Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân

Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân

Giữa tiệc nhậu hắn đứng dậy, đỏ mặt, vỗ bàn 'Các bác im đi ' Sống mà không biết Trời cao, Phật độ, Chúa cứu sinh thì hãy ra Nghĩa địa mà sống. Đừng nói thêm nữa. Mọi người ngồi trừng mắt nhìn hắn rồi im lặng nhậu tiếp cho đến khi tàn tiệc. Sau chiến tranh, hắn trở về với đôi nạng gỗ. Tuy, một phần thân thể nầy đã hiến dâng cho quê hương tổ quốc, nhưng lòng hắn rất vui khi nhìn thấy đất đất nước đã thanh bình liền về một cõi. Cảnh chết chóc không còn nữa, cảnh mẹ xa con, cảnh vợ xa chồng, cảnh con cái thiếu bóng cha, tiếng khóc thê lương ngày nào không còn chảy dài trên mảnh đất Việt hình chữ S. Trong làng, từ lúc hắn đi biết bao người không trở lại, mà dẫu trở lại thì cũng ...
- Xem chi tiết.

top