THƯƠNG QUÁ MỘT BÀI THƠ

THƯƠNG QUÁ MỘT BÀI THƠ

Có người lên núi kiếm bùa mê rồi lại tay không ngược trở về. Trên quãng đường đi dài thẳm thẳm, hỏi thầm: Làm thế để làm chi? Người đi lên núi, đi và thở, Cứ nhủ lòng: Lên núi để chơi. Ngồi tựa gốc cây nhìn khắp núi, Ngó lên trời thấy đám mây trôi... Người đi lên núi giống như mây, Đi đứng ngồi... Là động tác bay. Bay có khi dừng khi vắng gió, Có khi buồn quá tấp vào cây... Người đi lên núi... Như nai lạc Xuống lũng sâu mờ mịt khói sương Rồi nhấc chân lên... Rồi lỡ buớc... Rồi thôi chẳng biết chỗ đâu đường! Người sinh ra ở trong trời đất, Cứ cựa quậy hoài: Sao có ta? Câu đáp chỉ là cơn gió thoảng, Đôi khi là tiếng giọt mưa sa! Người đi lên núi khi về lại, Đứng ...
- Xem chi tiết.

top