Cái Bàn Không Có Mắt

Cái Bàn Không Có Mắt

Thành phố 24 giờ đêm, những ngọn đèn đường hướng về ngoại ô bắt đần dần tắt. Hắn ngồi im lìm chăm chú lái xe qua từng khúc quẹo và muốn quên đi những chuyện đã qua. Vừa vào đến nhà, ngồi trên bộ So-Fa chưa kịp hóp miếng nước, thở vài hơi để lấy lại sức trên đoạn đường hơn 70km từ hội trường đám cưới về đến nhà. Lan quăng cái túi xách đầm tay trên bàn dài, tức giận hét to: Bà nội cha cái bàn không có con mắt, vấp té, may hôn đi nhà thương rồi. Hắn nhẹ giọng: -Nầy em ! Đêm khuya rồi, nên để cho các con và người xung quanh ngủ chứ. -Bực mình cái Ban tổ chức, sắp xếp bàn ghế gì chật nứt, không lối đi. -Sao em nói thế. -Còn cái gì nữa mà không nói, hôm nào em gặp anh Tân, em sẽ nói ...
- Xem chi tiết.

top