SỞ THÚ NHỎ

(Truyện Hay Mỗi Ngày - SỞ THÚ NHỎ)

SỞ THÚ NHỎ

Vừa lên xe cô bé nói cùng chú tài xế.

- Chú làm ơn đưa cháu đến chùa Hải Đức.

- Ồ, con nít đi học về thường thích ra chợ ăn quà, hôm nay đâu phải ngày rằm mà cháu lên chùa lễ Phật?

Bé cười.

- Cháu đến gặp thầy trụ trì mà.

- Là Thầy Thích Trí Thủ thường xuống nhà gặp cậu đó phải không?

- Dạ.

Cô bé muốn nhờ thầy nuôi giùm cô bé những con thỏ yêu quí của bé, bé chọn thầy là người số 1, vì bé nhớ hôm thầy đến nhà gặp anh của bé, thấy bé nâng niu chú thỏ con, Thầy khen.

- Thỏ của con xinh quá, lông trắng với hai mắt màu hồng, ai nhìn cũng thương. Ngoài cà rốt ra, thỏ ăn được thứ gì nữa hở con?



Nhìn đôi mắt và cử chỉ của thầy khi bồng và vuốt ve thỏ, bé yên lòng nếu thầy nhận nuôi những con thỏ này. Vì rất nhiều người đến nhà gặp anh, ai cũng khen thỏ của bé dể thương nhưng đều kèm theo một câu.

- Thỏ nấu với rượu chát đỏ là món ăn tuyệt vời của người Pháp.

Nếu thầy không nhận nuôi những con thỏ vì luật của nhà Phật thì bé nhờ người thứ 2. Đó là giáo sư Võ Hồng dạy bé môn vạn vật, thầy cũng là một nhà văn.

Còn con nhồng, két, và chó, thật ra bé không tự đem chúng về, đó là những bệnh nhân mà anh khám bệnh không lấy tiền còn giúp họ thuốc men nên khi hết bệnh họ đem đến đền ơn, rồi anh mang về cho bé thôi, chỉ có con dê là bé phải chịu trách nhiệm với nó.

Gần Tết mẹ và Vú rất bận, trước đó hai người đã gói bánh tét, làm đủ các loại bánh ...

Kinh nghiệm năm nay khi anh Xung người chăn dê phải ở nhà để người lớn sai vặt thì bé xin thay thế. Việc chăn dê dễ dàng lắm, thả bầy dê lên núi, lâu lâu canh chừng con dê đầu đàn không cho nó đi lên cao quá hay chạy qua núi khác, vì cả đàn dê chỉ theo con đầu đàn thôi.

Bé vừa quay xuống bãi cỏ dưới chân núi thì nghe tiếng chó sủa, tiếng dê kêu và nhất là tiếng người la rất to ở lưng chừng núi, nơi bày dê bé vừa lùa lên đó.

Bé chạy thật nhanh theo lối mòn lên đến nơi thì thấy có bốn người đàn ông đứng đấy, ba người đang giữ 3 con chó, còn một người thì la lớn để gọi chó trở về, vì nó đang ở trên mình con dê và miệng cắn chặt lưng dê.

Dê vừa sanh con đang cố cho dê con bú, mà dê con cứ té lên té xuống. Tuy bị chó cắn chặt vào lưng, hai chân sau của dê mẹ máu chảy đầm đìa nhưng vẫn cố đứng vững, lấy đầu hất đứa con dưới bụng mình vào vú.

Ôi tình mẫu tử! Loài vật cũng thương và bảo vệ con dù biết mình sắp chết, vẫn ráng cho con bú giọt sửa đầu đời!

- Tại sao thằng Xung không chăn dê hôm nay, mà lại là cháu?

- Thưa cậu (cậu là người bà con xa bên mẹ ở làng bên), hôm nay nhà cháu có giỗ, anh Xung phải ở nhà

- Thằng Xung không dặn gì cháu sao ? Cậu kêu nó hôm nay phải thả dê phía sau đèo.



Bé không dám trả lời. Sáng nay bé xin phép mẹ đi chăn dê thế anh Xung trong lúc mẹ rất bận, nên mẹ vừa ừ là bé chạy liền, vì sợ đứng lâu mẹ đổi ý và Vú biết sẽ không cho (Vú thường nói con gái nhỏ không được lên núi 1 mình, lỡ rắn cắn hay gặp nguy hiểm biết làm sao mà xoay sở). Vì vậy bé không gặp anh Xung.

- Cậu đưa chó lên đây kiếm vài con thỏ để đem qua nhà cháu.

- Dạ, mẹ cháu cúng ba cháu cơm chay.

- Ai mà không biết, nhưng phải đãi khách bằng các món mặn mà mới thật ngon. Thôi để cậu đem con dê về nói chuyện cùng mẹ cháu, cháu lo cho dê con nghe.

Họ cột chân dê mẹ lại và hai người đàn ông xỏ đòn gánh vào khiêng, đoàn đi săn xuống núi.

Dê con đứng không vững, nó run run mà thân lại nhiều nhớt quá, bé cởi bớt một cái áo ngoài bọc cho dê rồi ôm chạy xuống núi đến nhà Huề, người bạn gần nhất.

Huề và bé lau cho dê khô.

- Bạn ơi, nhà mình có cái bình sữa của đứa cháu bỏ, lấy sữa bò hộp pha cho dê uống nghe.

- Dê uống sữa bò hộp có được không ?

- Không biết, nhà bạn mỗi ngày đều lấy sữa dê uống mà.

- Ồ, nhớ rồi, sáng nay vú không cho ai uống hết, nói để làm bánh kem, mình chạy về nhà lấy liền.

- Bạn lấy quần áo mình thay đi.

- Đúng, đúng. Vú sẽ xỉu khi thấy mình mặc áo lá như vầy chạy ngoài đường.

Hai đứa đều hình dung ra Vú lúc đó nên đồng cất tiếng cười.

Từ đó bé đem dê con vào Nhatrang. Mỗi chiều đi học về, con két trên vai bé, con nhồng trên vai chị Hương, hai đứa chạy trước, dê và chó chạy theo sau.

Đó là con chó Nhật, nhỏ, màu trắng, đôi tai màu nâu đậm, nó đến nhà bé khi chưa dứt sữa. Chị Hương đưa sữa nó không chịu uống, thiếu hơi mẹ nên la hét nguyên đêm.

Cả đoàn chạy chung quanh nhà mấy vòng, chó vừa chạy theo vừa sủa, người mệt mà thú chưa thấm gì. Sau này bé chạy những vòng đầu, rồi chị Hương chạy những vòng sau, chó và dê chạy theo gấp đôi như vậy. Khi chúng mệt rồi, dê không còn đến lấy cái đầu hất hất vào bé hay chị Hương nữa (ý muốn chạy thêm).

Két và nhồng đứng trên vai nhưng chúng sợ té hay sao mà cắn vào tóc tìm cách leo lên đầu bé, móng nhọn làm đau lắm (sau này phải đội mũ kết trên đầu), có khi vui quá chúng phụ cùng tiếng gấu gấu của chó, be be của dê, kêu lên két két hay nói tiếng học được của người như:

- Ai đó, có khách, mời vào, đừng bước tới.

Con két nói giọng của đứa con gái nhỏ nên dễ thương lắm!

Con Nhồng cũng phụ cất lên tiếng cười.

- Chào cô, cô đẹp quá, ăn gì không ?

Bây giờ dê con ngày một lớn nên lú 2 chiếc sừng nhỏ trên đầu 2 cm rồi, nó không còn thích chạy theo sau mà nó lại muốn húc lộn. Dê đứng xa hai chân trước cào xuống đất và lao thẳng đến bé hay chị Hương, phải dùng 2 tay đẩy đầu dê ra, hai bên đẩy qua đẩy lại như kiểu chơi đọ sức.

Hễ chị Hương đùa cùng dê là bé đứng ngoài cổ vũ cho chị, ngược lại thì chị cổ vũ cho bé, Chó chạy quanh sủa thật to, két nhồng cũng phụ két két: - Chào cô. Chào.

Chiều nào sân nhà cũng ồn ào náo nhiệt, có khi chị bếp hay chú Thái làm vườn ra làm khán giả.

Dạo sau này thấy dê húc mạnh hơn, bé có ý đem dê về quê cho nó nhập bầy lại để có bạn bè, không dám cho chị Hương biết bởi chị sẽ khóc.

Lâu lắm anh bé mới được ăn sáng với mẹ và Vú ở Nhatrang. Bé nói rõ ý định của mình là nhờ mẹ và Vú đưa chị Hương đi chơi suốt ngày, để bé đem bầy thỏ đi cũng như thả con Nhồng buổi sáng. Còn Két thì phải đến chiều mới thả được, vì mấy tháng nay có bầy két đến ngủ ở cây cao phía góc vườn, những tiếng kêu két két ồn lắm, tội nghiệp cho con Két nghe tiếng kêu của bầy nó lăn xăn quýnh quíu bay từ bàn qua chuồng, từ chuồng xuống đất, miệng không ngớt kêu két két, hình như chúng hỏi thăm nhau hay kể cho nhau nghe gì đó.

Bé sẽ để lại con chó nhỏ cho chị Hương để chị có bạn khi bé đi học. Con Nhồng và két chắc chắn sẽ quên tiếng người khi về cùng bầu trời rộng tự do bay lượn.

Mẹ ngồi yên nghe, chờ bé nói xong mẹ bước đến ôm bé hôn lên tóc, anh chỉ cười nhìn bé, Vú thì mừng ra mặt.

Chị Hương chiều nay đi chơi về biết được những con vật mà chị yêu thương săn sóc đã xa chị, nước mắt chị sẽ chảy dài và giận bé.

Con dê cũng về lại quê để nhập vào bầy có đời sống thật của nó, với bạn bè rừng núi và bầu trời rộng mênh mông.

Chiều nay như thường lệ, bé chạy trước đến phiên chị Hương thì bầy két bay về ngủ, có một con tách đàn xà xuống đậu trên đầu chị Hương kêu tiếng người: - Hương ơi! Hương ơi!

Chị Hương đang chạy hai tay giang rộng, nước mắt tuôn trào miệng cũng kêu két két.

Chị chạy thẳng đến ôm bé, két bay qua đậu trên đầu bé, chó và dê cũng vừa đến, bé ngồi xuống cả gia đình ôm nhau đoàn tụ.

Ôi! Một mái ấm ngây thơ trong sáng an vui, loại hạnh phúc giản đơn vô điều kiện! Đứa bé ngày xưa giờ đây tóc đã hanh hao màu tuyết phủ nhưng ký ức tuyệt vời vẫn hiện lên trong những khoảnh khắc thất vọng của đời này, làm một nơi ẩn mình của tâm thức tôi giữa trời đông buốt giá. Xin cảm ơn những người bạn dấu yêu thời trẻ dại, két, nhồng, dê, chó của tôi, loại tình yêu mà phải đi gần hết cuộc trần tôi mới hiểu khổ đau bất mãn do bản ngã phát sinh đã làm rối loạn, đối kháng lại sự hồn nhiên bất tận của nguồn tâm vốn trong lành tích cực.

Nguồn - tác giả: : Trương kim Báu



Có Thể Bạn Quan Tâm:


LỜI HỨA

Tôi đang sửa lại bình hoa trong phòng khách, nghe tiếng ồn của các con. - Me ơi có kết quả kỳ thi lớp 12 rồi. Kết quả của con mà chị cứ đòi xem trước. - Của em thì để em mở, hai mẹ con mình vào đây, me cần nhờ con gái chút việc. Tất cả các gia đình tỵ nạn nào cũng đều muốn ...

Xem tiếp
GÁI GIÀ

BÙM! BÙM! BÙM! Tiếng trống làng vang lên báo hiệu buổi lễ trao bằng khen cho làng tôi (làng văn hoá) sắp bắt đầu. Sau hai năm chính phủ Ngô Đình Diệm ra lệnh xóa nạn mù chữ và mở lớp bình dân học vụ, bây giờ làng tôi không còn một người nào mù chữ kể cả người già, họ còn làm ...

Xem tiếp
Viết Về Những Người Bạn Thân của Phi Đoàn 524 Thiên Lôi

Từ ngày quen các anh trong lễ hội Tổ Quốc và Không Gian do Không Quân tổ chức, những đêm sau chuyến bay hay những lần được biệt phái về, trừ các anh đã có gia đình, còn lại những anh độc thân của phi đoàn 524, phòng khách nhà em luôn ầm vang tiếng cười vui vẻ, không đủ chỗ cho ...

Xem tiếp
Hoa Nào cho Em

Buổi cơm chiều vừa xong, bước sang dùng trà nóng theo thói quen của người Thổ Nhĩ Kỳ. Bà Selma quây sang hỏi chồng ? -Nầy mình ! Sao dạo nầy mỗi sáng Chúa nhật chúng ta đi dạo mình hay nhấn chuông rủ bà Uruga theo cùng vậy mình. -Có gì đâu, thấy mụ không có chồng, cô đơn cứ ...

Xem tiếp
SỰ VÔ CẢM TRONG CUỘC SỐNG HIỆN ĐẠI

Vô cảm chính là sự trơ lì cảm xúc, dửng dưng, thờ ơ, 'máu lạnh' với những hiện tượng đời sống xung quanh, chỉ quan tâm đến quyền lợi của bản thân. Ra đường gặp cái đẹp không mảy may rung động; gặp cái tốt không ủng hộ; thấy cái xấu, cái ác không dám lên án, không dám chống ...

Xem tiếp
Nhìn Người, Mà Nhớ Chuyện Ta

Cả tháng nay, ngày nào cũng thế. Đúng 17 giờ 00 chiều, khi bước ra khỏi cổng là tôi cũng đều thấy cô Ysin ngồi bẹp dưới nền gạch như ăn vạ trước cửa chánh của Tổng Cục Địa Chất để chờ anh chàng Qian. Bỗng dưng tôi nhớ lại cách đây bốn mươi năm hoàn cảnh tôi cũng thế. Nhưng tôi và ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top