Quà tặng bà

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Quà tặng bà)

Quà tặng bà

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

***



Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó nhọc từng bước ra khỏi đồi sắn, trời đã về chiều. Mới có giữa tháng mười mà ở miền núi đã trở nên âm u. Trời bắt đầu lạnh vì có sương, người ta bảo "ngày tháng mười chưa cười đã tối" quả là không sai.

 

Mây đang quẩy gánh men theo con đường làng thì giật mình thấy thằng Lành gọi với, tay nó cầm một xâu cua và một xâu cá. Thằng Lành người đen đen nhưng khỏe mạnh, lại có nụ cười má lúm thật là duyên, một mình nó chăn đến năm con trâu mà không bao giờ để cho trâu ăn lúa hay sắn của ai bao giờ.

Nhà Lành chỉ có đôi trâu, nhưng nó phải đi chăn thuê cho mấy nhà trong bản. Lành đong đưa xâu cá câu được trong suối trước mặt bảo cho Mây về làm canh, nhưng Mây bảo "Lành đem về làm canh, bố Lành đang ốm mà".

- Mình có ở nhà rồi, mới lại hôm nay mình sẽ làm riêu cua cho bố mà, Mây cứ lấy đi…

- Thôi mình sợ xương lắm, bà cũng không ăn được cá mà. - Lành năn nỉ - "Nếu Mây không nhận cá, mình có cái này hay lắm không cho Mây xem đâu." -Nói đoạn Lành vén áo để lộ quyển báo cos màu xanh, đỏ trông thật đẹp mắt.

Mây đặt gánh rau xuống, "Báo à! Lành lấy ở đâu đấy?" "Bác đưa thư gửi tặng thiếu nhi xóm mình đấy, nhưng Mây không nhận cá thì Lành về đây".

Mây vốn rất say mê đọc báo đặc biệt là báo thiếu nhi, nên đành nhận cá của Lành. Mây biết nhà Lành cũng nghèo lắm, bố Lành lại ốm luôn.



Lành tháo cái mũ lá để lộ trên đầu cái cặp nơ màu hồng, Mây ngạc nhiên cười ngặt nghẽo "Sao lại dùng cái đấy?"

"Của Mây đó…"

Mây ngỡ ngàng... "Thế Mây không nhớ sắp đến ngày gì à! Mình bán cá mua cặp nơ tặng Mây đó."

Mây lúng túng đôi má đỏ ửng vì thẹn, thì ra sắp đến ngày 20/10, Mây cũng nghe cô giáo nói đến ngày này, nhưng có lẽ…Lành vén tóc cài lên mái tóc đen ánh cho Mây, mái tóc theo Mây từ ngày mẹ gửi Mây lại cho Nội, để theo một người đàn ông làm công tác dò bom, mìn về xuôi. Bố đã bị tai nạn khi Mây còn nhỏ quá, khi đã học lớp 6, nội khuyên mẹ cứ yên tâm đi tìm hạnh phúc đừng ở vậy. Mẹ gục vào lòng nội khóc cả đêm …thế rồi mẹ về xuôi, nội bảo cứ để Mây ở lại, học hết cấp 2, nội sẽ cho về xuôi học cấp 3 rồi đi làm cô giáo. Mây thương nội lắm nhưng Mây không trách mẹ.

Lành hẹn thứ hai đi học sẽ nhờ Mây giảng hộ bài toán vì tiết trước bố ốm Lành phải nghỉ học.

Mây đi như chạy về nhà vì hồi hộp muốn được xem luôn quyển báo thiếu nhi dân tộc và khoe nội cái nơ thật xinh. Nội đang cho lợn ăn, mái tóc bạc phơ, với cái áo nâu đã có ba, bốn miếng vá, Mây thấy thương nội quá…

Tối hôm đó, khi nội đang làm dưa rau sắn còn Mây ngồi học bài, khi học xong lúc này có thời gian ngắm lại chiếc nơ, nhìn qua gương thấy mình thật xinh nhưng Mây phải giữ cẩn thận chỉ khi nào đi học Mây mới kẹp, còn thì Mây vẫn tết bằng sợi len đỏ do nội tết cho. Chao ôi, trang báo với điều thú vị với nhiều hình ảnh đẹp, biết bao bạn bè trên mọi miền đất nước, nhiều bạn cũng có hoàn cảnh khó khăn hơn mình mà vẫn  vươn lên học giỏi, đầu óc Mây nghĩ miên man đến lúc Mây thiếp lên trang báo lúc nào không biết.

Mây đã mơ thấy bài viết của mình được đăng báo, thằng Lành lại cầm tung tăng tờ báo gọi từ xa cười hết cỡ, Mây đã viết về nội, về cái xóm nhỏ của Mây và về Lành …và tất nhiên Mây có báo biếu và nhuận bút mà Lành bảo đó là tiền thưởng của báo. Cầm số tiền Mây sẽ rủ Lành đi mua cho nội một chiếc áo màu tím và cho mẹ Lành một cái khăn thật xinh.

Mây làm bộ cho nội thật bất ngờ để dành đúng ngày 20/10, Mây sẽ tặng nội và kể cho nội nghe bài viết của mình được đăng báo như thế nào. Nội ôm Mây vào lòng vuốt mái tóc mềm mại của Mây...

"Ngủ đi con chắc mệt lắm phải không" - thì ra là giấc mơ, Mây vẫn thấy nội mặc chiếc áo nâu sờn vá nhiều chỗ, miệng cười móm mém hiền từ. Mây cảm thấy xốn sang, khi Mây nghĩ mình sẽ mua được món quà cho nội, đúng rồi Mây thầm gieo lên mình sẽ viết những gì như giấc mơ đã mách bảo, Mây mở tập cặm cụi viết ngay một mạch  "Quà Tặng Bà"…

Thằng Lành đã đứng đợi ở cổng từ lúc nào Mây đưa cho bài viết, hai đứa học xong sẽ nhờ bác đưa thư gửi bài ở bưu điện xã.

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Nguyễn Trung Thành



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Bí ẩn của làn nước

Các dòng sông trôi đi như thời gian, và cũng như thời gian, trên mặt nước các triền sông biết bao nhiêu là chuyện đời đã diễn ra. Nhất là về đêm, trên làn nước của dòng sông quê hương tôi lấp lánh hằng hà những đốm sáng bí ẩn, có cả điều bí ẩn của đời tôi. *** Năm ấy, nhằm ...

Xem tiếp
Chông chênh cùng game online

Ngày chông chênh, tối lại chông chênh. Ấy vậy đã thấp thoáng nửa năm, tôi sống bằng đồng lương ít ỏi trong công việc phụ bàn quán nhậu. *** Chia tay cánh cổng Đại học Công Nghệ Thông Tin, tôi bỡ ngỡ trong sắc vóc của người trưởng thành, bao phủ với danh nghĩa của một cử nhân ...

Xem tiếp
Cần một cái tên

Cho đến gờ, nó vẫn không hiểu sao cha mẹ mình khi ấy lại đặt cho cái tên nghe 'rởm' đến vậy? Một cái tên lạ lùng... Tại vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố chừng mấy mươi cây số là chốn thôn dã với tiếng chim líu lo hót rộn rã trên cành thông, dưới cái nắng chứa chan của buổi ...

Xem tiếp
Vì sao người ta lạc lối?

Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc (475 – 221 trước Công nguyên). *** Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và đã huy động toàn bộ gia đình của ông cũng như nhiều ...

Xem tiếp
Trong cuộc đời này, ít nhất hãy một lần làm kẻ ngốc

Quả táo của ông là quả táo thần kỳ nhất thế giới, cắt thành hai nửa để trong không khí hai năm không hư thối! Đằng sau câu chuyện này là trải nghiệm khiến người ta cảm động. Bạn của tôi giới thiệu cho tôi một cuốn sách, kể về câu chuyện kiên trì trồng quả táo trong 20 năm của ...

Xem tiếp
Người thay đổi đời em

Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp. Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà em gái tôi ra đời. *** Em gái tôi bị dị tật đôi chân bẩm sinh, một chân dài, một chân ngắn, một chân to, một chân nhỏ. Ba và bà nội trút hết mọi giận hờn lên người mẹ, bao nhiêu tủi nhục đắng cay mẹ ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top