Tag: doc truyen ngan hay ve tinh yeu



Home » Tag: doc truyen ngan hay ve tinh yeu

Nết mặc – nết người

By Truyen Hay Moi Ngay

Sáng qua, tôi dẫn con gái đi ăn sáng gần cổng trường mầm non. Quán ăn cháo dinh dưỡng dành cho trẻ em nên rất đông phụ huynh và trẻ nhỏ. Đang ăn, con gái nói to: 'Ba! cô nớ mặc quần lót màu hồng'. Tôi bỗng giật mình, ngượng chín cả mặt với mọi người xung quanh. Nhìn ngay bàn trước mặt, có người phụ nữ đang giơ tay kéo vạt áo xuống, mà kéo mãi cũng chẳng che được phần quần màu hồng. Rồi chợt nghĩ về nết ăn, nết mặc có thể thấy được tính cách của con người. *** Tôi nghĩ không phải chỉ những nơi tôn nghiêm như chùa chiền, đình mếu mà ngay cả những nơi công cộng, công sở thì cũng không nên ăn mặc quá hở hang. Tôi đã từng vào thăm cung điện Hoàng gia Thái Lan, theo quy định tất cả du khách khi bước vào cổng phải ăn mặc kín đáo lịch sự như không được mặc quần short, váy phải ngang đầu gối, áo mặc phải có tay, quần jean không được rách... Có nhiều người cứ nghĩ mặc càng ngắn càng hở thì càng đẹp. Xét theo từng góc độ nó chỉ đúng trong mỗi trường hợp, mỗi hoàn cảnh. Áo này mặc lúc này, qu

Xem Chi Tiết

Lời cha dặn - Con người sống để yêu thương

By Truyen Hay Moi Ngay

Giữa bộn bề cuộc sống, lời cha dặn về triết lý 'con người sống để yêu thương' khiến người ta giật mình. – Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. – Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa. – Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy. – Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp. – Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi. – Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ. – Lời chê bai con hãy giữ riêng mình. – Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm. – Nỗi đau. Con hãy nén vào trong. – Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm. – Đừng khóc than, quỵ lụy, van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến. Có

Xem Chi Tiết

Từ lâu đã không còn là bạn thân

By Truyen Hay Moi Ngay

Nhưng rồi cuộng sống dần thay đổi thì con người cũng vậy thôi, nó là sự khởi đầu, nhưng nó mong, sẽ có một đứa con gái tốt khác, là điểm kết thúc, tình yêu học trò chỉ là những kỉ niệm đẹp để ấp ủ, nhớ về.  *** 'Reng!Reng!Reng...' – Tiếng tin nhắn từ điện thoại. - Cậu được xếp vào lớp mấy vậy ? - Chúng mình cùng lớp mà - Vui nhỉ !! Mai tớ qua đón sớm nhé! - Uhm, tớ đợi. - Mai cậu muốn ăn gì? - Phở đi, hôm qua, cậu nói thèm mà. - Tớ nói chơi mà cậu nhớ luôn à, đúng là bạn thân của tớ.Nhận được tin nhắn đó, An hờn lẫy ném điện thoại lên giường, nó trùm mền, úp mặt vào gối. hai từ 'bạn thân' làm nó đau lắm! Từ lâu cái khái niệm đó đã không còn. Chẳng biết là Khang giả vờ ngốc hay là hắn chưa nhận ra tình cảm của nó. Là bạn tri kỉ của nhau hơn 9năm, nhưng lúc nào nó cũng là đứa cho đi nhiều hơn. Nó hiểu Khang hơn chính bản thân mình, nhưng Khang thì lúc nào cũng hồn nhiên vô số tội. Nhà hai đứa cách nhau chưa đầy ba trăm mét, nên lúc nào Khang cũng qua đón nó đi học. Và hôm nay

Xem Chi Tiết

Hãy tự mình vượt qua nỗi đau

By Truyen Hay Moi Ngay

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. *** Bởi vì ngoài bạn ra, chẳng ai có thể cảm nhận được rõ ràng những vết thương đang ứa máu chảy ra từ chính tim bạn, và chẳng ai có thể kiên trì chạy đến nâng bạn dậy, dìu bạn chầm chậm bước qua quãng thời gian trúc trắc những bất an, và sự trống rỗng như một lỗ hổng lớn sâu hoắm cứ kéo bạn chìm vào trong tuyệt vọng. Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. Một ngày kia bạn sẽ bỗng nhận ra rằng, kể cả xung quanh có những người sẵn sàng yêu thương mình vô điều kiện, nhưng họ cũng chẳng thể nào luôn ở bên cạnh để giúp bạn chữa lành những vết thương. Vậy nên có đau thương đến mấy, điều bạn phải đối mặt vẫn chỉ là chính bản thân mình. Bước qua nỗi đau, nghe thì có vẻ hoa mĩ, nhưng thực chất chỉ là vượt qua bản thân mình, để rồi có cái nhìn khác hơn về cuộc sống, để chọn đương đầu chứ kh

Xem Chi Tiết

Em sai đấy, được chưa ?

By Truyen Hay Moi Ngay

Bốn ngày rồi, bốn ngày không nói chuyện dù nửa câu, bốn ngày không nhìn nhau dù nửa con mắt. Đã được bốn ngày rồi, nó và anh… giận nhau. Tất nhiên đấy chẳng là lỗi của nó đơn giản là vì nó… nghĩ thế. Chỉ là vì nó lỡ hẹn nhắn tin đêm khuya với anh vì ngủ quên và khiến anh chờ dài cổ. Vậy đấy, mà anh hằm hực nó.

Xem Chi Tiết

Chỉ một cuộc đời mà thôi

By Truyen Hay Moi Ngay

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện 'Rồi sẽ qua hết, phải không?') Nó lặng người. Nó cũng không có bố, chỉ có mẹ và Dương – kẻ kiên trì chịu đựng những bực dọc, khó chịu vô lí lẫn không tên của nó. Nhưng chưa bao giờ nó có cảm giác kì lạ như lúc này. Con bé kia chỉ bằng tuổi em gái nó. Vậy mà đã phải lay lắt giữa chợ đời, giữa cái xã hội lắm bon chen, nghiệt ngã... *** Xe đỗ xịch trước cửa hàng thời trang Sa My Shop. Nó bước xuống, lạnh lùng quay đi. Dương với người, kéo tay nó lại: - Khi nào xong, gọi điện anh đón nhé! Nó lừ đừ, gật không ra gật mà lắc cũng chẳng ra lắc, rồi lững thững đi tiếp. Dương nhìn nó, nửa buồn nửa bực, thở dài đánh thượt kiểu không thèm chấp, rồi cũng rồ ga, lướt nhanh... Không phải ai cũng được phép bước vào thế giới của em đâu, anh ạ! Nó nhìn Dương, khi bóng anh đã mờ dần dưới ánh vàng của điện đường. Hít một hơi thật sâu, cố kìm những giọt nước mắt lì lợm đang chực trào ra ngoài, nó định thần, đẩy mạnh cửa bước vào. Shop hôm nay vắn

Xem Chi Tiết

THƯƠNG CHA

By Truyen Hay Moi Ngay

'Một ông lão tuổi ngoài 70 ở một mình tại New Jeasey, con trai ông - Vincent đã phạm tội và phải chịu án tù trong ngục. Ông sống rất cô đơn, vì thế ông nghĩ muốn có một mảnh vườn cà chua để có thể hàng ngày chăm bẵm, vun xới. Có lẽ chỉ điều đó mới làm ông quên đi sự đơn độc trong ngôi nhà mình. Nhưng mảnh vườn quá cằn cỗi, mà sức ông đã già nên ông không thể nào xới đất lên và gieo hạt được.

Xem Chi Tiết

Ước mơ lớn nhất trong đời

By Truyen Hay Moi Ngay

Bảy năm trước, thầy giáo dạy Tiếng Anh của tôi có nói với tôi rằng: 'Đừng bao giờ để mình cảm thấy nghèo đến mức, chỉ còn lại mỗi tiền bạc.' Tôi nhìn lên thầy và băn khoăn hỏi: ' Khi một người đã có đủ đầy vật chất, dĩ nhiên họ sẽ thấy giá trị của đồng tiền rất nhỏ. Không bằng một con kiến. ' Thầy tôi chỉ đáp ngắn gọn, khi em đủ trưởng thành, em sẽ hiểu điều thầy nói. Khi một ngưO...

Xem Chi Tiết

NHỮNG VẾT ĐINH

By Truyen Hay Moi Ngay

Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu:'Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ'. Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận c&#...

Xem Chi Tiết

Mùa ký ức thênh thang

By Truyen Hay Moi Ngay

Bên kia những ký ức sang mùa, tôi tỉnh dậy, nhận ra mới thấy mình chênh vênh...   *** 1. Những cuộc tình quá vãng Tôi đã không ít lần ngã vào những cuộc trốn tìm mảnh khảnh, chỉ để chắc chắn rằng những cám cảnh sẽ không thôi dày vò bởi những cuộc tình trật nhịp. Trong những ngày tiếng nói qua đời, tôi ngụy trang cho bản thân mình ngôn ngữ của sự im lặng, và đang tâm giẫm đạp lên những quá khứ xưa cũ – dấu vết của một thời yêu cuồng dại. Những cuộc tình quá lứa lỡ thì đã già nua nhưng không chết, cứ như là một minh chứng hùng hồn cho một thời trẻ dại, mà đôi khi được lấp liếm che đậy bởi sự vị kỷ của cơn đau. Tôi tách rời khỏi đám đông, thu mình nơi một góc nhỏ vắng hoe của thành phố, lắng nghe tiếng khóc của những hàng cây khi cơn gió chợt qua đời vào cuối mùa thu. Yêu thương vốn dĩ là một trò cút bắt đỏng đảnh đến ngây người, mà chúng ta vốn dĩ cũng là những đứa trẻ mang thân xác người lớn, vậy nên cứ mãi theo đuổi một cuộc chơi mà biết trước kết quả không mấy khi khả quan. Ch

Xem Chi Tiết

keyboard_arrow_up