Đơn xin...hôn

Đơn xin...hôn

Nghe tiếng chồng khép cửa, Linh trở người. Cả đêm cô có ngủ được chút nào đâu, nằm quay mặt vào trong, ráng kìm tiếng khóc. *** Tối qua, hai vợ chồng gây nhau, trong lúc nóng giận, Linh buộc miệng: 'Hay là mình ly hôn đi, chứ sống với nhau thế này thì mệt mỏi quá!'. Chồng không nói gì, im lặng một hồi rồi bật dậy: 'Ừ, em muốn thế thì để anh viết đơn cho'. Linh giật thót mình, nhưng nói gì bây giờ, lỡ rồi. Thôi, Linh cứ nằm yên, chồng viết mà Linh không ký thì có sao đâu. Kia kìa, trên bàn trang điểm của Linh có tờ giấy đã gần kín trang chữ, đặt sẵn cây bút ở bên. Linh bỗng thấy trống ngực đập thùm thụp. Không lẽ anh đã quyết định rồi sao? Chỉ là Linh nóng quá lỡ lời, đúng ý anh quá ...
- Xem chi tiết.

Người xưa!

Người xưa!

Khi mới ba tiếng đồng hồ gặp lại cô sau mười năm, Khang đã bảo cô ở lại cùng anh, điều mà Ngân nghĩ phải mất nhiều cuộc gặp gỡ hơn anh mới có thể nói. *** Cô nhận được tin nhắn của Khang khi đang chuẩn bị đi ngủ: 'Anh đang ở Sài Gòn. Lần này anh sẽ ở lâu. Hôm nào em rảnh, anh mời em đi ăn tối'. Chỉ có vậy thôi mà cái tin nhắn đó làm Ngân thao thức suốt cả đêm. Kỳ lạ thật, lần nào cũng thế, cứ mỗi lần Khang nhắn tin hay gọi điện thoại cho Ngân là đêm đó cô không ngủ được. Mười năm, những ngày xưa cũ đã xa lắm rồi mà sao cô lại không thể quên được Khang. Cô và anh quen nhau từ khi cô mới ngơ ngác bước vào giảng đường đại học. Anh là 'ma cũ', chịu trách nhiệm chỉ dẫn cho các tân sinh viên ...
- Xem chi tiết.

Mùa cau

Mùa cau

Ở làng thị là người lười nhất, ít học nhất và như vậy đồng nghĩa với việc thị là người nghèo nhất rồi. Đã vậy thị cũng là người xấu nhất, này nhé con gái gì mà cao có một mét ba ba phân, dáng đi chữ bát, lạch bạch chẳng khác gì con vịt đầu đàn của lão cả Khoái thả ngoài con mương đầu làng cả! *** Thị nặng có 37 ki lô. Đôi môi thì lúc nào cũng chẩu ra nhòn nhọn tựa như mõm lợn đang hít cám. Cặp mắt ốc nhồi to thao lao láo choáng hết cả gương mặt xương xẩu của thị mới là nỗi ám ảnh đối với mọi người. Trong khi cái sống mũi lại thấp tẹt, hai lỗ mũi phè ra và hếch lên như mũi loài tinh tinh. Người đời xưa nay vốn ưa cái đẹp, hoặc giả không đẹp người thì phải nết na, chăm chỉ mới được người ta ...
- Xem chi tiết.

Chìa khoá tình yêu

Chìa khoá tình yêu

Nàng chọn mặc bộ đồ lót và váy ngủ mà chàng thích nhất, nàng trang điểm và sức nước hoa...rồi nàng ngồi vào bàn chờ đợi. Trời tối mà vẫn không thấy xe chàng về. *** Ở cơ quan nàng là cô gái xinh đẹp, cũng chính bởi lẽ đó mà nàng 'kén cá chọn canh' mãi, trải qua dăm, bảy mối tình rất lãng mạn, đến năm 22 tuổi nàng mới quyết định lên xe hoa cùng ý trung nhân, đó là một chàng trai bảnh bao, nói như cánh trẻ ngày nay chàng chẳng những rất 'thầu giàu' mà lại còn 'ga lăng' hơn cả Tây! Rồi nàng xinh 'quý tử', nàng gia nhập vào nhóm 'quý bà một con', cơ thể nàng như được lột xác, ngày càng 'tươi da, thắm thịt' hơn, nhan sắc càng trở nên 'nghiêng nước nghiêng thành'! Có con trai nàng lại càng được ...
- Xem chi tiết.

Con mèo lười ngủ trong quán cafe - Phần 2

Con mèo lười ngủ trong quán cafe - Phần 2

Từ ngày con mèo đến, Tiêu thấy không khí trong căn phòng bốn bức vách của mình đột nhiên thay đổi. Nó là thứ không khí man mát nơi đầu lưỡi, nhất định phải dùng hết thảy toàn bộ các giác quan của một con người mới có thể cảm nhận hết được. Con mèo đen ấy ngoan đến lạ, nó giường như biết Tiêu nghĩ gì, muốn gì và buộc phải làm gì. Ví như việc ở một mình, Tiêu có cách sinh hoạt riêng, mà chuyện ăn uống thì chẳng bao giờ được chú trọng thế nhưng, con mèo lại hết sức đúng giờ. Nó không bao giờ quên bữa ăn của mình, nó không kêu gào hay cào cấu bất kì vật gì trong nhà hay nhõng nhẽo với Tiêu. Nó chỉ đứng đó, cách Tiêu một đoạn vừa đủ rồi nhìn chằm chằm. Sau một vài lần, Tiêu biết là nó đói, còn ...
- Xem chi tiết.

Tình yêu là gì?

Tình yêu là gì?

TÌNH YÊU LÀ GÌ? - Không phải Em chỉ gặp mình Anh trong ngày, còn có những người khác ở trường mà, Em không muốn có bạn trai chú ý à? - Em không thích họ, Em không có ý thu hút họ đâu. *** Cô bước lên cầu thang hẹp, ngó vào phòng, một anh chàng mảnh khảnh nét mặt nghiêm nghị ngó ra - Ở đây cần tuyển trực điện thoại ạ? - Đúng rồi, em để dép ở ngoài đi. Cô vội rút bước chân lại, tự cảm thấy xấu hổ vì mình vô ý quá, căn phòng được trải thảm màu xám, khá cũ kỹ, đơn giản. Một bộ bàn ghế làm việc, một bộ bàn ghế mây để tiếp khách, một điện thoại kiêm máy fax để trên bàn, một tủ tài liệu. Cuộc phỏng vấn đơn giản, công việc của Cô là sau giờ học ở trường buổi sáng, sẽ đến ...
- Xem chi tiết.

Cây cầu hi vọng

Cây cầu hi vọng

Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. *** Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người kỹ sư tài giỏi này đã nảy ra một ý tưởng táo bạo, xây dựng cây cầu nối giữa New York và Long Island. Tuy vậy, những chuyên gia hàng đầu trên thế giới về lĩnh vực này lại nhận định rằng: đây là một việc không thể và Roebling nên bỏ ngay những ý nghĩ này đi. Đây là việc chưa ai từng làm trước đó. Nhưng Roebling vẫn không thể bỏ được những suy nghĩ này, nó như khắc sâu vào tâm trí ông. Lúc nào, ông cũng nghĩ đến nó. Ông cho rằng đây là một điều có thể thực hiện và ông đã nói ý tưởng này với một vài ...
- Xem chi tiết.

Rồi mọi việc sẽ ổn thôi mà

Rồi mọi việc sẽ ổn thôi mà

Một tháng lẻ bốn ngày kể từ khi làm lễ ra trường. *** Mỗi giờ không biết nó check in bao nhiêu lần cái hộp mail chỉ để mong nhận được thông tin phỏng vấn từ nhà tuyển dụng. Nó lẩn tránh những cuộc điện thoại của bạn bè, người thân vì không muốn trả lời câu hỏi 'tìm được việc làm chưa?'. Lẩn tránh luôn cả những lời mời gọi tụ tập đi chơi của đám bạn thân. Vì nó biết ra khỏi nhà là tốn tiền. Là khi nó đang ăn, đang uống, đang tám với đám bạn là những giọt mồ hôi của ba mẹ đang lăn dài trên cánh đồng. Rằng đây là tháng lương cuối cùng mà nó được chu cấp từ ba mẹ. Hồi trước thấy số điện thoại lạ là nó chẳng thèm quan tâm, trừ khi ai đó gọi ba cuộc gọi nhỡ trở lên, nó sẽ hồi đáp bằng cái tin ...
- Xem chi tiết.

Sự hào phóng đích thực

Sự hào phóng đích thực

Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn. *** Khi cơn bão ập đến khu thị trấn nhỏ ở gần nhà tôi, rất nhiều gia đình lâm vào cảnh khốn cùng. Ngay sau đó, các báo địa phương đều đăng tải những câu chuyện thương tâm về một số gia đình chịu hậu quả nặng nề nhất từ cơn bão. Ngày chủ nhật nọ, một bức ảnh đập vào mắt tôi. Một phụ nữ trẻ đang đứng trước căn nhà lưu động đã bị bão phá huỷ, vẻ đau khổ hằn trên gương mặt chị. Một cậu bé chừng bảy, tám tuổi gì đó đứng cạnh, ánh mắt cúi xuống. Nắm chặt váy ...
- Xem chi tiết.

3 câu chuyện sâu sắc cuối tuần

3 câu chuyện sâu sắc cuối tuần

Trong cuộc sống, chúng ta khó tránh khỏi thất bại. Nếu có thể đứng lên từ thất bại, kiên trì theo đuổi mục tiêu, tương lai chắc chắn sẽ thành công. Nhưng kiên trì nói thì dễ nhưng thực hiện rất khó. Dưới đây là một số câu chuyện nhỏ chứa đựng đạo lý, mang đến những cảm nhận khác nhau. *** Câu chuyện 1: Có một người rất nghèo và khổ cực. Một người nhà giàu nhìn thấy đáng thương liền muốn giúp đỡ. Người giàu có đưa cho anh ta một con bò, chúc anh khai hoang tốt, đợi mùa xuân đến gieo hạt giống, mùa thu là có thể thoát nghèo rồi. Người nghèo cảm thấy hi vọng trong lòng, bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ sau vài ngày, bò muốn ăn cỏ, người muốn ăn cơm, cuộc sống trở nên khó khăn hơn ...
- Xem chi tiết.

top