Mảnh ký ức

Mảnh ký ức

Tôi là Khuê. Tôi sẽ kể bạn nghe một mảnh ký ức của tôi. *** Đã lâu rồi, chúng tôi không còn đi cùng nhau, chừng như mây đen đã giăng kín bầu trời xanh, chừng như trái tim đã đóng mạng nhện, chừng như thời gian cô đọng rồi. Hồi đó chúng tôi học cấp II, cứ mỗi lần đi học về tôi thường ghé nhà Trinh mà ăn trái cây, nhà cô trồng rất nhiều trái. Tôi thích ăn vú sữa. Nên trêu: 'Trinh ơi vú chín chưa?' Trinh bảo: 'Đồ quỷ' Tôi cười. Trinh hay thẹn thùng lắm, nàng đi học bằng bộ, mỗi buổi trưa phải lội bộ gần chục cây số để đến lóp. Tôi đạp xe nài nỉ mãi mới chịu lên ngồi, rồi lại thập thò đòi xuống chỗ vắng người, nói: 'Thả Trinh ở đây đi'. Tôi cười: 'Nhỡ ai bắt mất thì sao?' Trinh đỏ ...
- Xem chi tiết.

top