Nhật ký của bố

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Nhật ký của bố)

Nhật ký của bố

Bố bảo sợ tôi đi học xa nhà đã bao nhiêu nỗi lo, bố không muốn tôi bận tâm về sức khỏe của bố...

***



Năm công ty kim loại màu của bố mẹ làm ăn thua lỗ phải giải thể, cả gia đình chúng tôi trở về quê nội với một chút vốn liếng ít ỏi đủ để xây nên một căn nhà nho nhỏ và mở một cửa hàng tạp hóa kiếm chút đồng ra đồng vào. Chị em tôi còn nhỏ nên không biết nỗi lo toan của bố mẹ, chỉ biết rằng ngày đó, lúc nào bố cũng thức đêm suy nghĩ, tìm một công việc mới để ổn định cuộc sống.

Bố mẹ thoát ly đi làm công nhân đã lâu nên việc đồng áng giờ cũng không còn quen tay và nhanh nhẹn như trước. Cuối cùng sau bao ngày suy nghĩ, bố tôi quyết định theo bác họ đi làm phụ hồ. Bố bảo công việc tuy vất vả tí nhưng dễ học, bố chỉ cần đi theo bác họ mấy hôm là thành thạo công việc.

Vậy là bố tôi làm phụ hồ từ ngày đó. Sáng sáng bố phải dậy sớm để kịp cùng tổ thợ đi làm, rồi cứ tối tối bố lại trở về nhà trên chiếc xe cà tàng quen thuộc. Mấy ngày đầu đi làm về, chưa quen công việc nên lúc nào bố cũng đau lưng, đôi chân bố bị xi măng ăn bong tróc cả lớp da ngoài nhìn thật thương. Những lúc đó hai chị em tôi lại chạy quanh bố tranh nhau kể chuyện trường lớp, học tập cho bố nghe. Những lúc như vậy, bố rất vui và đôi khi lại thưởng cho chị em tôi vài viên kẹo mút hay cái bánh đa.

Tuổi thơ chị em tôi lớn lên từ những ngày lao đông vất vả miệt mài của mẹ, trong những vòng xe vẫn quay đều ngày ngày của bố. Bố mẹ luôn cố gắng để chị em tôi sống vui vẻ và đủ đầy. Chúng tôi cứ thế vô tâm lớn lên mà không hay màu tóc bố đã khô bạc bởi nắng gió, vôi vữa của công trình, đôi vai bố gầy hơn lại thêm nặng gánh gia đình khi chị em tôi dần lớn.

Cứ thế mười năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, tôi từ một cô bé học sinh tiểu học đã trở thành cô sinh viên năm nhất với nhiều hoài bão, ước mơ. Bố tôi vẫn vậy, vẫn đều đặn cần mẫn làm việc nuôi chị em tôi khôn lớn. Rồi tôi rời xa vòng tay gia đình, ra Hà Nội học và viết tiếp giấc mơ đại học vẫn còn dang dở của bố.

Một hôm đang ngồi học, tôi chợt nhận được điện thoại nhà. Ở đầu dây bên kia giọng cô tôi nức nở,nói ngắt quãng :"bố con bị bệnh.....đang ở bệnh viện..con về ngay đi". Tôi sững người lại rồi òa khóc, tin này đến với tôi quá bất ngờ, tôi không dám tin đó là sự thật. Tôi bắt ngay chuyến tàu muộn ngày hôm ấy về quê.

Ở bệnh viện, trên giường bệnh, bố tôi nằm nhắm nghiền mắt, thân hình gầy gò như lọt thỏm trên chiếc giường bệnh. Nhìn thấy tôi, bố khẽ mỉm cười, tôi lại òa khóc nức nở, ôm chầm lấy bố mà không nói nên lời. Bệnh tình của bố tôi đã lâu rồi nhưng bố bảo mẹ và em trai giấu tôi. Bố bảo sợ tôi đi học xa nhà đã bao nhiêu nỗi lo, bố không muốn tôi bận tâm về sức khỏe của bố. Mấy ngày qua, bệnh bố nặng lên nhiều, cô tôi đã giấu bố lén gọi điện cho tôi.



Mấy ngày về quê, ngày nào tôi cũng ở bệnh viện bón cháo, đọc báo rồi cùng bố đi dạo ở công viên cạnh bệnh viện. Các bác sỹ bảo bệnh tình bố tôi tiến triển rất khả quan, tâm lý cũng rất tốt, chỉ cần bố đủ điều kiện sức khỏe là sẽ tiến hành phẫu thuật, tôi mừng đến phát khóc. Những ngày ở bệnh viện, tôi luôn cảm nhận được ý chí mạnh mẽ cùng sự lạc quan của bố. Đôi khi những cơn đau làm khuôn mặt bố tái lại, thế nhưng bố vẫn cười nói: "bố không sao đâu, con gái!!!!!!!".

Rồi ngày bố phẫu thuật cũng tới, cả gia đình tôi thấp thỏm lo âu xen lẫn những niềm hy vong. Bác sỹ bảo còn thiếu một số giấy tờ cần bổ sung để tiến hành mổ cho bố. Tôi chạy như bay về nhà,mở hòm cá nhân của bố để tìm. Rất ngạc nhiên, tôi thấy rất nhiều quyển sổ được xếp chồng ngay ngắn. Tò mò, tôi mở một quyển ra xem. Ngay trang đầu tiên là nét chữ rất đẹp của bố: "sổ chấm công-2002". Trong đó là những con số ghi ngày, tháng, tên những chú bác cùng làm việc với bố, những dấu nhân đánh dấu những ngày tháng lao động vất vả của bố. Ở hàng tên bố hầu như không sót một dấu nhân nào. Đôi chỗ nét chữ của bố đã mờ đi vì thời gian đã lâu. Cứ thế tôi lật giở từng trang sổ của bố, ở đó không chỉ là những dấu nhân đánh dấu những ngày lao động vất vả của bố mà còn có cả những dòng tâm trạng của bố, những ngày kỷ niệm như sinh nhật tôi và em trai, ngày tôi đi thi học sinh giỏi...Tôi bất giác mỉm cười khi đọc đến dòng chữ bố đã viết khá lâu: "có sự khóc, rất nhớ Quỳnh". Đó là lúc tôi xa nhà mấy ngày để đi thi học sinh giỏi mà bố bận công việc không đi được. Lời văn của bố thật dung dị, giản đơn và giàu tình cảm như chính con người bố vậy.

Cả mười mấy quyển sổ chấm công của bố không chỉ là những dấu nhân chấm công mà là cả tình cảm yêu thương lo lắng bố dành cho chị em tôi, cho mẹ, cho cả gia đình nhỏ bé này. Tình yêu thương của bố thật thầm lặng, không bao giờ bố thể hiện qua lời nói mà nếu như không đọc những quyển sổ này, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết hết được.

Tôi lại chạy nhanh đến bệnh viện, lại òa khóc nhưng là giọt nước mắt của hạnh phúc. Bố lại là người lau những giọt nước mắt của tôi và cười "Đừng bi quan con, bố sẽ khỏe lại mà!!!". Tôi cũng cười :"Bố yên tâm, bố lạc quan thì con không có lý do gì để bi quan cả !!!!". Chiếc giường đẩy đưa bố vào phòng phẫu thuật, tôi, mẹ và em trai nắm chặt tay nhau cùng chờ đợi, chờ đợi giây phút bố phẫu thuật thành công - sẽ là bố khỏe mạnh, vui tính của chị em tôi ngày nào.

Tình cảm gia đình thật thiêng liêng và kì lạ, đôi khi là những yêu thương không nói thành lời, những yêu thương ẩn sâu trong quyển sổ nhỏ bé, trong những công việc tận tụy của bố mẹ, tất cả vì tương lai chị em tôi. Chỉ cần nghĩ đến đó, tôi thấy mình thật hạnh phúc và yêu gia đình thật nhiều. Tôi biết có nhiều điều tôi sẽ nói với bố, và kể cho bố nghe những gì tôi cảm nhận được từ "sổ chấm công" của bố, mà giờ tôi sẽ gọi là "nhật ký của bố".....

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm
GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Má tôi

(Truyenhaymoingay ) - Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè! Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt: - Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi. *** Có một bến sông đã tắm mát suốt chiều dài tuổi thơ tôi... Tuổi thơ tôi là những ngày rong ...

Xem tiếp
Một chỗ nương tựa

Bà mẹ kể rằng lúc bà qua Hàn Quốc giữ cháu cho con gái đi làm, thấy nó thường xuyên bị chồng và gia đình bên chồng đánh đập, chửi mắng thậm tệ. *** Nghe kể tới đó, tôi nghĩ chắc là nghe lầm. Hoặc bà mẹ cứ lảm nhảm vu vơ trong lúc trộn thính vô mớ cá rô để làm mắm mà hoàn toàn ...

Xem tiếp
Muốn con lớn lên không phải là tử tù, các mẹ hãy đọc thư này nhé

Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại ...

Xem tiếp
Nội tôi

Từ khi vắng bóng ông nội,căn nhà như lạnh lẽo, cô quạnh hơn,chỉ thấy mái tóc bạc phơ màu mây trắng đang tựa cửa kiếm tìm một thứ gì đó với đôi mắt buồn.Đôi mắt ấy chợt mỉm cười rồi tự nhiên lòa đi trong dòng lệ lăn dài trên má.Chắc chắn rằng đôi mắt ấy,mái toác bạc ấy đang cố ...

Xem tiếp
Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ

- Đừng khóc nhé con! Dù có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con. - Mẹ ơi, đừng khóc. Dù chuyện khủng khiếp hay tồi tệ đến đâu con sẽ không rời xa mẹ. *** Chiếc xe cứu thương lao vun vút trong làn mưa xối xả rồi dừng lại ở một bệnh ...

Xem tiếp
QUÀ TẶNG QUÝ GIÁ NHẤT TRONG CUỘC SỐNG

Một ngày nọ, có một tín đồ đến thỉnh giáo thiền sư: “Con là người đã có gia đình, nhưng con lại đang rất yêu một người con gái khác, con phải làm thế nào bây giờ?”. Thiền sư nói: “Con có chắc chắn rằng cô gái ấy thực sự là người con yêu nhất trên đời này không?”. “Vâng, ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top