Quảng Tâm

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Quảng Tâm)

Quảng Tâm

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa.

***

Cơn mưa đầu mùa vội vã ùa về làm cho mấy nhóm học sinh đang nô đùa giữa sân trường chạy ào vào dãy hành lang. Vài hạt mưa tạt vào chân cầu thang, nơi có một cậu bé đang ngồi trên ghế đá.

Nó thờ ơ đưa hai bàn tay bé xíu, khô gầy lên vuốt mặt. Vị mặn thấm qua môi, nó cắn chặt hai hàm răng, rồi cúi xuống ghế lấy tay nải khoác lên vai. Tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu, các học sinh đã nhanh chân chạy vào lớp.

...

Màn đêm phủ xuống những tán cây bàng rậm rạp làm không gian càng tăng thêm vẻ lạnh lẽo cùng cơn mưa. Một bóng người ướt sũng, vội vã chạy từ bãi giữ xe vào dãy hành lang rồi lao đến cầu thang. Anh bất chợt dừng lại bên cậu bé, lên tiếng:

-   Sao em chưa vào lớp?

-   Dạ…



Nó khẽ ấp úng nhìn người đối diện rồi cúi mặt xuống. Cơn gió bất chợt ùa vào cầu thang khiến cho chỏm tóc của cậu bé phủ xuống mặt. Nó chậm chạp đưa tay vuốt tóc rỗi khẽ kéo tà áo, bước lên bậc cầu thang.

-   Em đang bệnh hả? Em học lớp nào, để tôi xin phép giáo viên cho em nghỉ học tối nay.

Người thanh niên tỏ vẻ quan tâm, bàn tay vỗ nhẹ xuống vai nó.

-   Dạ! Em hổng sao đâu. Tại trời mưa nên em hơi mệt. Cám ơn anh!

-   Ừ! Vậy thì tốt rồi, thôi em vô lớp học đi.

***

Mưa vẫn rả rích, từng giọt mưa đua nhau chạy dài trên mặt đường tạo thành những hạt bong bóng nước nhỏ nối đuôi nhau lao xuống miệng ống cống đen ngòm.

Cậu bé lầm lũi đi trong mưa, bóng nó đổ dài dưới ánh đèn đường. Vài chiếc xe máy lao vụt qua để lại phía sau những vệt nuớc bắn tung toé. Nó chợt mỉm cười, rồi thầm thì:

-   Sao giống với những con sóng phía sau vỏ lãi của ba mỗi khi chở cua với tôm ra chợ bán cho chủ vựa. Ước gì mình lại được ngồi phía trước mũi vỏ lãi để cảm thấy như đang bay trên mặt nước…

-   Nè! Sao em lại đội mưa đi như vậy? Em về đâu, để anh chở giúp cho.

Người thanh niên lại xuất hiện, rồi dừng xe bên cạnh nó. Sau đó anh nở một nụ cười nhìn nó.

-   Cám ơn anh ! Em đi bộ chút xíu nữa là về tới chùa Phật Quang rồi.

-   Vậy hả, em ở ngôi chùa phía sau lưng ký túc xá Bách Khoa trường anh.

Ngay đầu đường Đào Duy Từ phải không ?. Trùng hợp quá ha, anh em mình cùng đường rồi. Nào lên xe đi, anh cho em quá giang.



-   Cám ơn anh, nhưng…

-   Thôi khỏi nhưng nhiếc gì hết. Lên xe mau lên, trời lại chuyển mưa lớn rồi kìa.

Cậu bé chậm rãi leo lên ngồi phía sau, hai bàn tay nắm chặt lấy yên xe. Anh thanh niên nhấn bàn đạp, vệt bánh xe chạy dài trên con đường ngập nước tạo thành những tiếng kêu rất lạ lai. Bất chợt, anh nghiêng đầu ra sau, hỏi:

-   À này, em tên gì?

-   Dạ, Quảng Tâm.

-   Hả? Tên gì chứ.

-   Quảng Tâm là pháp danh của em.

-   Còn tên ngoài đời là gì?

-   Trần Thiên Thanh.

-   Tên đẹp đó. Em bao nhiêu tuổi rồi?

-   Dạ, mười ba…

Bầu trời bỗng loé lên những ánh chớp xanh lè. Chiếc xe chao đảo làm hai người gần té. Anh thanh niên thở hổn hển, rồi cười.

-   Em sợ không? Vậy mà một mình lủi thủi trong mưa thì buồn biết mấy.

Cậu bé im lặng. Cũng may là từ lúc lên xe, nó đã vịn chắc yên xe nên cú chao đảo vừa rồi không làm nó sợ. Không hiểu sao nó lại có cảm giác rất thân quen và gần gũi với người thanh niên mới gặp này. Có lẽ nó quá ít bạn, nên khi bất ngờ được sự quan tâm của người khác thì cảm giác này được thức tỉnh.

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa.

 

***

Vậy là nó thành người bạn nhỏ của anh, nhưng cũng may là nó không học ở lớp học tình thương do anh làm giáo viên chủ nhiệm, vì như vậy anh sẽ không thể làm bạn nó được. Anh là sinh viên và làm bí thư chi đoàn, nên được mời đến dạy cho những đứa trẻ lang thang, nghèo khổ hoặc những chú tiểu chóp như nó.

Nó đã đến thành phố được gần ba năm nhưng không có ai làm bạn, ngay cả những chú tiểu ở trong chùa này. Thầy trụ trì đã đón nó về đây vì nể tình người bạn cũ, cũng là sư trụ trì ở Kiêng Giang.

Nó đã được gia đình gởi đến chùa do căn bệnh lạ, vì không hiểu nên người trong nhà tỏ ra lo sợ. Bây giờ thì nó đã biết rõ bệnh tình của mình, đơn giản là bệnh hở van tim, do đó sức khoẻ của nó rất yếu. Nhưng không thể chữa trị được căn bệnh nan y của mình, vì không có tiền.

Anh thường chọc quê nó:

-   Anh cứ tưởng em là con gái đó, vì em quá mỏng manh, yếu đuối. Thôi ráng lên, vài năm nữa lớn thì đi tập tạ với anh.

Mới đó mà nó đã quen anh được nửa năm. Anh luôn tỏ ra quan tâm đến nó. Anh

nói rằng em trai anh cũng cỡ tuổi nó nhưng đã bị bịnh và ra đi từ nhỏ. Do vậy, anh muốn nhận nó làm em nuôi và chưa bao giờ anh gọi pháp danh của nó.

Những món quà anh tặng nó chỉ là những thứ nho nhỏ như cái cặp, quyển truyện hặc cây viết … nhưng sao nó cảm thấy thật hạnh phúc. Những lúc đó nó chỉ ao ước rằng anh chính là người thân trong gia đình, vì nó chưa bao giờ được nhận sự quan tâm, hay những món quà như vậy.

Còn anh thì luôn dành thời gian rảnh rỗi để ngồi hàng giờ nghe nó thuyết giảng về giáo lý của đạo Phật. Sau đó anh đưa cho nó xem quyển giáo trình triết học và kể cho nó nghe về chuyện học của mình…

Tết đến, anh phải chia tay nó để về quê cùng gia đình. Hôm tiễn anh ra bến xe, nó cố gắng cắn chặt hai hàm răng để không khóc, nhưng nó không thể. Lúc đó, nó ao ước cũng được về đoàn tụ cùng gia đình.

Bảy năm qua, chưa bao giờ nó có được  được điều đơn giản đó. Nó tự nhủ: “Sao ba má lại bỏ con? sao các anh chị không bao giờ tới thăm. Con có tội gì?”

***

Anh vừa trở lại ký túc xá đã vội vã chạy qua thăm nó, nhưng tìm mãi vẫn không thấy tiểu chóp Quảng Tâm. Sau một tuần thì thầy trụ trì đưa cho anh một lá thư, rồi nói:

-   Cám ơn thí chủ đã quan tâm tới tiểu chóp Quảng Tâm trong thời gian vừa qua. Nhưng từ nay, Quảng Tâm sẽ không làm phiền thí chủ nữa.

Anh không nhớ đã đọc bao nhiêu lần lá thư ngắn chỉ có một dòng chữ viết thật nghuệch ngoạc của nó “Anh sẽ mãi làm anh Hai của em nghen!”.

Anh hỏi thăm các tiểu chóp và thầy trụ trì địa chỉ  ở quê của Quảng Tâm, nhưng không ai biết. Kể từ đó anh thường leo lên sân thượng nhà chùa để đốt những lá thư gởi cho nó, trong thư cũng chỉ có một dòng “Anh hứa sẽ mãi làm anh Hai của Thiên Thanh”.

***

Hai năm sau anh tốt nghiệp đại học. Anh tìm qua chùa Phật Quang, lên sân thượng để đốt lá thư cuối cùng gởi cho Quảng Tâm. Vì anh đã quyết định về quê làm kỹ sư xây dựng. Đang thì thầm câu nói quen thuộc với Quảng Tâm, bỗng giọng thầy trụ trì vang lên:

-    ­A di đà phật, thí chủ này thầy có việc cần nói. Thí chủ hãy đi theo thầy.

Anh thanh niên theo thầy trụ trì vào thư viện. Thầy lấy một lá thư đã ố màu, đưa cho anh. Giọng thầy trùng xuống:

-    Lá thư này lẽ ra phải gởi cho thí chủ từ lâu, nhưng hôm nay thầy mới đưa vì được biết thí chủ sắp rời xa nơi này. Hai năm trước, Quảng Tâm đã để lại hai lá thư. Lần đầu tiểu chóp còn khoẻ mạnh, nhưng sau khi tết trôi qua thì Quảng Tâm rất yếu. Tiểu kiếp của Quảng Tâm đã hết, có thể lá thư này là lời từ biệt.

-         Dạ, cảm ơn thầy đã chuyển giúp lá thư này.

Anh mở thư ra đọc, lòng sao mênh mông khó tả, bao nhiêu cảm giác thân thương về Quảng Tâm lại ùa về… Những dòng chữ nghuệch ngoạc chạy dài trên trang giấy cũ “Anh Hai ơi, chắc đây là lần cuối cùng em viết thư cho anh. Em rất mãn nguyện khi được anh quan tâm và nhận làm em. Nhưng căn bệnh của em ngày càng nặng, lòng em lại muốn tìm về quê thăm cha mẹ, anh chị nhưng không thể. Anh Hai hãy giúp em về quê nghen, tâm nguyện này em mong mỏi từng ngày, từng giờ…

Hai giọt nước mắt tự nhiên lăn dài trên gò má khô gầy của anh.

-    Thưa Thầy trụ trì, xin người  cho phép con đưa hài cốt của Quảng Tâm về quê như ước nguyện của tiểu chóp, muốn về với gia đình.

Thầy trụ trì gật đầu, khẽ nở một nụ cười, như chút được nỗi lo âu đã giấu kín hai năm qua. Anh thanh niên từ biệt chùa Phật Quang, chia tay Sài Gòn tìm về Kiên Giang vào một ngày mưa phùn lất phất, nhưng lòng thật thanh thản, bình yên… 

Thanh Bình Nguyên

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Cậu - Người mãi xem tớ là bạn thân

Nhưng có lẽ số phận đã ghép nhầm sự gặp gỡ để đến bây giờ tớ vẫn không hiểu tình đến từ đâu bất chấp chờ. Cậu à! Tình yêu này tớ giữ cho riêng mình tớ thôi nhé, bạn thân! *** Tớ - 1 đứa con gái chẳng có gì đặc biệt, vẻ ngoài có phần hơi lạnh lùng, ít nói, bạn bè không nhiều, ...

Xem tiếp
Tớ bất chấp...chỉ cần cậu

Đã bảo là hai người không có duyên rồi mà! Hai cậu bất chấp...lại ra kết cục này!  *** Tôi năm nay lên lớp 11, bây giờ là hè lớp 10 – thời gian thoải mái vui chơi. Hè năm nào gia đình tôi cũng về quê tắm biển vì quê tôi ở thành phố Vinh, Nghệ An. Trong những ngày ở quê, tôi ...

Xem tiếp
Để một cô gái luôn nhớ về mình

(Truyenhaymoingay - Tham gia viết bài cho tập truyện 'Rồi sẽ qua hết, phải không?) 'Vậy tại sao bây giờ cậu trả lại tớ? Cậu...không muốn tớ nhớ về cậu nữa sao?' 1. Lớp mười hai 'Lớp mười hai giống như một cái lòng đường nhỏ bé vậy. Bây giờ chúng ta đang đứng ở bên đây đường, ...

Xem tiếp
Những ngày như thế

Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất cả lũ chúng nó ở đây, cạnh nhau... *** Thứ 4. Tiết 2, Duy lao vào lớp và hét lên 1 cách rất khoái sảng: - Được rồi, tao vừa ở phòng hội đồng ra! Lần này tao chắc chắn là được rồi... Những câu ...

Xem tiếp
Chấm đỏ

Mọi thứ thay đổi, chầm chậm... *** 1. Không ai lưu tâm ở khúc quanh mọc một cái cây lạ lùng. Cây mảnh dẻ, cành lượn tựa vô số nét vẽ không báo trước, những tán lá sáng dịu dàng, thắp xanh cả đoạn đường. Mùa đông, lá lạnh khô bay li ti trong mưa, bỏ lại đám cành vắng vẻ trên ...

Xem tiếp
Nhặt vài cuốn sách

Mỗi người bạn là một món quà mà cuộc sống trao tặng cho chúng ta.Robert Louis Stevenson ***   Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông thấy một người bạn cùng trường đi phía trước bị vấp ngã làm đổ tung sách vở đang mang trên người, cùng với mấy bộ quần áo, ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top