Tag: doc truyen ngan hay ve tinh yeu



Home » Tag: doc truyen ngan hay ve tinh yeu

Mình đã từng quen nhau

By Truyen Hay Moi Ngay

Nick cậu ấy không sáng. Yahoo của tôi chỉ có duy nhất nick của cậu ấy, mang tên Light, 1 dòng nước mắt chợt lăn xuống má rồi rơi xuống bờ môi tôi, nghẹn đắng. *** Bỗng nhiên tôi muốn khóc , bởi vì tất cả những gì mà tôi đang phải gánh chịu, nó quả thực rất quá so với sức chịu đựng của tôi, tôi là 1 đứa con gái, cũng rất muốn được trân trọng. Vậy mà từ lúc sinh ra tới giờ tôi chưa bao giờ cảm nhận được những gì tốt đẹp mà người ta dành cho tôi cả, ngoài sự tổn thương ra... thực sự tôi không hiểu mình sinh ra trên đời này có nghĩa lý gì không nữa... Bởi vì tôi xấu xí... Bởi vì tôi yếu đuối... Bởi vì tôi đáng khinh sao??? Tôi không hiểu xấu có phải là 1 khiếm khuyết của con người hay không khi mà 1 hoa hậu đã từng phát biểu rằng vốn dĩ bản chất của cái đẹp đã là 1 tài năng rồi. 17 năm đi học là 17 năm cực hình của tôi. Tôi không bao giờ muốn tới trường cả, không phải vì tôi học dốt mà tại vì tôi quá xấu. không phải tôi đang khiêm tốn với nhan sắc của mình mà là bởi vì sự thực là thế!!

Xem Chi Tiết

Giấy chứng nhận làm người

By Truyen Hay Moi Ngay

'- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?' *** Trên đoàn tàu Thống Nhất Bắc Nam, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách: - Vé tàu! Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người, từ trên xuống dưới, một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra. Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc: - Đây là vé trẻ em. Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp: - Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao? Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi: - Anh là người tàn tật? - Vâng, tôi là người tàn tật. - Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật. Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp: - Tôi... không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em Cô soát vé cười gằn: - Không có

Xem Chi Tiết

HÃY ĐỂ TÂM AN TĨNH

By Truyen Hay Moi Ngay

Hôm ấy đạo sư có việc ở làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um, như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang. Đạo sư bảo : “ Thầy khát. Nhờ con lấy dùm thầy chút nước. “ Đệ tử mau mắn xách vò, thoăn thoắt bước tới con suối. Đến nơi, anh tần ngần nhìn dòng nước, rồi nhìn sang bên bờ kia. Bắt gặp một đàn bò còn ướt lông, hiểu ra cớ sự, anh quay lại gặp sư phụ, bộc bạch : “Thưa thầy, người ta mới vừa dắt bò qua suối. Nước bị quậy lên đục ngầu nên con không dám…” Đạo sư ôn tồn : “ Được con. Vậy mình chờ một chút”. Khoảng mười lăm phút sau, đạo sư bảo : “Lấy nước đi con!

Xem Chi Tiết

Cây khế

By Truyen Hay Moi Ngay

Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, trong một nhà nọ, có người đàn ông nọ tuổi đã cao, bệnh đã nặng nhưng vẫn canh cánh trong lòng một mối lo: hai thằng con của lão chưa lấy được vợ. Thế nên một hôm, lão thều thào gọi hai đứa lại bên giường rồi nói: - Tao yếu lắm rồi, chắc là sắp chết đến nơi, chúng mày không cố gắng lấy vợ nhanh là tao không đợi được đâu… - Gớm, lần nào cũng bảo là sắp chết rồi, thế mà đợi mãi có thấy chết đâu! Thằng con thứ hai nghe anh nói vậy thì cũng tiếp lời: - Bố cứ làm như lấy vợ dễ lắm ấy! Con gái làng này bây giờ vừa hiếm lại vừa khôn, anh em con thì lại được thừa hưởng cái gen di truyền từ bố: vừa ngu vừa xấu giai… - Thế sao ngày xưa tao vẫn lấy được vợ? - Bố lấy cái con dở hơi ấy, chấp gì! - Ối giồi ôi…Bà ơi! Bà sống lại mà xem, thằng con bà nó chửi bà là dở hơi này…ối giồi ôi… - Bố bé mồm thôi, còn có tí hơi mà cứ thích gào to, thích tắc cổ chết luôn hả? Mà bố gọi hai chúng tôi vào có việc gì? - Tao quyết định thế này: thằng nào lấy được vợ trước,

Xem Chi Tiết

Phận phù du

By Truyen Hay Moi Ngay

Phải, con người có số, có phận, nhưng cũng do bản thân không vượt lên số phận ấy, không vượt lên nổi. *** 1. Những đứa trẻ được định giá Ở cái xứ này, người ta ăn bữa sáng lo bữa trưa, ai cũng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà chưa ai để con cái mình chịu thiệt thòi với bạn bè. Tôi về đây một ngày cuối tháng chín, mưa thối đất đen trời, từ bến xe đi ghe về xóm nhỏ im lìm trong màu nước phèn loang loáng một mùi nồng đặc trưng. Bây giờ là tám giờ tối, mọi người sau một ngày mệt nhọc đã an giấc rồi sáng mai lại lao đầu vào mưu sinh. Tôi ngồi trong mùng, dưới ánh điện bóng đèn tròn vàng mờ mờ, mùi trầu tỏa ra từ miệng cô Hai khiến tôi lờ mờ đôi mắt vì nồng. Cô Hai quay sang nói chuyện với chị Sáu: - Mày biết con Đào nhà bà Tư Công chứ? Con nhỏ cùng thời với mày đó? - Dạ biết, sao má? - Nó lại bán con nó lấy tiền nuôi thân nữa rồi. Tôi trở người xoay mặt sang nhìn cô Hai, hỏi nhỏ: - Ủa, bán con là sao hả cô Hai? - Con nhỏ đó cả tá chồng, không thằng nào nên hồn, giờ đang cặp v

Xem Chi Tiết

Lớn rồi thì quên cái khái niệm tình yêu trong sáng đi!

By Truyen Hay Moi Ngay

Có những câu chuyện tình yêu, người ta kể về hai con người yêu nhau đến đắm say dù chưa một lần nắm tay. Cũng như những câu chuyện, người ta kể về cuộc tình kéo dài cả 3, 4 năm mà tất cả chỉ dừng lại ở những nụ hôn Người ta gọi đó là những tình yêu trong sáng, người ta thấy cảm động và ngưỡng mộ những tình yêu như thế Thực hết sức nhảm nhí! Thử hỏi trên cuộc đời này có hai con người nào yêu nhau mà không biết thế nào là làm tình? Có hai con người nào không cảm thấy rạo rực, và tràn đầy ham muốn khi nghĩ đến cảnh bản thân cùng với người mình yêu trần trụi hòa vào nhau? Trai hay gái thì cũng vậy thôi, một khi đã yêu, là sẽ có dục vọng. *** Người ta cứ nói yêu không đồng nghĩa với việc lên giường, vậy thì có nghĩa là yêu không đồng nghĩa với việc muốn sở hữu nhau, và tin tưởng nhau? Có người lại bảo yêu nhau thì phải biết giữ cho nhau, việc làm tình không quan trọng bằng việc yêu thương nhau thật lòng. Thế thì, ngẫm mà xem, giữ lại cái thân thể làm gì, khi mà cả trái tim và tâm hô

Xem Chi Tiết

Chợ biển

By Truyen Hay Moi Ngay

Thế là mẹ lấy chồng. Không cưới, không hứa hẹn nhưng cả hai bên gia đình mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại tình cảm của họ. *** Nắng nướng khét lẹt mặt đất. Những con đường cát trắng chạy dài hun hút bị sức nóng của mặt trời nung vàng như bánh rán. Thỉnh thoảng, vài cơn gió lào thổi ngang làm rát rạt làn da. Một phụ nữ gây gò, đôi dép nhựa vùi trong lòng cát, chiếc nón lá cũ, trên đôi vai mỏi, đôi gánh hàng đã vơi đung đưa theo từng bước đi chậm rãi. Làn da ngăm đen vì muối biển của bà đỏ ửng lên trong nắng và gió Lào nhưng nụ cười đầy hy vọng không bao giờ tắt trên khuôn mặt. Đó là mẹ tôi. Hình ảnh đó tôi mãi mãi không bao giờ quên được. Mẹ tôi từng là một cô gái đẹp, nước da bánh mật, đôi môi nhỏ nhắn luôn thắm đỏ, đôi mắt trong veo làm bao chàng trai một thời xao xuyến. Điểm trên khuôn mặt khả ái là một nốt ruồi nhỏ ngay giữa trán làm vẻ đẹp của mẹ càng duyên hơn. Nhiều người còn nói rằng mẹ giống như một cô gái trong phim Ấn Độ. Đã có bao người đến rồi lặng lẽ ra đi trong buồn bã

Xem Chi Tiết

Viết cho tháng Sáu

By Truyen Hay Moi Ngay

Ta nhặt cánh bằng lăng rớt rụng dọc theo những ngả đường nơi thành thị. Đôi chân ta khựng lại dưới gốc phượng đang rực lửa giữa bầu trời xanh. Khung trời bỗng nên thơ kỳ lạ. Giật mình ta sửng sốt. Tháng 6 đến tự bao giờ? *** Từng vòng xe cứ chạy khắp ngả đường tháng 6. Nắng buông lơi khúc hát Hạ Ơi. Lời thì thầm từ vương quốc ve ngân nga khúc hát. Lúc vội vàng, lúc thì chậm rãi... Giai điệu du dương, sâu lắng... Đâu phải ai cũng thích khi hạ về ấy nhỉ? Bởi hạ mang trong mình, cả niềm vui và những nỗi buồn khôn xiết. Tháng 6 đâu chỉ riêng cho Cự giải hay Song tử lên ngôi. Tháng 6 là cho tất cả hòa chung nhịp đập. Em khẩy cười tự hỏi chờ anh bao mùa Hạ nữa? Anh ở đâu khi trái tim em nóng lên hơn màu lửa. Màu Phượng đỏ, cháy lên giữa độ hè sang. Màu của nhớ nhung, màu của giận hờn. Màu của thủy chung bằng lăng tím đơị chờ. Ta tiếp những vòng xe vô định, hơn 1 lần ngỡ ngàng mỗi lần khi ta bắt gặp. Ở đâu đó.... Cậu học trò tươi cười thốt lên lời cương quyết. Là khát khao với chạm ng

Xem Chi Tiết

Chồng à, em yêu anh!!!

By Truyen Hay Moi Ngay

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì yêu thích hương vị cafe mà chúng tôi chọn đây là quán quen. Chỉ đơn giản quán này se duyên cho chúng tôi. Hai vợ chồng đã đi một đường vòng thật lớn để rồi về lại nơi đây. *** Tôi và anh là hai con người hoàn toàn trái ngược. Dù gia cảnh tôi không giàu có nhưng ba mẹ vẫn cố gắng cho tôi mọi điều tốt nhất, nên có thể nói tính tôi vô lo, vô nghĩ từ bé, chỉ vô tư sống với tiếng cười hàng ngày. Tốt nghiệp đại học đi làm, dường như tôi chưa bao giờ gặp chuyện khó khăn gì, mọi chuyện cứ như vậy mà đi nhưng cuộc sống không như mình mong muốn, tai họa đã ập đến nhà tôi, bố tôi đầu tư chứng khoán thua lỗ nợ hàng trăm triệu. Ở thời đó chứng khoán mới nổi nhà nhà đua nhau đi đầu tư, nhưng đột nhiên thị trường chững lại vậy là có người nhảy lẩu, có người bán nhà cũng không đủ trả nợ. Số tiền đó quá lớn, tôi biết bố mẹ hết khả năng xoay sở thì mới nói với tôi, chúng tôi bàn đủ mọi cách để có số tiền trả nợ, m

Xem Chi Tiết

Ngược

By Truyen Hay Moi Ngay

Mọi người nói tôi là đứa đẻ ngược, không biết có phải vì thế hay không mà tôi rất thích làm những chuyện ngược đời và nhất là tính tình cũng rất ngang ngược. *** Năm 4 tuổi, thằng bạn học cùng mẫu giáo giật đồ chơi, tôi cào rách mặt nó. Năm 6 tuổi, tôi đã biết đánh nhau với bọn con trai cùng lớp, đó là lần đầu tiên mẹ tôi bị mời lên trường họp phụ huynh. Năm 10 tuổi, tôi nhất quyết đòi bố mẹ đăng ký cho đi học võ, bố mẹ không cho, tôi bỏ ăn 2 ngày, bố mẹ thua, tôi thắng. Năm 15 tuổi, tôi cắt đi mái tóc dài vướng víu, để mái tóc ngắn cũn, mát mà. Năm 18 tuổi, bố mẹ bắt thi sư phạm để tiếp...

Xem Chi Tiết

keyboard_arrow_up