Rơm rạ - Những ký ức tuổi thơ tôi

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Rơm rạ - Những ký ức tuổi thơ tôi)

Rơm rạ - Những ký ức tuổi thơ tôi

Tôi về giữa làng quê đang trong vụ mùa gặt, những chân rạ nhấp nhô vươn mình trên đồng ruộng. Đi giữa con đê dài, tôi dang rộng hai cánh tay ôm lấy gió dạt dào lùa về phía sau, hít hà mùi rơm rạ mới trải thảm giăng lối phủ màu êm đềm, bình yên nơi mỗi bước tôi qua.

***



Có lẽ, tôi lớn lên từ mảnh đất làng quê, đi ra từ những chân rơm gốc rạ hao gầy, những khoảng rơm mơn vàng mỗi vụ gặt, hít hà mùi khói đốt đồng vương lan chiều quê mà tôi cứ yêu sao mùi khói đồng chiều. Từng đụn khói trắng mơ hồ, bẻng lẻng nhè nhẹ vươn lên từ đất, theo lối cùng nhau lên trời. Giữa mênh mông cánh đồng quê đã qua gặt hái nghe sao bình yên, thanh thản và thơ mộng.

Có những lần về quê rồi lại trở về với thành phố tôi đang sống, ánh mắt tôi bị níu giữ không thôi bởi từng làn khói mênh mang trên từng khoảng ruộng, hòa lẫn chút sắc trắng, rạ vàng còn lại, mấy mỏm đá đen đơn côi nhấp nhô, bầu trời trong veo cùng mây phiêu lãng. Những thứ ấy hòa quyện cùng nhau thàng một bức tranh chân thực, sống động, ngọt ngào. Rơm hiền từ, dịu dàng trải tràn từ trong sân nhà ra ngõ, xênh xang trên con đường quê thơ mộng. Là rơm đang hứng nắng, hong cho đầy nắng nỏ giòn giã, thơm tho vào thân mình. Mấy đứa con nít như chúng tôi năm nào tụ tập lăn lộn, rượt đuổi thỏa thuê song chẳng sợ ngã, sợ đau. Nỗi lắng lo đó sá gì so với niềm vui thơ dại khi chúng tôi biết chắc có rơm hiền hậu nâng đỡ, vỗ về như bà mẹ quê luôn luôn nặng lòng chăm chút cho những đứa con của mình.

Chúng tôi vùi mình trong rơm, nghe mùi thơm hương đồng gió nội còn vướng vít đâu đây chưa vội tan. Chúng tôi trèo lên đống rơm cao, lăn từ trên xuống thích thú. Với trò chơi trốn tìm, những cây rơm chính là nơi trốn lý tưởng. Gối đầu lên rơm êm dịu, ngắm mây trôi lững lờ, đố nhau đoán xem đám mây kia hình gì, con gì, đang biến chuyển như thế nào. Chỉ từ những thứ giản đơn quanh mình như vậy, có mây trời sông nước cỏ cây, rơm vàng trĩu trịt mà đứa trẻ ngày xưa đủ đầy niềm vui, hạnh phúc. Rơm trải mình trong nắng, ưỡn cong cười giòn giã khô thơm. Với một cột chống vững chãi ở giữa, mấy người nông dân bắt đầu xây rơm xung quanh. Chẳng bao lâu đã hình thành cây rơm cao lớn. Rơm thương người nông dân đến tận cùng hơi thở lúc hóa thân mình trong lửa đỏ, nhen nhóm ủ ấm nồi cơm mới, nồi khoai luộc, mớ tép rang chiều nay những đứa nhỏ chúng tôi mới bắt, giờ nổ tanh tách chờ bữa cơm chiều. Mẹ rút rơm nhóm lửa, nụ cười an tâm, mãn nguyện. Cây rơm càng cao lớn đồng nghĩa mùa vụ đủ đầy, chẳng sợ thiếu cái ăn, cái đun nấu những ngày mưa. Trâu bò thong thả nằm nhai lại trong chuồng thảnh thơi như biết chắc dẫu gió chướng lùa về, đã có rơm vàng ủ ấm chuồng trại. Đàn gà con lít nhít theo chân mẹ tìm thức ăn nơi những cọng rơm vương vãi, còn sót lại dăm ba hạt lúa. Gà mẹ hiền từ cuống quýt cục cục gọi lũ gà con ham chơi chạy về. Chú mèo lười quẩy mình ra sân nắng, vờn bắt nhánh rơm vàng chẳng biết chán chường. Bà vo tròn nắm rơm đánh chùi sạch bong nồi niêu mấy phút trước còn phủ đen khói lửa. Cũng chỉ một chút rơm, mẹ nhẹ nhàng cuộn lại nhẹ tênh nhấc hai bên quai nồi khỏi bế lửa chập chờn. Bất chợt thấy, đâu đâu quanh mình cũng có sự hiện diện của rơm, gần gũi, có ích, thiết thực.

Tôi và những đứa trẻ theo chân các chú đi đốt rạ đồng. Châm lửa từ đầu này, lửa bắt đầu bén chạy lan khắp ruộng. Lũ nhỏ chúng tôi hối hả ánh mắt nhìn theo dòng khói trắng. Thân rạ ấy một mai kia sẽ hóa mình cùng bùn đất, nước mưa đổ xuống mà ủ ấp nhiệt thành cho từng mầm mạ lên xanh. Một bức tranh đẹp trải đầy rạ rơm, miền rơm rạ xuyến xao hoài niệm qua cơn gió thoảng chiều hôm. Qua cánh diều chắt chiu ùa theo cơn gió dưới đôi bàn tay bé xíu, đôi chân mải chạy lấp vấp cuống rạ. Qua mùi khói đốt đồng mơ hồ len lén từ ngoại thành vào phố thị. Qua nỗi nhớ ăm ắp đầy vơi. Tôi cứ mãi mơ về ký ức thoảng hương rơm rạ của mùa, thuở xưa...

Minh Thạnh SyVg

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

CÁI AO

Do yêu cầu công việc, buộc tôi phải chuyển công tác về trường mới và định cư ở cạnh nhà lão. Để thiết lập mối quan hệ láng giềng, có món gì ngon tôi cũng thường hay mang sang biếu lão. Thỉnh thoảng cũng uống rượu trò chuyện. Trong tiệc rượu lão vẫn thường khuyên tôi đừng quá tin ...

Xem tiếp
Cà - Phê

Vừa dừng xe ngay cổng biên giới Pháp- Bỉ. Ngài Cảnh sát bảo: Xin anh và các người đồng hành trong xe cho chúng tôi xem Hộ chiếu. Hắn vui vẻ móc ví ra và xoay lưng ra phía sau, tất vả hãy trình giấy cho nhân viên Cảnh sát thì mới qua biên giới được. Mọi người ngoan ngoãn đưa giấy ...

Xem tiếp
Dường Như Ta Đang Yêu

Ngay đêm đi lễ chùa về hơn một giờ sáng, mệt. Lẽ ra Tân phải đi ngủ vội. Nhưng chàng cứ ngồi và thức trắng cho đến sáng. Bên ly Cà phê và điếu thuốc chàng suy nghĩ mãi và tự hỏi? Không lẽ mình yêu Vân rồi sao ta. Dường như là như vậy. Bấy lâu nay chàng cứng rắn, tự khắc khe ...

Xem tiếp
Chú Đạo Ổi

Hơn hai tháng nay, cuối tuần nào mấy nhà lân cận cũng thấy thằng Khánh vác về nhà hai Carton nước ổi. Ai cũng ngạc nhiên và hỏi? - Chú Khánh, bộ dạo nầy muốn làm ông Đạo Ổi sao mà toàn uống nước ổi không vậy chú ? Còn bia và rượu mạnh bỏ cho ai. - Đâu có, thì ...

Xem tiếp
Đời Tôi Luôn Có Thánh Nhân

Giữa tiệc nhậu hắn đứng dậy, đỏ mặt, vỗ bàn 'Các bác im đi ' Sống mà không biết Trời cao, Phật độ, Chúa cứu sinh thì hãy ra Nghĩa địa mà sống. Đừng nói thêm nữa. Mọi người ngồi trừng mắt nhìn hắn rồi im lặng nhậu tiếp cho đến khi tàn tiệc. Sau chiến tranh, hắn trở về với ...

Xem tiếp
Chậu Cá Lia Thia

Sau chín năm, sáu tháng hắn được trở về đoàn tụ gia đình và cũng chẳng biết làm gì ngoài việc ăn, ngủ để dưỡng sức. Hàng ngày hắn thường hay ngắm ngía cái chậu cá Lia thia của thằng Mẫn rồi bảo: Mẫn à. - Thả mấy con cá trong chậu đi con, tội nghiệp chúng nó quá, chúng nó ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top