LỘT TRẦN THƠ

LỘT TRẦN THƠ

Tôi biết em mượn bóng gởi hình Mượn mạn thuyền tránh cơn lụt dữ Mượn bờ vai trút nỗi buồn quá khứ Mượn lời thơ ve vuốt chữ tình xưa. Tôi biết em sáng nắng chiều mưa Dưới mặt trời vẫn ôm tim mù quáng Giữa đêm đen lại khát khao ánh sáng Làm bụi mù cho thành phố tôi yêu. Tôi biết lá vàng rơi xuống buổi chiều Trong mắt người khen là mùa thu đẹp Ôi chiếc lá khô khan đường vân bẹp Đã lìa cành vẫn quay cuống về cây. Tôi biết thơ tôi như những áng mây Sẽ không có góc trời dừng lại Thà là mây để đời còn phong thái Lồng lộng bay giữa trời đất bao la. Tôi biết em giả ngộ trăng hoa Thêm sống động một bóng hình lỡ mượn Bởi yêu thơ, tôi đành câm như tượng Cho ngữ ngôn một lần ...
- Xem chi tiết.

top