HỒI ỨC ĐỌNG LẠI

HỒI ỨC ĐỌNG LẠI

Hà Nội đã sang Thu. Cũng đã lâu lắm rồi tôi có một nỗi buồn kỳ lạ, một nỗi buồn không tên xuất phát từ sâu trong cảm xúc. Man mác buồn, man mác nhớ thương. Hà Nội, những ngày mưa... Bây giờ cũng sắp đến Tết Trung Thu, những cơn mưa ngâu muộn màng bắt đầu xuất hiện, gợi cho lòng người những hồi ức không tên, len lỏi theo cảm xúc về nơi hiện tại. Những cái thở dài với những lý do không biết từ nơi nào đến, không biết kết thúc sao cho trọn vẹn. Mưa, trượt dài trên hàng lá ngoài cửa sổ, nhìn mưa, lạnh ngắt, và rồi thở dài. Hà Nội thu mình về đêm, còn tôi? Ôm mình với quá khứ? Tôi có cảm giác mình sống với quá khứ đã quá nhiều. Mặc dù biết không nên, không đáng nhưng tôi vẫn thu mình ...
- Xem chi tiết.

top