THƠ RƯỢU

THƠ RƯỢU

Đời người như giấc chiêm bao Nghìn xưa đã mấy ai nào trăm năm? Một đoàn lao lực lao tâm, Quý chi chữ thọ mà lăm sống nhiều! Có tiền chưa dễ mà tiêu, Ham danh lắm kẻ như diều đứt dây. Thương ai cho bận lòng đây Cho vơi hũ rượu, cho đầy túi thơ! Cảnh đời gió gió, mưa mưa, Buồn trông ta phải say sưa đỡ buồn! Rượu say, thơ lại khơi nguồn, Nên thơ, rượu cũng thêm ngon giọng tình. Rượu thơ mình lại với mình Khi say quên cả cái hình phù du. Trăm năm thơ túi rượu vò Nghìn năm thi sĩ tửu đồ là ai? TẢN ĐÀ CHÚC CÁC BẠN MỘT ĐÊM NGON GIẤC ...
- Xem chi tiết.

top