Nội tôi

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Nội tôi)

Nội tôi

Từ khi vắng bóng ông nội,căn nhà như lạnh lẽo, cô quạnh hơn,chỉ thấy mái tóc bạc phơ màu mây trắng đang tựa cửa kiếm tìm một thứ gì đó với đôi mắt buồn.Đôi mắt ấy chợt mỉm cười rồi tự nhiên lòa đi trong dòng lệ lăn dài trên má.
 
Chắc chắn rằng đôi mắt ấy,mái toác bạc ấy đang cố tìm kiếm một thứ gì đó vô hình trong không trung.Chợt nhận ra điều ấy là ko thể,đôi mắt đã mờ ấy nhớ đến đôi mắt ngây thơ trong sáng cùng mái tóc dài đen mượt của cô cháu gái đang học ở thành phố mà bà nghe kể là xa và khác quê nhiều lắm.Cháu gái bà năm nay đã hai mươi tuổi cả tuổi mụ,đã ra dáng con gái trông duyên dáng lắm.
 
Người ta bảo cháu được nết giống bà nội rất ngoan ngoãn và tốt bụng nữa.Cũng lâu rồi,khoảng một tháng gì đó,cháu gái không về thăm bà nội,cũng có nghĩa là một tháng nay, mà hai năm nay rồi kể từ ngày cháu đi học đại học,bà vẫn lặng lẽ sống trong ngôi nhà thênh thang ấy.Chợt nghe tin cháu về ngoài đầu làng, bóng dáng hiền từ,bà bước nhanh qua cánh đồng đón cháu về nhà. “Bà ơi,cháu về thăm bà,cháu đang đi học chưa kiếm được tiền,cháu mới được nhận học bổng, cũng đủ tiền học phí kì này,còn lại đây,cháu mua tặng bà chiếc áo len mới,mùa đông sắp đến rồi bà ạ”. Trong xúc động cùng với nỗi niềm thương cháu,bà âu yếm vuốt tóc cháu mà bảo, “con để tiền mua sách vở,bà ở nhà đâu cần quần áo mới đâu con.”. Hai chiếc áo len bà Năm cho đã bạc màu lắm rồi,bà còn đính thêm nhiều đường chỉ,mũi kim,con biết mà Nội.Con đã có ý định ấy từ lâu,nhưng hôm nay con mới làm được. Quấn quýt bên bà,con thủ thỉ với bà “sau này ra trường rồi,đi làm,có tiền con sẽ mua cho bà áo nhung,dép nhung và nhiều đồ ở thành phố đem về cho bà,bà nhé! Con thương bà nhiều lắm”. “Bà chỉ mong sao trời thương cho bà được sống khỏe mạnh để lo cho cháu gái bà,được chứng kiến cháu bà sau này ra sao là bà vui lắm rồi,con ạ. Chẳng may trời không thương,đón bà đi về với ông nội con sớm thì con biết làm sao”. Bà rưng rưng nước mắt nhưng cố ngăn không để ứa ra khỏi đôi mắt đã lòa nhòa đi vì sương gió cuộc đời.

Video clip về bài học cuộc sống

Trời đã đứng bóng, hai bà con chợp tới nhà.Bữa cơm chỉ có rau muống luộc,bát tương bà tự ngả.Lát sau bà mang ra một bát thịt gà bảo con ăn nhiều đi. Bà cứ gắp mãi thịt cho con lại bảo ở thành phố làm gì có gà quê mà ăn.Con gắp cho bà,bà bảo không phải gắp cho bà,rồi lại gắp ra,bà bảo con ở nhà bà ăn suốt chỉ có con đi học là thiệt thòi hơn thôi. Nhưng bà ơi làm sao con tin được chứ.Mỗi năm bà nuôi được mấy đàn gà,bà chăm sóc chúng cẩn thận, tỉ mỉ, từng li từng tí, chỉ mong chúng mau lớn, không dây không dịch, rồi bà lại mang bán cho con tiền đi học mà. Bà ơi, làm sao mà con lại không biết được rằng bữa cơm nào bà cũng chỉ có bát rau luộc, bát tương với cá khô chứ. Con biết bà thương con ở thành phố sống vất vả nên khi con về thăm bà bà lại bớt con gà thịt cho con ăn, hay thỉnh thoàng là tí thịt lợn… Bà ơi, không cần phải thế đâu bà,bà thương con,con rất hiểu. Vì khi con về tới nhà mọi thứ đã xong xuôi nếu không thì …con đã…Con thương bà nhiều lắm, bà cả đời vì con mà vất vả tảo tần, nhịn ăn nhịn mặc ngay cả khi ở cái tuổi này-cái tuổi mà lẽ ra người ta được nghỉ ngơi,không lo lắng đến lẽ đời.

Thế là sắp một giờ chiều rồi, con thấy bà lại cầm chiếc nón lá cùng cái liềm ra đồng “ Bà ơi,hôm nay còn một ít bà ở nhà trông lúa kẻo gà nhà hàng xóm sang ăn hết lúa, bà cũng nghỉ ngơi chút đi ạ, một mình con đi là được rồi”. “Thôi con ở nhà đi,bà đi cho con ạ.Con mới đi xe buýt về, con ở nhà coi thóc cho bà,bà đi một tí bà về”. Năn nỉ mãi,bà cũng đành ở nhà. “Bà ơi, bà cất giúp cháu chiếc nhẫn này với bà,đây là chiếc nhẫn chị Nastya tặng cháu trước về nước,bà cất cẩn thận cho cháu bà nhé. Cháu đi gặt đây.Lát nữa cháu về bà ạ”.

Vui vẻ đi gặt lúa vì đã đỡ đần bà được phần nào, mặt trời chưa lặn cháu đã gánh lúa về nhà. Nhìn mặt cháu đỏ căng,người ướt đẫm mồ hôi,bà lại thương cháu,lẩm nhẩm một câu “Giá mà…”.Khuôn mặt bà như nặng nề hơn,cái giá mà ấy đối với bà thật lớn lao và cũng đầy tuyệt vọng.Cháu hiểu được lòng bà, hiểu được những giọt nước mắt đang trực ứa ra.Bà vẫn ước ao,cố gắng cho cháu được bằng chúng bằng bạn. Bà bảo bà thương cháu hai năm nay đi học đại học vẫn hai bộ quần áo ấy mà chẳng bao giờ đòi hỏi bà. Đạp xe đi học nhiều cũng đã sờn hết hai bên đùi.Đi học cũng chỉ rau muối bình thường.Bà cũng bảo bà hạnh phúc vì cháu biết cảm thông cùng bà,ngoan ngoãn,chăm chỉ,biết lo liệu sắp xếp công việc giúp bà…Đối với bà,cháu là tất cả và đối với cháu bà cũng là tất cả bà ơi!!!

Trời cũng đã sẩm tối,rơm lúa đã được làm sạch sẽ,hai bà cháu lại quây quần bên mâm cơm tối, bát cà ghém,đĩa rau luộc với bát tương.Nghe sao ấm áp quá!Cháu ước gì ngày nào cũng được ăn cơm cùng bà như thế này.Ăn cơm xong đâu đấy, chợt nhớ tới chiếc nhẫn, “Bà ơi,bà đưa cho cháu xin chiếc nhẫn ban chiều ạ”. “Lúc cháu đưa,bà vẫn cầm ở tay, bây giờ đâu nhỉ?”, bà bối rối. Cháu cứ nằng nặc mãi vì tưởng bà chỉ đùa cháu thôi. Bà tìm mãi trong đống lúa,đống rơm nhưng chẳng thấy đâu…Dù rất buồn nhưng cháu cố gượng cười bảo bà,thôi không sao đâu bà ạ.Biết cháu buồn lắm,bà càng áy náy hơn.Loanh quanh đấy,mà một lúc sau cháu không thấy bà đâu nữa.Chờ một lúc lâu cũng không thấy, cháu đi tìm xem bà đâu.Hóa ra,bà đã cầm đèn dầu ra đường chỗ lúc chiều bà phơi rơm để tìm. Bà sợ ai đi qua người ta nhìn thấy sẽ nhặt mất nên đi tìm cả lúc khuya thế này. Nhưng tìm mãi chẳng thấy,hai bà cháu dắt nhau về…Đêm hôm ấy,bà trằn trọc mãi không ngủ,cứ quay đi quay lại,chắc bà đang cố gắng để tìm lại chiếc nhẫn. Tối ngủ nằm bên cạnh bà,cháu cứ muốn như thế này mãi, nghĩ lại thấy buồn, trưa mai cháu lại ra thành phố học rồi. “Lần này chắn phải hai tháng cháu mới về thăm bà được,bà ạ vì cháu học cả thứ bảy nữa”,áp mặt vào lưng bà mà nói.Chắc bà buồn lắm vì cháu đi học,bà lại lặng lẽ trong căn nhà này.Bà vẫn bảo cháu “Con cứ đi học đi,cố gắng học giỏi con nhé,không phải lo cho bà đâu bà vẫn còn khỏe lắm con ạ,mà xung quanh còn có hàng xóm láng giềng.Con đi học nhớ tập trung học hành,đừng có lo lắng cho bà mà ảnh hưởng đến học tập con ạ.” Bà chỉ nói thế thôi,con biết trong bà tràn ngập sự cô đơn cả tủi thân nữa dù cho tình yêu thương của con dành cho bà có lớn đến đâu…

Thấp thoáng vậy là gần hai ngày cũng đã trôi qua,bà tiễn con ra bến xe buýt,đưa cho con một triệu đồng bà dành dụm được đi học.Cái nắng mùa hè chói chang quá,thương con vất vả lần nào về cũng đi xe buýt, bà lục lọi mấy túi áo nữa mong tìm được mấy đồng tiền lẻ cho con thêm mà đi xe khách,khỏi phải chen chúc nhau. “Cầm lấy này con,con đi xe khách đi con ạ,hôm nay xe buýt đông lắm,con không chen được đâu.”, “Bà cầm lấy đi bà ạ,con không có sao đâu,con đi mãi quen rồi.Bà cầm về mua thức ăn bà ạ.Số tiền dành dụm được bà đã đưa hết cho con rồi còn đâu.Bà cũng về đi kẻo nắng.Con đi đây.Bà ở nhà giữ gìn sức khỏe bà nhé”. “Con đi nhé con!”,bà vẫy tay chào con,rồi quay lưng đi.Xe buýt sắp qua khỏi lũy tre đầu làng,bà quay lại nhìn xem con đã đi chưa.Con thấy bà đưa tay lên,con biết bà lau nước mắt,con biết bà thương con.Bà thương mỗi lần con về thăm bà là một lần khổ sở,bà nghĩ thế,bốn chuyến xe buýt,trên một trăm cây số-quãng đường không phải là ngắn.Nhưng bà ơi,với con,bà là tất cả cuộc đời con,dù nghèo dù khổ nhưng con vô cùng hạnh phúc khi được sống trong vòng tay yêu thương của bà,con rất cảm ơn cuộc đời bà ạ.Bà ơi,một mùa đông nữa lại sang.bà thêm một tuổi nữa,sức khỏe cũng yếu đi một phần.Bà sống một mình trong căn nhà ấy,bà lạnh và cô đơn đến thế nào?Con hiểu và thương bà vô cùng.Chính tình yêu thương của bà dành cho con đã tiếp thêm nghị lực và sức mạnh cho bà như thế nào,con hiểu điều đó.Con bảo hai tháng nữa con mới về thăm bà được,bà bảo con ở lại học hành,mà về cũng tốn tiền nữa.Nhưng con biết bà chỉ nói thế thôi bởi bà không muốn con phải lo lắng cho bà, chứ trong bà tràn ngập nỗi cô đơn và lạnh giá vô cùng. Thương bà,con bảo bà, con không đi học nữa,con ở nhà chăm sóc bà,an ủi bà tuổi già,bà cũng không phải vất vả lo cho con học hành.Rồi sau này,con lấy chồng quanh xóm,tiện chăm sóc cho bà.Bà mắng con một trận rồi lại bảo con đầy yêu thương,bà không muốn sau này con phải khổ…

Đối với con,tình yêu thương của bà quá lớn và vô tận.Bóng dáng nhỏ bé giữa cánh đồng lúa,nắng chói chang càng khiến bà nhỏ bé,tảo tần hơn trước cuộc đời,càng làm cho con cố gắng hơn, yêu và ngưỡng mộ bà hơn…Chỉ muốn nói con yêu bà nhiều lắm,bà hãy sống lâu,sống khỏe để con được sống bên bà và chăm sóc bà,bà nhé!!!

Hãy trân trọng những gì mình có ngay từ khi nó còn tồn tại và hãy đối xử tốt với những người xung quanh nhiều như có thể.Đó là thông điệp mà tác phẩm này muốn gửi đến các bạn.Chúc các bạn hạnh phúc và thành công!!!

 



Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

BÀI HOC ĐẮT GÍA TỪ HÔN NHÂN

BÀI HOC ĐẮT GÍA TỪ HÔN NHÂN Trên thực tế, mỗi người lại rơi vào một hoàn cảnh khác nhau nên chính hôn nhân sẽ là người giáo viên tốt nhất dạy bạn các bài học cần thiết trong cuộc sống. Một khi bạn thực sự để tâm vào lớp học hôn nhân này, bạn có thể học được rất nhiều điều quý ...

Xem tiếp
Gió về trời

Mẹ tôi dù muốn hay không cũng gượng dậy từ từ, tôi không còn thấy Mẹ bước chân vào phòng em nữa, chỉ có Ba hay vào lau dọn và lại đặt mọi vật ở nguyên chỗ cũ. *** Tôi nghiện cà phê, Ba tôi nghiện rượu, trong nhà lúc nào cũng đặc quánh mùi men rượu trộn lẫn cái mùi đặc trưng ...

Xem tiếp
Thắp sáng một gia đình

Tích tắc ...tích tắc Thời gian cứ lặng lẽ trôi Không gian vắng lặng Chỉ còn một mình nó...Lạnh lẽo...Cô đơn Có lẽ đêm là khoảng thời gian mà nó cảm nhận thế giới xung quanh rõ nhất, là khoảng thời gian mà nó có thể sống thật với lòng mình. Sống thật với cảm xúc của ...

Xem tiếp
Cái gọi là Ông Xã

Cái gọi là 'ông xã' đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la lên 'Điện thoại!' chứ không bao giờ tự tay đi nhấc điện thoại cả. Có một ông chồng chạy từ phòng khách vào nhà tắm nói với vợ rằng: 'Điện thoại!' Vợ ông ta hỏi: 'Ai gọi đến?' Ông chồng lười biếng ...

Xem tiếp
Anh ấy dạy con yêu mẹ như thế đấy!

Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn... Anh ấy dạy con... biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu ... *** Con vô tâm quá, đúng không Mẹ! Có lúc con quên màu tóc Mẹ. Đã một thời giãi nắng dầm ...

Xem tiếp
Chiếc áo tặng cha

Thế là ước nguyện mua tặng cha một bộ áo quần mới của tôi không thành. Tôi ân hận vô cùng. *** Cha tôi mất đã lâu lắm rồi. Ông mất vào một ngày giữa mùa Đông năm 1983 bởi một cơn bạo bệnh. Đã 26 năm trôi qua nhưng những kỷ niệm về cha thì không bao giờ phai trong ký ức ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top