Nội trong lòng con

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Nội trong lòng con)

Nội trong lòng con

Khi con viết những dòng này, là lúc nước mắt con rơi không ngừng vì nhớ nội. Người ở trên cao ấy, có thấy con, có dõi theo con trong những năm tháng Người đi xa mãi. Con nhớ Nội, Người có nghe thấy lòng con đang thổn thức?

***

Video clip về bài học cuộc sống

Con nhớ, ngày còn nhỏ, vì cuộc sống khó khăn ba mẹ ít khi ở bên con, là Nội lúc nào cũng la ré, yêu thương, săn sóc cho con. Nội còn nhớ không, sau nhà mình là hồ nuôi tôm ấy, Nội đắp đập ngăn bờ nuôi tôm sú trong đó. Sáng nào Nội cũng dậy sớm ra cho tôm ăn, rồi kiếm tra, chiều tối lại cho ăn lần nữa. Con thì lúc nào cũng lon ton theo chân Nội. Thưở ấy, ở xóm mình bằng tuổi con chả có mấy đứa, toàn những anh chị lớn. Con theo chân Nội đi khắp nơi. Mỗi lần thu hoạch tôm là ôi thôi, hai chị em con sẽ được ưu tiên nhất ấy Nội nhở? Tôm to toàn dành cho hai đứa. Nội biết không, bây giờ ấy, người ta quy hoạch hết rồi, những hồ sau nhà mình đã lấp đầy thành khoảng đất trống. Tuổi thơ con với Nội cứ như vậy mà bị vuì lấp, nhưng kỷ niệm thì sẽ mãi còn đó, là khung trời tuổi thơ có con và có Nội, sẽ chẳng ai lấp được hết ký ức đó.

 

Nội ơi, con không dám khẳng định rằng Nội yêu ai hơn trong đám cháu đông đúc của mình, nhưng trong thâm tâm con luôn biết rằng, đối với Nội thì hai chị em con là thân thiết nhất. Con cũng biết mấy anh chị khác thường hay ghen tị với hai đứa vì Nội lúc nà cungx chỉ quan tâm mỗi hai chị em, đi đâu cũng đem bánh, kẹo về cho thèn tí, cho tiền nó mua đồ chơi. Nhưng mà chả ai biết, người già thường cô đơn lắm Nội nhỉ, cái họ cần là sự quan tâm, an ủi. Mà bên Nội lúc nào cũng chỉ có hai đứa.

Là Nội, người dạy con mọi thứ. Người dạy con cách làm cá, cắt rau, nấu ăn. Ba mẹ đi làm, có hai chị em ở nhà, lúc nào cần cũng chỉ có Nội luôn sẵn sàng giúp đỡ. Nội ơi, Cá này làm sao ? Nội ơi, nấu cơm giùm con!, Nội ơi, nhắc giùm con nồi rượu!... tất cả mọi thứ đều là Nội. Cũng chỉ vì có Nội mà con chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi. Nội còn nhớ không, lần Người chụp ảnh thẻ ấy, con cứ muốn Nội mặc bộ đồ đẹp nhất, Nội có chịu đâu, còn kêu rằng " Tao chụp để có ảnh ít bữa chết còn có cái để thờ". Nội biết bây giờ nhớ lại con đau lòng thế nào không? Là con chải tóc cho nội, chỉnh áo cho người, để bây giờ khi nhìn tấm ảnh ấy trên bàn thờ, lòng con xót xa lắm.

Nội là người nghiện rượu, bình thường không nói làm gì, nhưng lúc Nội ốm, bác sĩ dặn Nội phải bỏ rượu. Làm sao dễ dàng vơi người ngày nào cũng uống cơ chứ. Là con lén lút qua nhà bác Ba mua về cho Nội. Cũng vì chuyện này mà con bị bác Hai la một trận, là nội đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình. Mấy anh chị lúc nào cũng cho là Nội không nghe lời, đau rồi còn không sợ, không bỏ, nhưng con biết, dù có sai, thì nếu thời gian có quay trở lại lúc ấy, con vẫn sẽ mua cho Người. Nội hay nói với con rằng, đời người cứ sống hết những gì mình muốn để chết khỏi phải hối tiếc. Là vì Nội chỉ nói với mình con câu đó nên không ai hiểu Nội, hay vì lúc đó con chỉ là đứa nhỏ, chẳng dám phản kháng lại để bênh vực Nội đây hả Nội?

Nội cứ ốm thế, rồi nằm liệt giường. Ngày con lên bệnh viện thăm Nội, người ta đâu có cho con vào. Nhưng chỉ cần đứng ngoài đó thôi, nhìn Nội mà nước mắt con rơi mãi. Nội gầy rộc đi, da bọc lấy xương rồi, nheo nhúm lại. Nội nhìn con mà lòng con như thắt lại. Nội vẫn nhìn thấy con, phải không Nội ơi! Ngày đưa Nội về nhà, Người đã không còn minh mẫn nữa rồi. Giây phút người ta rút bình oxi ra khỏi người Nội, con cảm giác như mình vừa mất đi thứ gì đó quý giá nhất trong cuộc đời mình. Là ai cận kề bên Nội sớm tối, ai chiếu đèn pin đi dò tôm mỗi đêm với Nội , ai nhổ tóc bạc cho Người, ai đấm lưng cho Nội mỗi ngày.

Bỗng dưng mọi thứ cứ như trong một giây mà biến mất tất cả. Nội đi rồi, đi xa mãi, sẽ chẳng còn ai bên cạnh hai chị em con nữa. Tấm ảnh chụp ngày nào, câu nói đùa sao bỗng dưng thành thật. Nội ơi, con lúc nào cũng nhớ Người. Nội là cả khung trời tuổi thơ của con. Ai có thể mau phai nhạt hình ảnh của Nội , nhưng với con thì sẽ không bao giờ. Con luôn hối tiếc vì mình chẳng lớn đủ nhanh để mua cho Nội một món quà nhỏ, đơn giản chỉ là cái khăn, cái áo. Nhiều đêm nằm cứ nghĩ rồi nhớ Nội. Hai tiếng Nội ơi, giờ cũng chỉ có thể giữ yên nó trong lòng, bởi đâu còn cơ hội để gọi. Người ta nói, có không giữ mất đi rồi mới hối tiếc. Con thật mong Nội nhìn thấy con mặc áo dài, rồi trở thành cô sinh viên, nhưng cuối cùng cả hai thứ đẹp nhất của đứa cháu gái nhỏ này, Nội đều chưa kịp nhìn thấy đã đi rồi. Nội ơi, ở trên đó sống vui Nội nhé. Hãy luôn theo dõi đứa cháu gái nhỏ ngày nào, giờ đã trưởng thành, mạnh mẽ và khôn lớn hơn nhiều rồi. Yêu và nhớ Nội của con thật nhiều.



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Hãy ví vợ là chồng, hãy ví chồng là vợ

Sáng sớm một ngày cuối tuần, khi nghe vợ báo que thử thai chỉ hai vạch, đó là ngày tôi biết mình được làm cha. Đến trưa, cả hai vợ chồng đèo nhau đi khám và được bác sỹ thông báo vợ đã mang thai hơn 4 tuần. Cả ngày hôm đó, người tôi cứ lâng lâng, bay bổng như đang ngồi trong ...

Xem tiếp
Anh muốn ngắm em từ đằng xa

Anh nghĩ rất nhiều vào chuyện tình của đôi ta, những hạnh phúc ùa về và những kỷ niệm chúng ta đã trải qua, làm anh xót xa mỗi khi nghĩ về nó, anh nhiều lần đã thấy em ở nơi đó, thấy em khóc khi đứng một mình, anh chỉ biết ngắm em từ đằng xa.. một khoảng cách đủ gần để nhìn em, ...

Xem tiếp
Tâm Sự Cô Bé Học Dưới Bóng Đèn Đường

Có ai về ngang qua những cột đèn của một thời xa xưa ấy, xin gom dùm nàng chuỗi thời gian khuất bóng năm nào. Đứa trẻ gầy guộc trong màn đêm đã học bài dưới ánh sáng của những tối sương mù, đã nợ quê hương muôn vạn lời xin lỗi nhớ nhung. Vì ba mươi ba năm trôi qua nơi xứ người ...

Xem tiếp
THƯ MẸ GỬI CON GÁI: DẪU BẠN CÓ GIA ĐÌNH HAY CHƯA ĐỀU NÊN ĐỌC

... Mẹ biết con rất yêu người đó. Anh ta có lẽ cũng có cảm tình với con. Nhưng điều đó chẳng đủ để anh ta vứt bỏ cả lòng tự trọng, sự kiêu hãnh, vứt bỏ cả gia đình vợ con, và tìm đủ mọi cách để đến được với con. Trong văn hóa truyền thống, hôn nhân mang ý nghĩa vô cùng thiêng ...

Xem tiếp
Ta – nhìn lại ta

Ta – nhìn lại ta. Một ngôi nhà nho nhỏ, một mảnh đất đủ để trồng cây rau, cọng hành, một người vợ hiền và hai đứa con ngoan nếp, tẻ. Đó, đối với ta là quá đủ. Từ nhỏ ta ước muốn nhiều thứ. Khi bước vào đời cũng nóng nảy, sôi nổi, bon chen và nhiều tham vọng. Gồng mình để hòa ...

Xem tiếp
Anh! Em là ai?

Khi còn chưa bước chân vào cuộc sống gia đình thực sự, trong tâm tưởng em hai chữ 'gia đình' nó thiêng liêng và đẹp vô cùng. Bởi gia đình là nơi bắt nguồn mọi sự sống. Nhưng thực tế không hề như em trông đợi. *** Ngẫm thấy, Dân gian có câu 'mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh' ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top