Cái đuôi

Cái đuôi

Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa 'mẫu con trai cậu thích là gì?' và tôi cũng thành thật khai báo 'mình không biết'. *** Tôi luôn ganh tỵ với người khác những người có thể cười nói, vui vẻ, dễ dàng kết bạn với người khác. Tôi thấy mình rất ư bình thường như những người bình thường khác nhưng người khác lại không nhìn tôi như vậy. Đó là lý do tôi luôn bị gạt ra ngoài tập thể. Ngày còn học mẫu giáo tôi cũng rất hào hứng tham gia chơi cùng các bạn nhưng do tôi không biết gian lận và khả năng vận động kém nên thường bị thua và kéo cả đội mình thua theo. Tôi không có cơ hội chơi thêm lần nào nữa. Bạn bè không gọi tôi ngốc, họ chỉ bảo tôi không hợp với chơi. Lên cấp 1, tôi đã cố gắng ...
- Xem chi tiết.

Đừng bao giờ quên họ

Đừng bao giờ quên họ

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều có ý nghĩa riêng biệt. Và dù mang lại cho ta hạnh phúc, yêu thương hay sự giận giữ, họ chính là một phần tạo nên cuộc sống của bạn, con người bạn. Vậy nên, đừng bao giờ quên họ... *** 1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa. 2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ. 3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn. 4. Gặp người đã từng yêu ...
- Xem chi tiết.

Đã có gia đình cạnh bên

Đã có gia đình cạnh bên

Có thể một ngày xã hội quay lưng với bạn, nhưng ba mẹ sẽ không bỏ bạn bơ vơ.  *** Trúc đưa mắt nhìn các bạn trong xóm đang chơi nhảy dây với vẻ thèm thuồng. Những bước chân nhanh nhẹn nhảy qua nhảy lại, luồn lách nhịp nhàng để không đạp phải dây. Bím tóc tung bay theo gió, tiếng cười giòn tan vang lên giữa con đường làng hiu quạnh. Con Tí, thằng Rôn, đứa nào đứa nấy cũng nhễ nhại mồ hôi. - Cho mình chơi cùng với. Giọng Trúc vang lên bé xíu, đây là lần thứ ba nó nói câu này. Nhỏ Hằng nghe xong liền buông dây thun, chống nạnh cau có: - Tao đã nói bao nhiêu lần, tụi tao đủ người rồi. - Con Trúc nó chơi dở ẹc. - Ừ đúng, đúng đó. Trúc lặng người đứng như trời trồng, nó luống cuống chẳng ...
- Xem chi tiết.

LÚC NÀO ANH CŨNG THẾ!

LÚC NÀO ANH CŨNG THẾ!

Nếu được quyền làm lại một điều gì đó trong đời, liệu bạn sẽ vẫn yêu người mà bạn không nên yêu? Đàn ông ích kỉ. Phụ nữ ích kỉ. Được sinh ra để làm vũ trụ đảo điên... ...
- Xem chi tiết.

Mình muốn bạn hạnh phúc

Mình muốn bạn hạnh phúc

Chúng mình đã làm bạn với nhau mười mấy năm rồi, ngần ấy năm mối quan hệ của chúng ta không quá vồn vã cũng không quá hờ hững, đủ để chúng ta ngồi lại với nhau kể cho nhau nghe biết bao kỉ niệm vui buồn. Tuy, chúng mình là những người bạn thân thiết như thế nhưng, luôn có một khoảng cách nhất định mà mình đã tạo ra. *** Cứ một tháng vài lần chúng mình lại gặp nhau, nói cho nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất nhưng, chúng ta chưa bao giờ nói với nhau chuyện chúng mình. Mỗi lần gặp nhau, mình sợ nhất là nói đến chuyện chúng mình, nên những chuyện bé cỏn con của thiên hạ được lôi ra bàn luận rộn ràng, sôi nổi. Và lần nào cũng thế, mình cũng cố tình đi xe một mình và đến chỗ hẹn chứ không ...
- Xem chi tiết.

Phàm là đàn bà...

Phàm là đàn bà...

'Tao cứ tưởng được ăn kẹo của hai đứa mày từ lâu rồi cơ. Thế mà... Lại thế này đây!'... *** Nàng đã ngồi hàng giờ trước gương, tô chát cho gương mặt mình thêm lộng lẫy, mong sao son phấn đắt tiền kia có thể giúp nàng che những nếp nhăn của tuổi ngoài băm. Khoác chiếc váy hàng hiệu được đặt mua từ nước ngoài lên mình, thêm chút mùi hương quyến rũ của Chanel No5, nàng ngắm nghía trước gương rồi ngẩng cao đầu bước về phía chiếc xe bóng bẩy của mình. Nàng tin, nàng sẽ là người rực rỡ nhất đêm nay, chỉ cần nàng vẫn giữ được nụ cười bình thản trên môi. 6h30 tối, lễ cưới của chàng được cử hành, nàng vẫn còn đến hơn hai giờ đồng hồ để đi quãng đường chừng 40km, chiếc Yaris màu đỏ từ từ lăn ...
- Xem chi tiết.

Ứa nước mắt với câu chuyện về ly dị

Ứa nước mắt với câu chuyện về ly dị

Một câu chuyện cảm động ứa nước mắt đang được cộng đồng mạng truyền nhau với tốc độ chóng mặt. Câu chuyện thật sự bổ ích với tất cả những ai đã, đang và sẽ làm cha, làm mẹ; những người đang có chuyện buồn nơi tổ ấm riêng của mình; những người hụt hẫng đang ở giữa ngã ba đường... ...
- Xem chi tiết.

ANH VIẾT ĐƠN RỒI, EM KÍ ĐI

ANH VIẾT ĐƠN RỒI, EM KÍ ĐI

Anh không thể cho em cơ hội để rồi cướp đi cơ hội của cô gái đã vì anh mà sinh con. Cô ấy đang mang thai đứa con của anh. Trang bước chân vào nhà, ánh điện mờ mờ làm cho không gian trở nên buồn thê lương. Từ bao giờ, nơi này lại trở nên như thế này? Là tại vì Trang hay tại Hưng đã đẩy cơ sự đến ngày hôm nay? Nước mắt Trang cứ thế ứa ra... Trang vốn là người mạnh mẽ, cá tính. Người ta hiếm khi thấy cô khóc ngay cả những lúc tưởng chừng như mọi việc không lối thoát. Vậy mà ngày hôm nay đối diện với căn nhà đã từng là tổ ấm của mình, Trang bật khóc. Đôi chân cô muốn nhũn ra, ngã xuống nền nhà và không còn biết điều gì xung quanh mình nữa... Ánh điện vụt sáng lên khiến Trang bị giật ...
- Xem chi tiết.

[ Truyện Hay Nên Đọc]

Sao phải đợi

Sao phải đợi

Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể bạn không biết sẽ phải đợi đến bao lâu... *** Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết mà là gần nhau mà không hiểu nhau. Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là ở ngay trước mắt mà là mến nhau nhưng không giữ được. Khoảng cách xa nhất trên đời không phải mến nhau không giữ được mà là tình thương không được đáp trả. Khoảng cách xa nhất trên đời này không phải là tình thương không được đáp trả mà là đem trái tim lạnh giá để đối xử với người yêu thương mình. Người sống bên cạnh mình mà không thể hiểu mình, lại không thể yêu mến nhau hay yêu mến nhau lại không thể nói ra được, đó mới là xa. Vậy thì... Sao phải đợi một nụ cười mới trở ...
- Xem chi tiết.

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

'Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế.' 'Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại sao con làm vậy mà thôi,' mẹ chân thành nói lúc đã quay trở lại xe và hạ kính xuống. *** Vài tháng trước khi tốt nghiệp đại học, rốt cuộc tôi cũng rời ngôi nhà của mình ở San Diego và chuyển đến Los Angeles. Ở trường đại học, tôi được đào tạo về điện ảnh và truyền hình, đặc biệt tập trung vào lĩnh vực viết lách, và tôi quyết định sẽ cố gắng theo đuổi nghề viết kịch bản. 'Nghe này, công việc này rất vất vả, và ban đầu mày sẽ phải chịu nhiều đắng cay đấy, nhưng chỉ cần qua được thì mày sẽ thành công,' đó ...
- Xem chi tiết.

top