QUẢ BÁO

(Truyện Hay Mỗi Ngày - QUẢ BÁO)

QUẢ BÁO

Tiết Văn. Cô giáo kể một câu chuyện…“Ngày xưa, có một người làm công việc thu thuế, nhà rất giàu. Hắn ta rất độc ác. Người hắn lùn tịt, béo quay. Hắn luôn tìm đủ mọi cách để lấy được nhiều tiền bạc từ những người nông dân đến nộp thuế cho hắn…



… Một hôm có một bác nông dân dến xin khất hắn sang lần khác nộp tiền vì trong nhà bác không còn đến một hột gạo mà ăn. Bác năn nỉ đến gẫy lưỡi hắn mới chấp nhận. Bác nông dân ra về nhưng vô ý đánh rơi một đồng tiền vàng, nhiều gấp bao nhiêu lần số tiền bác phải nộp thuế. Hắn nhìn thấy bèn lấy chân dẫm lên và tự nhủ: “Cho mày chết, có tiền không chịu nộp thì ông lấy hết”. Bác nông dân ra khỏi cửa thấy mất tiền liền quay lại hỏi. Hắn nói: “Mày mà cũng có tiền để rơi ở cửa quan à? Thôi xéo đi cho khuất mắt”. Bác nông dân cố nài nỉ: “Đó là tiền người ta nhờ tôi mua thuốc, ông có nhặt được làm ơn cho tôi xin”. “Ta mà thèm sờ vào đồng tiền bẩn thỉu của nhà ngươi à? Thôi cút ngày”. Bác nông dân không biết làm thế nào đành lủi thủi ra về…

Trời lũ lụt mất ba hôm, tên thu thuế không về nhà được đành phải ở lại nơi làm việc. Khi trời quang mây tạnh, hắn quay về nhà và thấy vợ hốc hác, đầu bù tóc rối. Nhà cửa lung tung, lôn xông. Hắn rất ngạc nhiên và hỏi vợ: “Con đâu, mình?”. Vợ hắn trả lời: “Con chết rồi”. Hắn hét lên: “Chết rồi, tại sao nó chết, ôi đứa con trai bé bỏng yêu quý của ta, tại sao nó chết?”. Vợ hắn đau khổ trả lời: “Trước khi bão lũ, con mình bị ốm, em đã nhờ bác hàng xóm đi mua thuốc hộ. Em biết bác ấy không ưa anh nên dặn với vợ bác ấy đừng bảo là em nhờ. Nhưng không hiểu sao, bác ấy bảo rằng, bác ấy đánh mất tiền ở chỗ làm việc của anh. Sau đó bão lũ quá, em không thể mua thuốc cho con, nó ốm nặng quá và đã chết…”

Hắn đứng như trời trồng, mặt xanh mét không nói được câu nào…

Cả lớp ào ào.

_ Đáng đời, đồ cái thằng độc ác!



_ Cho mày chết, tham cho lắm vào!

Riêng một cô bé ngồi suy tư rồi quay sang thì thầm với bạn: “Tội nghiệp thằng bé quá. Nó còn quá nhỏ để gánh chịu việc làm sai lầm của bố nó. Tại sao người ta lại bắt nó chết như vậy? Có tàn nhẫn quá không hay đó quả thật chỉ là một sự tình cờ…?”.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Yêu ư, để sau!

'- Trời, đã sáu tháng kể từ lúc biết mày, tao chỉ thấy mày đưa hột cho người khác chứ chia sẻ thức ăn thì chưa bao giờ. Có lầm lẫn không vậy?' *** Chiếc đồng hồ hét lên inh ỏi bằng tất cả sức lực để rồi im bặt khi ăn một cái tát ít thương tiếc. 2 phút. Lại một chiếc nữa cắm ...

Xem tiếp
Ước mơ lớn nhất trong đời

Bảy năm trước, thầy giáo dạy Tiếng Anh của tôi có nói với tôi rằng: 'Đừng bao giờ để mình cảm thấy nghèo đến mức, chỉ còn lại mỗi tiền bạc.' Tôi nhìn lên thầy và băn khoăn hỏi: ' Khi một người đã có đủ đầy vật chất, dĩ nhiên họ sẽ thấy giá trị của đồng tiền rất nhỏ. Không bằng ...

Xem tiếp
Có những sự thật bạn cần biết khi còn là học sinh

"Để trở thành một ngôi sao, bạn hãy cứ đi con đường của riêng mình, tỏa sáng vầng hào quang của chính bạn, và đừng sợ bóng đêm, bởi đó mới là khoảnh khắc một ngôi sao sáng nhất." Cuộc sống luôn vận động không ngừng, mỗi chúng ta rồi đều phải lớn lên, đều phải có những trải ...

Xem tiếp
Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

“Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.” “Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa ...

Xem tiếp
Đôi tay cô...

"Một người thầy. Nắm lấy bàn tay và mở mang một khối óc. Làm rung cảm một trái tim. Và định hình nên cả một tương lai." Buổi học đầu tiên tại trường mẫu giáo, con đã khóc hết nước mắt vì lần đầu tiên trong đời phải xa mẹ. Ngay lúc ấy chính đôi bàn tay cô dã lau dòng nước mắt đầm ...

Xem tiếp
Chẳng bao giờ trễ cả

Với dải tua của chiếc nón tốt nghiệp lủng lẳng trước mặt, tôi mới tin giấc mộng mình đã trở thành hiện thực: tốt nghiệp đại học ở cái tuổi 68. Đấy là một chiến công, dù thành quả mà tôi có được hôm nay phải đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt. Ngày xưa tôi từng có một cuộc sống hôn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top