Nắng đã về! Bến sông quê bỗng trở nên tấp nập khác thường những cô gái trẻ, vai đeo, tay xách những áo quần, chăn màn ra sông giặt rũ. Tiếng khỏa nước ì ùm xen lẫn tiếng nói cười của những cô gái thanh tân rộn rã vang vọng khắp bến sông. Nắng xuân trải những dải lụa mềm tinh khôi lên những ô mạ non, sưởi ấm cho nh

Xem Chi Tiết

Tôi đã yêu một cô nàng đỏng đảnh như thế

By Truyen Hay Moi Ngay

Tôi không nhớ hết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình, cũng không nhớ hết bao nhiêu lần thất tình, cũng không biết bao lần tôi tàn nhẫn tâm bấm nút “next” với những cô gái mà tôi đã yêu rồi chán để chuyển sang một cô khác tươi mới hơn. Đôi lúc, tôi bị ăn tát bởi những hành xử tệ bạc, đôi lúc tôi bị thằng đàn ông khác đấm chảy máu mũi vì quơ bồ của người ta. Nhưng tôi không thể dừng lại được, đa tình là bản chất, khiến tôi phụ thuộc vào nó để s...

Xem Chi Tiết

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa

By Truyen Hay Moi Ngay

Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. *** Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi cuối, bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện chán chê để rồi tuyển lựa 'đi B'. May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc, 1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ. Tháng 8/1978, chị cả em ra đời, sau đó chỉ một tháng, chú Tư – em trai ruột của bố em, có lệnh gọi nhập ngũ. Chú vừa nhát vừa hiền, lại vừa cưới vợ nên bố xin đi thay chú. Đất nước đang cần người đã có kinh nghiệm, đơn tình nguyện của bố được chấp thuận ngay. Mẹ em, chị và ông bà tiễn bố lên đường. Vài tháng sau, bố đi K (chiến trường Campuchia). Chuyến tàu đưa bố đi từ ga Hải Phòng, đơn vị bố có hơn 40 người Hải Phòng, vào đến Quảng Trị còn 14 người. Họ nhảy tàu vì đi B thì sẵn sàng nhưng đi K thì khác. Thời gian đầu còn có chút tin bố về nhà, càng về sau càng biền biệt. Mấy năm sau có giấy báo tử gửi về, b

Xem Chi Tiết

Viết cho Nhăn Mập

By Truyen Hay Moi Ngay

Thế Giới loài người có cái quy luật hài hước và khốn nạn vậy đó con ơi. Kẻ giàu sang nhiều tiền, đẹp đẽ bề ngoài thì được rất nhiều người săn đón. Người thấp kém bình dân thì bị đẩy xuống tận cùng của xã hội. Họ đang áp dụng quy luật ấy vào cả thế giới loài vật tụi con luôn đó Nhăn. *** Con trai ' iuuu vấuuu ', để kể con trai nghe. Hồi xưa, lúc ba còn nhỏ ấy, ở xóm, ngoài đường, chó cỏ (đồng loại với con) có đầy. Tụi nó cũng có tên dân dã dễ thương giống con vậy đó: Mực, Lu, Na, Bấu.... Ở xóm ba có tổng cộng bốn con, tụi nó không thuộc hàng cún hot, kiểng sang chảnh như con, tụi nó chỉ là chó cỏ, mặt xấu xấu ngáo ngáo, hung dữ, mất dạy .... chứ không dễ thương khờ khạo như con. Nhưng...tụi nó gần gũi với được việc lắm. Tụi nó giúp khu phố yên lành mỗi tối tránh trộm, giúp mọi người nhận diện kẻ gian, người lạ rình rập, giúp những người

Xem Chi Tiết

Chuyện tình Ma Kết

By Truyen Hay Moi Ngay

Có được tình yêu của 1 nàng Ma kết vốn dĩ không dễ dàng, muốn có tình yêu của 1 Ma Kết đã từng bị tổn thương còn khó gấp vạn lần.....em hay tôi sẽ bỏ cuộc trước?... *** Một năm trước tôi mới bước chân đến mảnh đất mờ sương đêm cùng những cơn mưa rả rích đêm ngày này. Không quen với cái lạnh ở đây tôi hay chui vào 1 quán café nhỏ có cái tên cũng bình thường thôi 'Nhớ ' nhưng lại mang cho tôi cảm giác thân thuộc. Quán nhỏ được trang trí rất nhiều hoa, nhiều tấm bưu thiếp và những tranh ảnh bình minh trên biển, quán không có phục vụ chỉ có 1 cô chủ dáng người nhỏ nhắn đôi môi luôn nở nụ cười. Chẳng mấy mà tôi lại trở thành khách quen, mỗi ngày đều ngồi từ sáng đến tối chỉ trừ những khi phải trình diện ở cty.   Quán chỉ đông khách vào buổi sáng đến chiều tối thì thưa dần. Tôi hay bất giác nhìn trộm cô chủ quán và phát hiện ra rằng cô ấy chưa bao giờ thực sự cười cả, đôi mắt lúc nào cũng nhìn xa xăm buồn vời vợi cho dù tôi có cố bắt chuyện cô ấy cũng chỉ cười rồi lảng tránh. Mỗi khi

Xem Chi Tiết

Bức thư đầu tiên của người vợ

By Truyen Hay Moi Ngay

Vào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô. *** Anh ta từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học,và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình. Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố. Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi, thân hình trở nên xồ xề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm. Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh. Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây. Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi... Cuối cùng, anh chủ động đề nghị ly

Xem Chi Tiết

Người hoàn hảo

By Truyen Hay Moi Ngay

NGƯỜI HOÀN HẢO Anh ấy là một người hoàn hảo. *** 1. Anh gọi mẹ tôi là dì, nhà anh đối diện nhà tôi. Ba anh mất vì bệnh, cả gia đình tổng cộng sáu người con, anh là út, lớn lên nhờ tình yêu thương của mẹ, một tay bương trải, làm lụng cực khổ... Ngày ở quê, nhà anh nghèo lắm, sống nhờ sự cưu mang của bà con chòm xóm. Hôm nay người này cho gạo, hôm kia người nọ giúp thịt, kẻ giúp cá, rau,...họ nấu còn dư đem qua cho gia đình anh đỡ đói qua ngày. Anh được đi học dưới sự hi sinh của anh hai chị ba trong nhà chấp nhận xa bạn bè thầy cô để kiếm từng đồng phụ mẹ, lo ăn học cho đám em. Nơi cái xóm nghèo có Thầy giáo Minh với mức lương quèn cần mẫn ngày ngày chắp cánh cho đa...

Xem Chi Tiết

Chủ nhật về nhé, vợ sẽ trả lương cho chồng

By Truyen Hay Moi Ngay

Chị nhìn lên cuốn lịch trên tường và bắt đầu nhẩm tính. Chị tiến lại, lật dở từng trang một rồi mỉm cười. Chị khoanh một dấu đỏ hình trái tim lên ngày chủ nhật. Sau đó, chị vui vẻ đi dọn dẹp lại nhà cửa, công việc thường ngày mà chị vẫn làm, như một thói quen, mà không đúng, như một niềm vui bởi chị đâu còn mối bận tâm nào khác ngoài việc chăm sóc chồng và tổ ấm nhỏ bé này. Từ đầu tuần tới giờ, hôm nào chị cũng mua hoa cắm, chị ăn mặc diện hơn dù vẫn chỉ là những bộ đồ ở nhà. Thậm chí, chị còn xức ít nước hoa... Chị yêu đời hơn hẳn. Chị không biết anh có nhận ra điều đó không nhưng chị đoán anh sẽ cảm thấy thích thú với sự thay đổi này. Chị bày biện lại mâm cơm cho tươm tất, rồi chị chỉnh mấy nhành hoa hồng trên bàn khách sao cho có dáng đẹp nhất. Chị nghe thấy tiếng xe máy, tiếng lịch kịch mở cổng, chị hớn hở ra mở cổng vì chị biết anh đã về. Chị ngước mắt nhìn đồng hồ, hôm nay, anh về sớm hơn mọi lần. - Anh về rồi! Anh bước vào nhà, anh không quên kéo chị lại, thơm lên tr

Xem Chi Tiết

Tạm biệt nhé, 23 của tôi!

By Truyen Hay Moi Ngay

Tôi tin chắc rằng, việc biến mất khỏi cái thế giới ồn ào này đã từng là mong ước của không ít người. Nhất là khi ở vào tuổi 23, độ tuổi khiến ta chông chênh, hoang mang, lo lắng và liên tục vấp ngã. Khi ấy, ngay cả việc mặt trời mọc mỗi ngày đều khiến ta nao lòng. Rằng hôm nay phải làm sao đây? Rằng mọi chuyện sẽ ổn không? Rằng sự lựa chọn thế nào mới đúng đây? *** 23 tuổi, điều đầu tiên chúng ta học được là sự tự lập. Khi ấy mọi con đường mà ta bước đi đều là sự lựa chọn của chính chúng ta, có thể là sai lầm, có thể là nước mắt, có thể là những vết thương đau đớn hằn sâu trên da thịt, có thể là mất mát, đau thương đến giày vò, tưởng như có thể chết đi. 23 tuổi, ta đắn đo, ta loay hoay tự hỏi ' Ước mơ của mình là gì? Mình muốn làm gì?'. Kể cả khi đã có một công việc ổn định, ta vẫn tự hỏi xem đó có phải là điều ta luôn mong muốn không. Rất nhiều người trong chúng ta đã sống như thế, không hề biết bản thân mình muốn gì. 23 tuổi, khi ấy tình yêu đối với ta không còn là những rung

Xem Chi Tiết

keyboard_arrow_up