Nỗi đau mất bố và mẹ hai năm liên tiếp

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Nỗi đau mất bố và mẹ hai năm liên tiếp)

Nỗi đau mất bố và mẹ hai năm liên tiếp

 Ngày tết bưng chén cơm cúng mà nước mắt chan cơm.

Mùa Vu Lan đến đối với những người con còn mẹ chắc hẳn là niềm hạnh phúc, còn đối với những người không còn mẹ như tôi thì nỗi đau buồn còn tăng lên gấp bội khi nhìn những đóa hồng mà người ta cài lên áo. Đối với tôi nỗi niềm này chưa bao giờ vơi dù đã 7 năm qua từ ngày tôi mất mẹ, nỗi đau của tôi còn sâu đậm hơn vì sau khi mẹ mất một năm bố cũng ra đi, có lẽ vì bố đau buồn và cô đơn sau đám giỗ đầu tiên của mẹ đúng hai tháng và chỉ còn cách tết âm lịch 20 ngày.


Vậy là hai năm liên tiếp tôi đón tết trong nỗi đau và nước mắt, ngày tết bưng chén cơm cúng mà nước mắt chan cơm. Từ đó tôi mất dần cảm giác thèm bất kỳ một món gì, ăn cho qua bữa, bụng đói cồn cào mà cũng chẳng muốn ăn. Đến giờ sau 6,7 năm ngày tôi mất bố mẹ mà lòng vẫn chưa nguôi nỗi đau, hàng đêm còn thổn thức. Hàng ngày đi làm thấy đám ma là trong tôi nghĩ lại thêm một nỗi đau cho gia đình và những người con ở lại, đi viếng mộ bố mẹ tôi lại nhìn xung quanh nghĩa trang, biết bao nấm mộ ở đây là bấy nhiêu nỗi đau như tôi từng có.

Đọc bài báo cụ già bị con đánh đập tôi chảy nước mắt, nghe một tiếng con nít gọi mẹ cũng giật mình, nhìn cảnh cả gia đình đi dạo tôi lại chạnh lòng. Hết giờ làm mọi người vội vã đi về nhà còn tôi về cũng chẳng có ai trông đợi, đi du lịch với công ty mọi người tay xách nặng đủ thứ đặc sản địa phương đem về, còn tôi biết mua về cho ai mà mang nặng. Giờ mỗi khi ngày nghỉ lễ dến tôi cũng chẳng biết đi về đâu, có còn ai đâu nữa mà về, vậy là lại vác ba lô lên đi đến nơi xa nào đó để rồi gặm nhắm nỗi cô đơn.

Tôi từng muốn đưa bố mẹ đi biển, hồi xưa làm không đủ tiền để thực hiện điều đó, đến giờ đi đến đâu tôi cũng nhớ điều này mà lại đau. Năm mẹ mất tôi đã 26 tuổi, cái tuổi không còn trẻ mà cũng chưa lớn để lo toan một cuộc sống riêng, nhà tôi nghèo nhưng cũng cố gắng cho con cái được học hành đầy đủ. Tôi đi làm sớm nhưng tính vẫn chưa biết nghĩ xa, lúc mẹ bệnh tôi chăm được hai tháng mẹ mất, cảm giác hụt hẫng chưa kịp hoàn hồn lại đến bố mất đột ngột vào năm tiếp đó. Tôi không còn một chỗ dựa nào để bám víu, sống mà như vô hồn.

Sáu năm qua tôi sợ những ngày lễ tết, sợ người ta hỏi sao không lập gia đình cho có người an ủi? Ngày vui ư? Tôi sợ đó lại là ngày tôi thấy cô độc, sợ sẽ bật khóc khi làm lễ người ta giới thiệu cha mẹ hai bên, sợ khi quen một ai đó người ta hỏi gia đình tôi ra sao, cha mẹ tôi thế nào? Bao nhiêu đó thôi đã làm tôi tuôn trào nước mắt mà không kìm lại nổi.

Tôi sợ nếu có gia đình, không may tôi mất đi lúc con còn quá nhỏ thì phận mồ côi đã là quá tội, huống gì con còn quá bé. Dẫu biết điều tôi lo quá xa, cuộc đời sinh tử nhưng chia ly quả là quá đau buồn. Tôi đến sân chùa để tìm chút thư thái trong tâm nhưng sợ nghe tiếng cả đạo tràng tụng kinh, lại thấy như 6 năm về trước ngay tại nhà mình, tôi đứng bên quan tài của bố mẹ đau đớn xá lễ trong tiếng kinh.

Với những nỗi niềm tôi mang trong tâm can để giờ đây mọi điều đang sống đều mang tiếc nuối. Mỗi khi một ai đó hỏi thăm đến gia đình, một tiếng gọi mẹ vang lên ở đâu đó xung quanh cũng làm tôi bật khóc. Mong những ai còn mẹ sẽ không phải nuối tiếc như tôi lúc mẹ đã xa.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Viết cho người phụ nữ không bao giờ bỏ rơi tôi…

Có một người phụ nữ luôn ở bên tôi, luôn lắng nghe tôi…. Khi tôi cất tiếng khóc chào đời là lúc nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt ấy. Có một người phụ nữ đau khi tôi ốm, buồn khi tôi khổ, chịu khó làm khi tôi thiếu thốn vật chất, lắng nghe tôi khi tôi cần người tâm sự, ...

Xem tiếp
Tôi mong cô ấy hiểu

(Truyenhaymoingay) Trời ơi, quen nhau hơn năm nay mà cô ấy không hiểu tính tôi à. Tôi mà có cái tính ngoại tình thì đã ngoại tình từ lâu lắm rồi chứ chẳng đợi đến ngày hôm nay. Tôi giải thích rồi, cũng nhờ mấy anh công ty nói rồi, nhưng cô ấy lại bảo chúng tôi một ruộc với nhau. ...

Xem tiếp
Anh làm ơn đừng thương hại em như thế…

Thỉnh thoảng anh có hỏi han và quan tâm, nhưng nói đúng hơn thì chút quan tâm ấy của anh lại mang hình hài của sự “thương hại”. Thích thì anh nói chuyện, không thích thì anh không nói; cảm giác tồn tại chỉ riêng anh mà cứ như tim em là đá lạnh. Anh khiến em càng thêm đau đớn, cảm ...

Xem tiếp
Buông...

Tôi đã từng đọc ở đâu đó câu chuyện về một chàng trai, một đại sư và một ấm trà nóng. Khi chén trà nóng tràn ra đó là lúc bàn tay chàng trai buông đi chén trà trà ấy. Tôi đã từng đọc câu chuyện ấy không dưới 10 lần để tìm cho mình một lối thoát, sao bàn tay tôi mãi chẳng thể ...

Xem tiếp
Can you feel the love?

Nhân một ngày căn phòng chênh vênh đầy gió. Mình nằm ngủ. Anh ấy thì loay hoay giữa đống lộn xộn... *** Vào một ngày đẹp trời, tôi nghĩ là mình phải thay đổi kiểu tóc. Thế là tôi ra tiệm cắt tóc gần nhà , bảo người ta cắt ngắn đi,kiểu gì cũng được. Anh thợ lia kéo xoèn xoẹt, ...

Xem tiếp
GIỮA CHÚNG TA CHỈ LÀ SAY NẮNG NHẤT THỜI, PHẢI KHÔNG ANH?

Số phận đã cho chúng ta vô tình lướt qua nhau nhưng lại không trao cho chúng ta quyền được yêu nhau. Chúng ta chọn say nắng để đủ dừng lại một cuộc tình để không làm tổn thương ai... Chúng ta là đồng nghiệp và đều có tình yêu của riêng mình. Bạn gái anh và bạn trai em đều là ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top