HOA TÍM CHIỀU BUÔNG

HOA TÍM CHIỀU BUÔNG

Con phố cũ ngày xưa mùa hoa tím Có em tôi thả bước những hôm chiều Phượng nở chớm chút tình bên gió hạ Tím lên đời những nét mực thương yêu Em tôi có những sầu trong đáy mắt Nên gió mây em cất ở tâm hồn Rồi một buổi người về theo nắng gọi Hoa đã tàn bên ngưỡng cửa hoàng hôn Mưa chẳng rớt nhưng lòng tôi ướt đẫm Phố chợt buồn như đứng khóc cố nhân Ráng hồng chết những mùa hoa biệt tích Bước tôi đi... Làn khói thuốc ngại ngần Con phố cũ bây chừ xa lạ quá! Tôi đứng đây buốt giá lệ ngàn hàng Cỏ đã úa dãi màu chân mộ chí Một khối sầu hoa trắng liệm hương tang Nay tôi về cũng độ tháng tư sang Sao phố xưa lạnh vắng những phai tàn? Phượng xơ xác nỗi sầu đêm gió hạ Tím lên ...
- Xem chi tiết.

top