Nuối tiếc muộn màng

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Nuối tiếc muộn màng)

Nuối tiếc muộn màng

Mưa. Và nó nghe lại bài hát mà đã thật lâu rồi nó không nghe lại. Bài hát thân quen mà mỗi lần anh gọi, điện thoại lại đổ chuông "Chỉ vì anh quá yêu em". Đó là bài hát mà anh - Người-yêu-cũ của nó thích.

Rời bỏ anh là nuối tiếc lớn nhất của nó. Khi mà giờ đây với nó chỉ còn biết tìm lại mọi thứ trong hai từ "kỷ niệm" và cả những đêm không ngủ dòng ký ức lại len lỏi tìm về.



***

Hà Nội mùa đông ấy thật lạnh. Anh nắm tay nó đi hết mọi phố phường. Phố cổ mùa này thơm nức mùi hạt dẻ Trùng Khánh, anh đặt lên tay nó một túi giấy còn tỏa khói nghi ngút, ấm nóng.

Bàn tay nó nhỏ bé trong bàn tay anh. Hồ Tây lộng gió, nó khẽ run lên mỗi khi gió lùa qua. Không quen với khí hậu lạnh của miền Bắc, nhưng vẫn yêu Hà Nội tới tha thiết. Những lúc như thế anh lại ôm nó thật chặt, như sợ gió kia sẽ cuốn nó đi mất. Những phút giây ấy qua đi với nó, giờ là ký ức ở lại. Mãi mãi.

 

"Mình đến với nhau là định mệnh, sự gặp gỡ của anh và em là định mệnh". Nó đã tin như thế. Nhưng rồi nó lại rời bỏ anh - Rời bỏ người con trai yêu thương nó bằng cả trái tim. Đó là nuối tiếc đầu tiên của nó.

"Anh muốn là bờ vai vững chắc cho em. Anh muốn là người đàn ông của cuộc đời em. Muốn là bến đỗ cho em, để khi em mệt mỏi hay buồn đau em có một điểm tựa. Anh muốn sẽ là người sẻ chia cùng em những vui buồn. Muốn là người bên cạnh em khi em sốt, khi em đau. Dù khoảng cách địa lý là rất xa"

Anh đã nói vậy với nó. Và câu anh vẫn thường nói với nó – Anh ở đây.

Vậy mà nó làm gì với tình yêu của anh, để rồi giờ đây sự nuối tiếc trong nó là gấp bội.



Nuối tiếc thứ 2 của cuộc đời nó là bước qua anh, khi anh vẫn còn đứng đó đợi nó.

Khi nó rời bỏ anh, anh vẫn luôn quan tâm tới nó. Vẫn luôn tin rằng "mình là định mệnh của nhau", rằng " em sinh ra là dành cho anh". Vậy mà nó lại lạnh lùng với anh, lạnh lùng cho anh từ bỏ, lạnh lùng rời xa anh.

Đằng đẵng 6 tháng trôi qua trong im lặng. Vẫn là tin nhắn gửi cho nó khi đêm đã về khuya:

- Em ổn chứ?

- Em khỏe không?

- Anh nhớ em!

- Sống tốt em nhé, nhớ ăn uống đủ bữa và đừng thức khuya nhé.

...

6 tháng sau, khi đông đã không còn. Hà Nội chỉ còn lạnh bởi những sáng đầu Thu. Nó có một cuộc hẹn với thủ đô.

4h Sáng. Ga Hà Nội...

Có một chút lạnh. Một bác xe ôm trung tuổi hỏi nó bằng một giọng nói đậm chất Bắc :

- Đi đâu không cháu?

- Dạ không, cháu có bạn đón rồi. Cảm ơn bác!. Nó khẽ đáp.

Nó luôn thích cái cảm giác đi lạc, tới nơi mà mọi người xung quanh không ai biết nó, bước những bước chân mà nó không biết cái nơi phía trước sẽ như thế nào. Đi đâu mắt cũng đảo nhìn mọi thứ xung quanh, nhà cửa, phố xá, con người, hàng quán....tất cả đều mang lại cho nó một cảm giác thú vị.



Anh bảo: "Em sẽ đi lạc đó Ngốc ạ!"

"Nhưng anh sẽ luôn tìm thấy em, vì anh có bao giờ để em đi quá xa tầm mắt của anh đâu"-nó cười .

Những ký ức xưa kia chợt thoáng qua như một thước phim quay chậm lại. Rồi bóng dáng quen thuộc ở một góc khuất cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Là anh.

- Sao tới mà không gọi cho anh.? Em Ngốc quá.

- Em định tự đi...!

Nói chưa hết câu anh đã cốc đầu nó một cái, ánh mắt như trách mắng nhưng cũng thật dịu dàng:

- Lỡ em đi lạc thì sao, đúng là cái đầu bướng bỉnh...

Anh vẫn vậy, vẫn luôn đủ ấm áp dành cho nó. Ngồi sau xe anh chở, gió vi vu khẽ thổi. Nó muốn vòng tay ra ôm lấy con người phía trước, nhưng chỉ một vòng tay thôi mọi thứ sẽ quay lại như trước, nó phân vân chốc lát rồi rụt tay lại. Nó biết anh đang trông chờ gì ở nó, nhưng mục đích của chuyến đi này khi nó gặp lại anh đã thay đổi hoàn toàn. Một tháng trước đó, nó đã muốn ra Hà Nội, gặp anh, gặp lại cái thành phố nó dành một tình yêu sâu thẳm ở trong tim. Nó muốn gặp anh rồi nói với anh câu xin lỗi, rồi nó muốn cùng anh đi tiếp trên con đường mà 2 đứa đã từng bước. Thế mà, nó thay đổi trong phút chốc. Lặng im.

Xe dừng lại trước cửa phòng trọ con bạn thân của nó. Sau mấy câu chào hỏi dặn dò rồi anh quay xe đi khuất dần nơi cuối ngõ. Nó xách ba lô gõ cửa phòng. Thoảng trong gió mùi hoa sữa Hà Nội, một sáng đầu thu trôi về miền ký ức đã xa, rồi mờ dần, mờ dần.

Những ngày còn lưu lại ở Hà Nội, nó đã từ chối mọi cuộc điện thoại của anh. Nó đã lẩn tránh anh. Và cho tới khi này, khi mà mọi thứ đã dần yên vào vị trí như định mệnh, thì nó vẫn không hiểu vì lí do gì mà nó lại nhẫn tâm với anh như lúc đó. Chuông điện thoại vẫn đổ, tin nhắn anh vẫn gửi nhưng nó không có sự trả lời nào. Có một chút nhói đau ở trong tim.

Một tuần sau nó quay trở lại Huế.

 

"Anh không thể bên em nữa sao, từ ngày hôm qua, từ ngày chúng ta không còn niềm tin...." Nhạc chuông điện thoại nó dành riêng cho anh vang lên.

 

Nó nhấc máy:

- Em đây!

Bên kia là một khoảng không thật rộng, dường như anh đang cố gắng để nói với nó vậy:

- Sao em vào mà không nói gì với anh cả, em thật là nhẫn tâm.

- Chỉ là em không muốn anh phải bận lòng! – Nó đáp

- Sao em không cho anh cơ hội?

- Anh quên em đi, đừng tìm em nữa, đừng tin vào định mệnh nữa.- Nó như gần hét lên với anh.

- Anh không làm được điều đó.

-Rồi anh sẽ quên em thôi.

- Anh cưới vợ em nhé!...Anh cưới vợ để quên đi em.

....................

Nó cười, thì đó là điều đúng mà, ở tuổi anh cũng có thể nghĩ tới việc lập gia đình rồi chỉ là câu nói đó của anh khiến nó bật cười trong hoàn cảnh này.

- Anh cưới đi, em ủng hộ anh mà.-Nó vẫn vô tư như ngày mới yêu anh, Anh vẫn thường bảo anh yêu sự trẻ con và vô tư nơi nó, nó vẫn cười vì nghĩ anh lại nói vui rồi. Tình cảm nó dành cho anh lúc này lại trở về bình lặng.

Nó vẫn lên Facebook, mở mail mỗi ngày như thể đó là điều không thể thiếu, anh không còn gửi tin nhắn cho nó nữa, nó nghĩ anh đang cố quên nó.

Hai tháng sau....cô dâu, áo cưới. Nhưng không phải nó, mà là người con gái khác đang đứng trong ảnh cùng anh. Nó ngỡ ngàng, nó không tin vào mắt mình, lại nghĩ "anh chụp ảnh chơi,chắc cố tình để mình nhìn thấy đây mà", rồi nó hủy kết bạn với anh. Tròn 1 tháng sau nó mới ghé lại fb của anh. Ảnh đám cưới, nó tin mọi chuyện là thật, có chút buồn thoảng trong gió, có gì đó không thể gọi tên cất sâu trong đáy lòng. Nó lại cười, con bé luôn cười trong bất cứ hoàn cảnh nào, chỉ có đôi mắt là nhìn đâu đó thật xa, phải chăng là hoài niệm. Nơi mà nó kiếm tìm chút ấm áp bỏ quên. Bởi nó tin tất cả là Định Mệnh. Môi nó mặn chát.

"Giá mà cuộc sống một lần cho ta được quay trở lại, ngày ấy-ngày mà bây giờ chúng ta không phải gọi nhau bằng cái tên Người-Yêu-Cũ. Nhân Mã ạ - Nuối tiếc trong em là muộn màng, nhưng em biết cuộc sống của em, của anh bây giờ là 2 đường thẳng đã từng cắt qua nhau rồi xa, xa mãi."

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Lời hẹn ước ngủ quên

Chúng tôi có thể không trở thành một cặp, nhưng ít nhất cũng sẽ là những người bạn tốt nhất của nhau. Vậy thì có gì mà đáng buồn? Tôi không thể tập trung vào những giờ học. Tôi muốn về nhà: xem tivi, dán mắt vào máy tính, hoặc lăn vào giường ngủ. Gì cũng ...

Xem tiếp
Anh là chuyện tình để nhớ của tôi

Chúng tôi chưa từng bao giờ ở bên nhau, chưa từng nắm tay, chưa từng trao nhau nụ hôn hay những cái ôm nồng ấm. Những gì tôi và anh có với nhau chỉ là những câu nói, những tiếng cười, những cuộc trò chuyện xuyên đêm, xuyên cả lục địa. Chúng tôi, người bán cầu Bắc, kẻ bán cầu Nam, ...

Xem tiếp
Những ngôi sao có phép màu

'...Café đắng quá Huy ơi, và mưa thì ướt át... những cơn mưa với mình giờ đây thật đáng ghét, vì nó làm mình thấy trống trải và lạc lõng quá Huy ơi... Huy không rep tin nhắn cho mình, không sao cả, mình đã quen rồi! Huy bận mà... Chỉ là... mình đang tự hỏi, liệu cơn mưa bất ngờ ...

Xem tiếp
Có duyên không phận

Em ví anh như chiếc đồng hồ báo thức vậy! Nhắc em uống thuốc, nhắc em đi làm, và nhắc em đừng lên ăn kem trong ngày đèn đỏ. Anh hiểu em như em hiểu anh. Những cái nắm tay, những nụ hôn nhẹ, và những cuộc vui Karaoke chỉ có hai người. Em chê anh giọng Vịt pha Gan, anh khen gợi em ...

Xem tiếp
Bao lâu rồi em nhỉ?

Hôm Nhi bỏ tôi đi, Nhi nhắn cho tôi một cái tin rất ngắn: 'Em lạc vào trong đám đông đây'. Vậy là chấm hết những dòng tin rất quen: 'Cà phê anh ơi'. Tôi sẽ trả lời: 'Quán cũ'. Hoặc lại nhắn một cái hẹn khác: 'Mình đi ăn cái gì nhá' và lại một quán quen, bàn quen và cả món ăn cũng ...

Xem tiếp
Một gấu, một hoa, một giờ, mỗi sáng, 30 ngày

Nó và hắn quen nhau từ cái thời còn là sinh viên năm đầu. Những bỡ ngỡ, dè dặt, ngô nghê của sinh viên năm đầu là chất xúc tác để hai đứa có cảm tình với nhau. Nhưng cái thứ tình cảm mà hắn cảm nhận được như muốn phá vỡ lồng ngực hắn, khiến hắn thao thức hàng đêm, suy nghĩ và cả ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top