PHỞ CHỈ DÀNH CHO BỐ...

(Truyện Hay Mỗi Ngày - PHỞ CHỈ DÀNH CHO BỐ...)

PHỞ CHỈ DÀNH CHO BỐ...

Sáng Chủ Nhật, như thường lệ, tôi dẫn đứa con gái 9 tuổi ra quán phở Xưa, hai mẹ con gọi mỗi người một bát, con gái ăn phở bò, mẹ ăn phở gà.
 
Hôm đó cũng có một người khách ăn mặc rất lịch sự đến ngồi vào bàn bên cạnh hai mẹ con.Trông anh ta còn khá trẻ, nhưng phong cách có một vẻ gì đó già dặn, từng trải cuộc đời. Anh gọi hai bát, một bát có thịt bò và một bát không thịt. Tôi thầm nghĩ chắc anh gọi cho cô người yêu sắp đến, và có thể cô ta sợ béo nên không ăn thịt. Nhưng gọi rồi mà vẫn không thấy có ai đến cả. Anh vẫn ngồi như đang suy nghĩ điều gì đó,vẻ mặt rất buồn, tôi lại nghĩ anh buồn vì lỡ hẹn với người yêu chăng?
 
Và đánh bạo,tôi hỏi: -Em chờ bạn à? Sao không ăn đi, nguội hết phở rồi?
 
- Dạ không, em không chờ ai cả.
- Thế sao không ăn? Thấy tôi cứ hỏi, người thanh niên đó nói, nếu chị không bận, chị đi uống cafe với em được không, em sẽ có thời gian để nói chị hiểu.Tôi thầm nghĩ, có lẽ anh thanh niên này có vấn đề gì rắc rồi, cần sự giúp đỡ của mình chăng?
 
Và tôi đã nhận lời.
 
Tại quán cà phê, người thanh niên đó đã kể lại về tuổi thơ khó nhọc của mình.
 
Khi mẹ sinh, vì vất vả nhọc nhằn nên em bé tý tẹo,vì vậy bố mẹ đặt cho cái tên là Tý.
 
Tý kể lại hồi học lớp ba, từ nhà Tý đến trường không xa, hàng ngày bố Tý dắt Tý đi học, hai bố con phải đi qua cái chợ nhỏ đầu làng, chợ chỉ có mấy hàng rau, hàng thịt, hàng cá, và hai quán phở...
 
Mỗi lần bố dắt tay em qua hàng phở, mùi nước phở thơm phức cứ làm cho bước chân em như chậm lại, em ra công mà hít hà cái mùi thơm thơm, ngầy ngậy quyến rũ đó, bụng em như có hàng ngàn con kiến cào cấu, cắn xé, rồi như có nước sôi ùng ục bên trong. Bố kéo mạnh tay em lôi đi trong sự nuối tiếc: "Tý đi nhanh lên kẻo muộn học!" .
 
Nhà Tý nghèo lắm. Mẹ mất vì tai nạn giao thông khi em mới tròn 2 tuổi, bố không công ăn việc làm, ai thuê gì làm nấy, hôm có việc, hôm không, cuộc sống bấp bênh, bữa đói bữa no.B ố lo cho đi học là may lắm rồi, tiền đâu mà ăn quà như các bạn.
 
Một hôm đi học về Tý kể: "Bố ơi, ở lớp con có bạn Hà My sáng nào mẹ bạn ấy cũng dắt đi ăn phở bố ạ".
 
- Uhm....
 
- Nhưng bạn ấy nói là không thích, bạn ấy chỉ thích ăn linh tinh thôi. Mẹ bạn ấy bảo ăn linh tinh như cóc xanh, ô mai dễ đau bụng lắm.
 
- À mà mai con có muốn ăn phở không, bố sẽ đãi con phở bò nhé.
 
- Vâng ạ, vâng con thích lắm.
 
Sáng hôm sau, trên đường đến trường, hai bố con cu Tý rẽ vào quán gọi hai bát phở, nhưng một bát không có thịt. Cu Tý thấy cô bán hàng bê khay có hai bát phở ra. Cô nhẹ nhàng đặt xuống bàn. Bố đẩy bát có thịt bò sang chỗ cu Tý, còn bát không có thịt bố ăn.
 
Cu Tý ngạc nhiên hỏi:"Sao bát của bố không có thịt hả bố"?
 
- À, phở này gọi là "Phở không người lái đó con".
 
- Bố ơi. Tại sao phở không có thịt lại là "Phở không người lái hả bố"?
 
- Ừ, rồi khi lớn lên con sẽ hiểu, con trai ạ.
 
Tý vẫn thắc mắc, tại sao lại thế ạ?
 
Bố trả lời: Phở không người lái là chỉ dành cho những người như bố thôi con ạ.
 
Tý nghĩ có lẽ bố nói đúng,vì mấy người lớn bàn bên vẫn ăn phở có người lái đó thôi.
 
Và sau cái lần đi ăn phở ấy đã khắc sâu vào tâm trí cu Tý là: Phở không người lái chỉ dành cho những người như bố.
 
Lần sau đi ăn,Tý gọi hai bát, một bát có thịt và một bát không thịt cho bố.
 
Và cứ như vậy đến khi Tý lớn hơn một chút, hiểu ra thì bố không còn bên Tý nữa, Tý cảm thấy ân hận vì cái sự ngây thơ của mình.
 
Bây giờ khi Tý đã trở thành một kỹ sư,có cái tên mới là Tâm. Có xe, có nhà, có tiền, Tâm có khả năng mua cho bố cả trăm, cả nghìn bát phở có thịt thì bố đã ra đi theo mẹ rồi.
 
Để nhớ ký ức xưa,thỉnh thoảng Tâm quay lại quán phở ngày xưa, lục tìm lại cho mình hình ảnh bố đẩy bát có thịt sang chỗ mình, còn bát không thịt bố ăn, mà thấy lòng thổn thức.


Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Đôi tay của mẹ

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. *** Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt ...

Xem tiếp
Người dành trọn cả yêu thương...

Còn nhớ, có lần cô giáo hỏi tôi về hạnh phúc, tôi ngây ngô trả lời: 'Dạ, con cảm thấy hạnh phúc nhất là khi anh con lên cấp 3. Anh con có phòng riêng, đồng nghĩa với việc sẽ không có ai giành Nội với con mỗi tối nữa.' *** Ông tôi có bốn người con trai, hai bác thì đã mất vì căn ...

Xem tiếp
Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế!

Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. *** Sáng chủ nhật! Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo: - Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con? Con Gái cười bảo Mẹ: - Thời ...

Xem tiếp
Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu, cứ cương quyết muốn thi lại, không học ngành đó nữa. *** Hắn thi đại học cùng khóa với tôi, cả hai chúng tôi điều có niềm đam mê âm nhạc, và trong sâu thẳm mỗi chúng tôi ngày ấy ai cũng khát khao được ...

Xem tiếp
Đem nắng ra hong

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai trong mắt người cha. Rồi một ngày cậu sẽ thấy cậu nhỏ bé thế nào trước ba. *** 3 giờ sáng tôi tỉnh giấc, lồm cồm bò dậy vơ lấy cái điện thoại đang ở góc giường. Vẫn chẳng thấy một tin nhắn hay cuộc ...

Xem tiếp
Lời con gái muốn nói với cha

Gửi người cha muôn vàn kính yêu của con, Cha à, cha đã luôn bảo con phải thật mạnh mẽ. Là con gái, con vẫn phải thật cứng rắn, sẵn sàng đứng lên sau mỗi vấp ngã bằng chính đôi chân của mình. Lời dạy đó, con ghi tâm khắc cốt suốt đời chẳng quên. Bởi lẽ, chính cha – là một vị anh ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top